Yêu Em, Sủng Em
Chương 51:
Tâm trạng Nhật Ly lúc này rõ ràng là cảm th hả hê, âm mưu ban đầu của m nhà này chính là muốn dùng cô để làm vật hiến tế cho gã ta, nhưng chẳng biết vị thần tiên nào đã nhảy ra giúp cô, vừa khéo lại thúc đẩy mối hôn sự sóng gió này sang cho Bích Liên.
Đây chính là một sự sắp đặt quá hoàn mỹ, suy cho cùng, chung quy cũng chỉ là tham ăn gắp bỏ cho …
Nghe câu trả lời của Nhật Ly, hốc mắt Bích Liên vì tức giận mà trở nên ửng đỏ, cô ta chỉ tay vào mặt cô, miệng mấp máy muốn nói nhưng lại thôi. Sau cùng quay hậm hực bỏ .
Dù thì mục đích cũng đã đạt được , bây giờ cô ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi để xem kịch vui mà thôi. Nghĩ vậy, gương mặt vốn đang méo mó của Bích Liên lập tức trở nên tươi tỉnh.
Cô ta đưa mắt tìm đám vẫn luôn mong muốn đặt ra quy tắc ngầm với , khi mời tới dự lễ đính hôn còn bóng gió trách mắng. Nếu bây giờ cô ta đổi sang một món quà khác, hẳn là bọn đó sẽ cảm th vô cùng hài lòng.
Nhật Ly bóng lưng vội vã của Bích Liên nhếch mép cười. m lời tuy rằng trong lòng cô nghi ngờ, nhưng cũng kh tiện mở miệng nói ra, chỉ thể gần xa đá đểu một câu như vậy.
Tiệc tối cô cũng đã ở lại dự, tuân thủ thực hiện đúng theo thỏa thuận ban đầu, Nhật Ly đặt chai nước trở lại bàn chuẩn bị ra về.
Một cơn choáng váng bỗng nhiên ập tới.
Rõ ràng hôm nay cô kh hề uống một chút men nào nhưng trên gương mặt lại đang bừng bừng nóng, gò má ửng hồng, đầu hơi nâng nâng chuếnh choáng, chút khó chịu.
Nhật Ly cau mày, dùng hai ngón tay day day huyệt thái dương, ngước mắt ra phía trước để xác định phương hướng, cặp mắt to tròn th lãnh mang theo vài phần ướt át.
“Mẹ kiếp!” Nhật Ly buột miệng chửi thề một tiếng.
Chẳng lẽ đang tự nhiên lại bị trúng gió.
Đúng lúc bà cụ Võ ngang qua nghe th liền nhíu mày: “Nhật ly! Chỗ này còn đang nhiều lại, mày vừa mới chửi ai đ hả?”
Nhật Ly hơi lảo đảo, cố nhịn xuống cảm giác nôn nao trong cơ thể, khóe môi cong lên đàn bà trước mắt.
“Kh chửi ai cả! Chỉ là cảm th chút khó chịu. Cháu về trước đây.”
“C việc đã xong đâu mà về?” Bà ta th ngữ ệu mềm mỏng của Nhật Ly lập tức nhảy tới gắt lên.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Thỏa thuận của chúng ta kh bao hàm thời gian.” Nói xong, Nhật Ly vội vàng rời kh thèm để ý tới sự phẫn nộ của bà ta.
Ái Lan và Bích Liên ở gần đó th thế, cũng vội vàng đứng dậy đuổi theo, gọi lại: “Nhật Ly, cô đứng lại đã.”
Nhật Ly càng tăng tốc độ của chân, kh thể dừng lại.
Dáng vẻ của cô lúc này đã kh còn được tỉnh táo nữa . Vành mắt cũng cảm th chút cay nóng, con ngươi dại ra để lộ ra một sự khao khát ẩn nhẫn mờ nhạt.
Tốc độ của Nhật Ly hiển nhiên là kh nh bằng đám kia, nh bọn họ đã đuổi tới chặn lại đường của cô.
m đang ác ý vây lại, đáy lòng cô càng cảm th bất an.
Nhật Ly đột nhiên bật cười thành tiếng. “ nào? Các muốn gì?”
Cô đang cố gắng tỏ ra trấn tĩnh nhất thể, nhưng ngữ ệu lại vài phần thiếu kiên nhẫn.
Ái Lan Nhật Ly như vậy chỉ mỉm cười, bà ta còn cố ý nói thật lớn tiếng để cho tất cả mọi ở xung qu đều nghe th: “Nhật Ly à, mẹ đã bảo là con đừng buồn , còn cố ý uống nhiều thế kia. Con xem con say sưa đến mức nào . Giờ con muốn tìm ai, giải thích chuyện gì? Mọi việc đã kết thúc. Để mai kia em gái con sẽ giới thiệu cho con một đàn khác được kh? Đừng buồn nữa.”
Mọi gật gù như hiểu ra ều gì, bắt đầu chỉ chỏ bàn tán sôi nổi.
[Cái mẹ gì thế này?] Nhật Ly lắc mạnh đầu để l lại chút tỉnh táo, cô vừa muốn mở mồm mắng thì mụ đàn bà kia đã vội vàng lên tiếng.
“Đ, con con kìa, đứng cũng kh vững, hai đứa kia mau giúp bác đỡ con bé lên trên lầu nghỉ ngơi một chút.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Hai cô gái hồi chiều cùng Bích Liên miễn cưỡng đáp ứng tiến lên, mỗi đứa túm chặt l một bên cánh tay của Nhật Ly thô bạo kéo .
Nhật Ly trong thoáng chốc mới hiểu được đang bị đám này giở trò. Nhưng sức kẹp hai bên quá lớn cô kh thoát ra được.
Cái đầu choáng váng trì trệ của Nhật Ly đang cố gắng suy nghĩ để tìm cách thoát thân. Nhưng càng nghĩ, lại càng cảm th đầu đau dữ dội.
Vì thế mà Nhật Ly bị hai cô gái và mẹ con Bích Liên hộ tống lên thẳng tầng hai. Đây là căn phòng bỏ trống đã lâu nằm ở tận cùng trong góc của hành lang biệt thự. Bọn họ mở cửa ra, ném thẳng cô gái trong tay xuống chiếc giường vội vã bỏ .
“Cạch!” Cửa đã bị khóa lại.
Nhật Ly vịn thành giường ngồi dậy, ánh mắt lạnh lùng nh ra bốn xung qu lao về phía cửa.
Tiếng nói chuyện khẽ bên ngoài cửa vọng vào.
“Mau gọi ện cho đám kia lại đây.” Ái Lan thúc giục.
“Vâng.” Bích Liên đáp lại.
“Đi l thêm máy quay nữa, mẹ ở đây c cửa.”
Sau đó là tiếng giầy nện xuống hành lang xa dần. Nỗi hoảng sợ lớn nh lấp kín đáy lòng Nhật Ly, mạch đập mỗi lúc một nh khiến hô hấp trở nên dồn dập, càng khiến hành vi trở nên khó kiểm soát. Nhất là phần dưới cơ thể đang bắt đầu ngứa ngáy và ướt át.
Nhật Ly đưa tay véo mạnh vào đùi của . Bàn tay khác cũng bấm c.h.ặ.t t.a.y vào lòng bàn tay như sắp bật máu.
Cái đầu đau đớn nhờ vậy, bỗng nhiên được chút tỉnh táo lại.
Cái loại cảm giác này, làm mà cô kh biết là đã xảy ra chuyện gì chứ?
Mẹ nó, dám bỏ thuốc bà.
Nhưng mà bằng cách nào?
Cô nhớ rõ hôm nay những thứ mà cô ăn đều là chính mắt th khác từng chạm qua cô mới ăn, tính ra chỉ m viên kẹo ngọt cao năng lượng. Đ là cô còn chẳng uống l một giọt rượu nào.
Chẳng lẽ là...
Đồng tử trong mắt Nhật Ly giãn ra hết cỡ, đột nhiên cô nhớ tới chai nước mà Bích Liên đã đưa lúc đó.
Nhưng nó là chai mới.
Mẹ kiếp, c.h.ế.t tiệt thật, con r đ đã làm bằng cách nào?
Con ngươi Nhật Ly phát ra tia sáng lạnh thấu xương, cơn tức giận mãnh liệt lớn lên khiến n.g.ự.c cô phập phồng lên xuống. Hai tay nắm chặt lại thành quyền, mọi thớ cơ bắp trên thân thể đều gồng lên ẩn chứa bão táp.
Đám này... Hổ kh gầm lại tưởng là mèo hello kitty à? Thực sự coi cô chỉ là một con rối để cả gan chơi đùa hay ?
Ai cho các cái lá gan này?
Hết lần này tới lần khác dùng đủ loại mưu hèn kế bẩn để hãm hại cô. Chẳng nhẽ bọn chúng nghĩ rằng bây giờ cô vẫn còn là con bé dễ dàng để cho khác ăn h.i.ế.p lắm hay ?
Món nợ cũ tính xong lại cộng thêm chuyện lần này, để xem dìm c.h.ế.t m hay kh.
Nhưng trước tiên cần thoát khỏi chỗ này đã.
Nhật Ly lập tức dùng sức cắn đầu lưỡi, vị t mặn nh chóng lan tỏa ra trong miệng, nỗi đau buốt nhất thời khiến cho đầu óc cô th tỉnh vài phần, con ngươi trong mắt cũng trở lại trạng thái linh hoạt.
Chưa có bình luận nào cho chương này.