Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 48:

Chương trước Chương sau

Cô cứng ngắc cười lại tiếp tục cắm đầu xuống bàn, muốn nhờ màn hình máy tính che vài biểu cảm tức giận trên gương mặt. [Hôm nay là thứ sáu, ngày mai thứ bảy, ngày kia chủ nhật, sắp được rảnh rang hai ngày ...]

Nhật Ly chợt nhớ ra chuyện quan trọng cô ngẩng đầu lên nói với Tuấn Kiệt: “Tổng giám đốc, chiều nay việc nên về sớm một chút được kh?”

Tuấn Kiệt hơi cau mày, muốn hỏi đó là việc gì nhưng lại thôi. “Ừ. Ăn trưa xong nghỉ ngơi một chút thể nghỉ.”

“Kh cần đâu, chỉ cần về sớm một chút thôi.” Nhật Ly cười từ chối.

“Sẽ kh trừ lương của cô đâu mà lo. việc cứ về .” nhịn cười tỏ ra nghiêm túc nói.

“Thật?” Nhật Ly hỏi lại, cô th thái độ nghiêm túc của đàn ở chiếc bàn làm việc đối diện liền vui vẻ: “Cảm ơn .”

Hôm nay mới th chút cảm tình với . Coi như bữa trưa hôm nay là trả c bồi ăn đ nhé!

“Kh cần khách sáo, cô cứ coi như một bạn là được.” tiếp tục cúi xuống làm việc.

Đột nhiên câu nói khẽ, đượm buồn từ bên kia vọng sang làm bàn tay đang gõ phím của chợt dừng lại: “ kh bạn.”

Tuấn Kiệt nắm chặt tay, các khớp xương trắng bệch, bờ vai gồng nên cố nén sự xúc động muốn chạy sang ôm l cô gái của vào trong lòng. Ngay cả ánh mắt cũng kh dám sang, cảm giác căm hận và luyến tiếc đang từng chút lớn dần lên. mất một lúc lâu mới thể kìm nén được chúng xuống.

Phía bên kia Nhật Ly lại chẳng hề hay biết gì. Mọi sự chú ý của cô đang quay trở lại bên trong tâm trí với tiếng bạn kia.

Đúng là lâu cuộc sống của Nhật Ly kh khái niệm này. Ngay cả Ngọc Hà và Vân, là hai chị luôn sẵn sàng giúp đỡ cô bất cứ ều gì, nhưng chưa một lần cô nhận sự giúp đỡ xu của bọn họ. Đối với Ngọc Hà, cô luôn cố gắng hoàn thành tốt nhất số chương và số chữ được giao. Còn chị Vân, khi cô nhận giao hàng cho chị , cũng chính là tận tâm làm việc. Đảm bảo khách hàng luôn nhận được đồ ăn sớm nhất và đảm bảo nhất.

Nói như vậy, kh nghĩa là Nhật Ly phủ nhận sự giúp đỡ của hai họ trong những năm tháng khó khăn của cuộc đời cô. Chỉ là bạn thì vẻ chưa đúng lắm.

Cái tiếng bạn trong lòng Nhật Ly chính là thể lắng nghe nhau tâm sự, thể ở bên nhau cùng chung hoạn nạn kh đòi hỏi ều gì... Giống như... Một bạn vô cùng quan trọng kia.

Sau đó, và cái c.h.ế.t của bà ngoại. Bất cứ ai xuất hiện cũng chỉ là sự tương tác qua lại giữa với . Vậy nên cho dù ta vô tình khiến cô tổn thương, thì đó cũng là ều đương nhiên chẳng cần đau lòng.

***

Hai giờ chiều Nhật Ly đã mặt tại biệt thự nhà họ Võ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-48.html.]

Cô đến đây là để l sổ hộ khẩu làm thủ tục tách khẩu. Lúc này ngôi biệt thự khá vắng vẻ kh một bóng . Vì Nhật Ly đã gọi ện báo trước nên bà cụ Võ đã ngồi sẵn ở phòng khách để đợi. Th Nhật Ly bước vào, bà ta liếc mắt qua dáng vẻ xinh đẹp trong bộ đồ c sở cô đang mặc mà trong lòng nảy sinh sự ghét bỏ.

“Mày vẻ nôn nóng được thoát khỏi cái nhà này nhỉ?” Bà cụ Võ cầm cốc trà lên nhấp một ngụm lạnh nhạt hỏi.

[Bà biết còn gì.] Nhật Ly kh ngồi, cô tới đứng đối diện với và ta qua chiếc bàn lạnh nhạt nói: “Cũng chỉ là làm theo đúng thủ tục thôi. Dù gì thì cũng tầm hai mươi năm nay chúng ta khác gì ngoài đâu.”

Cô ngừng một chút nói tiếp: “ ngoài cũng kh bằng.”

“Mày...” Bà cụ Võ tức giận chỉ tay vào Nhật Ly mãi kh nói lên lời.

Chỉ vì con r trước mắt này mà cháu gái yêu quý của bà ta l một thằng chồng già. Càng nghĩ bà cụ Võ càng th cả khó chịu. Bà ta đập mạnh quyển sổ hộ khẩu ở bên cạnh ra mặt bàn nói: “Nhớ trả lại đúng hạn. Thứ hai mặt.”

“Ok bà nhé!” Nhật Ly vui vẻ nhặt l quyển sổ luôn.

Cô vừa thì Ái Lan và Bích Liên cũng xuất hiện.

“Mẹ, liệu chuyện này thành kh?” Bích Liên lắc tay Ái Lan hỏi.

Gương mặt Ái Lan cứng ngắc cố mỉm cười trả lời: “Tất nhiên là được, đ như thế cũng khó mà lường được. Đến lúc đ, nhờ nó mà đẩy con lên.”

đã làm xong việc đ. Những chuyện còn lại cô tự liệu mà tiến hành.” Bà cụ Võ thờ ơ nói.

“Mẹ, con mới chuyển vào tài khoản của mẹ mười triệu, mẹ cứ yên tâm ạ. Con sẽ tự biết cân nhắc.” Ái Lan cười l lệ nói.

Bà cụ Võ kh nói gì đứng dậy về phòng của , phòng khách chỉ còn lạ mẹ con Ái Lan.

Kể từ vụ việc kia, dù kh ai nói ra nhưng mối quan hệ giữa hai mẹ con rõ ràng là đã sự rạn nứt. Bằng mặt nhưng kh bằng lòng. Nhất là Võ Khánh trốn rịt ở c ty kh chịu về nhà, mọi chuyện lớn nhỏ trong nhà đều một Ái Lan xử lý nên đáy lòng bà ta kh khỏi chút chua xót.

Đây chính là Võ Khánh kh hài lòng với cách gả Bích Liên cho đạo diễn Hà. Bà ta biết, nhưng ván đã đóng thuyền hơn nữa bà ta càng kh thể để quả b.o.m này bên cạnh chồng được. Dù kh thích thì Võ Khánh cũng chẳng dám nói ra.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Ai mới là sai chứ.

Nếu như ta kh biết việc bà ta nén bỏ thuốc đạo diễn Hà, thì sai mãi mãi là ta. kh quyền lên tiếng cũng chỉ ta mà thôi.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...