Yêu Em, Sủng Em
Chương 52:
Nhật Ly nghiến răng lợi âm thầm nguyền rủa cả lũ nhà này. còn sức lực chắc cô đã đạp cửa x ra liều mạng một phen . Ngoài kia bao nhiêu như thế, xem ai mất mặt hơn ai.
Nhưng bộ dạng cô như này, e rằng lành ít dữ nhiều. Chỉ sợ sau tối nay cuộc đời vốn đang u ám của cô sẽ thực sự chấm hết.
Sẽ được gặp Tuấn Phong.
[Ôi, mẹ nó, đang nghĩ cái quái gì trong đầu thế này?] Nhật Ly liên tiếp vỗ mạnh hai tay vào đầu sờ túi quần tìm ện thoại. Cô muốn báo cảnh sát.
Mà báo với lý do gì bây giờ?
Nói cô bị trúng thuốc đám kia đã nhốt cô ở đây, ai sẽ tin? khi còn bị chửi lật ngược lại là cô cố tình gây sự trong ngày vui của em gái cũng nên.
Làm bây giờ? Đôi môi bị cô cắn đến dập nát, m.á.u chảy cả xuống cằm. Bước chân đã bình ổn hơn nhưng cảm giác nóng cháy từng cơn vẫn kh ngừng đánh úp lại.
Gọi cho ai bây giờ?
Chưa bao giờ Nhật Ly cảm th cái ện thoại lại vô dụng như lúc này. Chẳng ai thể giúp được cô.
Chợt, Nhật Ly nhớ đến một , kh thời gian để chần chừ, cô bấm gọi ngay lập tức.
nh cuộc gọi đã được kết nối.
“Alo.” Giọng nói ấm áp của đàn bên kia vang lên.
Lúc này đang ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là màn hình máy tính lập lòe sáng. Trên đó một tấm bản đồ biểu hiện sự phân bố vị trí của những ký hiệu x đỏ đan xen.
Đa số là màu đỏ, ngay cả thành phố Vũ Ninh cũng .
Đôi tai của Tuấn Kiệt nhạy cảm, kh th đầu dây bên kia trả lời, nhưng nhịp thở gấp gáp kia khiến nheo mắt lại. Tay nh chóng tắt máy tính, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“…” Nhật Ly ấp úng kh biết nên nói gì, thế là vội vàng tắt máy.
Tuấn Kiệt cau mày ện thoại, một giây sau đã biến mất khỏi chỗ ngồi.
Nhật thở dài cất ện thoại vào trong túi quần, loạng choạng lại trong gian phòng. Tâm trạng cô đang vô cùng n nóng và bất an. Ánh mắt lia khắp căn phòng muốn tìm ra một loại vũ khí phòng thân. Cô sẽ liều mạng với bọn chúng.
Nhưng thời gian từng chút trôi qua, cả căn phòng ngoài chiếc giường trống trơn ra thì chẳng thứ gì. Mà sự khó chịu trong cơ thể của Nhật Ly lại càng ngày càng lớn.
Cô vô thức đưa tay lên cởi bỏ cúc áo trên cổ, cả nóng bức, mồ hôi thi nhau vã ra như tắm.
Ánh mắt cô chợt về phía nhà tắm, sau đó liền nh chóng lao tới, chỉnh sang nước lạnh, cô đứng dưới vòi hoa sen xả ướt khắp .
Cảm giác khô nóng tạm thời bị đẩy lui, Nhật Ly ngửa đầu lên để dòng nước lạnh chảy xối xả lên mặt, trôi vào trong cổ họng khô khốc. Bất chợt cảm giác nhờn nhờn nơi cuống lưỡi khiến cô ôm bụng cuộn lên từng trận nôn nao, muốn nôn ra mà kh được.
Hốc mắt căng buốt như trực rớt con ngươi cay xót ra ngoài. Mũi cũng cay cay lệ nóng. Nhưng Nhật Ly càng kh thể khóc. Cô kiên cường dùng ý chí báo thù mà đè nén mọi niềm xúc động xuống.
Một lát sau, khi Nhật Ly đã cảm th tỉnh táo hơn phần nào, toàn thân cô ướt sũng nước lúc này mới bước ra khỏi nhà tắm, nhẹ nhàng tới bên cửa nghe ngóng.
Phía ngoài vẫn tiếng giày lại lại nện trên hành lang, chắc là Ái Lan vẫn còn c giữ ở đây.
Ngay sau đó là tiếng bước chân của một đám trên hành lang vang lên, càng ngày càng gần, một giây kế tiếp, cửa phòng đã bị ở phía ngoài mở toang.
Một đám đàn lớn tuổi mang theo nụ cười bỉ ổi trên gương mặt x vào trong phòng, hưng phấn chia nhau tìm .
Nhưng mà cả căn phòng hoàn toàn trống rỗng, kh th bất cứ một nào.
Sắc mặt ai n đều sững sờ khó hiểu nhau, rõ ràng Bích Liên nói là…
Sau đó, ánh mắt một trong số đó quét đến chỗ tấm rèm lớn ở cửa sổ sát đất đang khẽ lay động.
Gã ta lập tức hiểu được nháy mắt và đồng bọn, phóng đãng cười hưng phấn xoa xoa tay chạy tới.
“ đẹp của ơi, em trốn ở sau đó làm gì? Đến đây để các giúp em thoải mái nào!” Giọng nói thô bỉ và lời nói đê tiện của một gã vang lên, những gã còn lại lập tức thích thú cười khoái trá.
M gã này chính là đám lão già mất nết bên phía nhà tài trợ. Bọn họ vẫn luôn gạ gẫm Bích Liên. Cho dù nhà họ Võ cũng thuộc loại thế gia, nhưng thực chất chỉ được cái vỏ bên ngoài. Tài chính kh đủ để đầu tư làm sân sau cho cô ả được thoải mái dấn thân vào nghệ thuật.
Mỗi khi thử vai, nhiều xuất diễn cô ta ưng ý đều kh tới được trên tay. Còn lại vai nào ngon ngon cũng đều là do dùng một vài mánh khoé mới được.
Trước kia vì còn hôn ước với Hoàng Vũ nên cô ta kh dám đưa đẩy với những này nên bị chèn ép kh ít, mà nhà họ Lê lại chẳng hề can thiệp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-52.html.]
Thế nên m lão già này mới năm lần bảy lượt đặt vấn đề, sau nhiều lần cô ta đưa đẩy kiếm cớ để trốn tránh thì hôm nay mới cơ hội hiến tế con mồi này lên.
Bản thân cô ta bây giờ là vợ của đạo diễn Hà, nhưng cũng kh thể lật mặt với đám này được. Bộ phim nào mà chả cần nhà đầu tư chứ. của diễn viên và đạo diễn cũng là từ đó mà ra. Nào ai dám mạnh miệng chống lại.
Mà qua Nhật Ly - Món hàng mà cô ta dùng để trao đổi, kh gã nào lên tiếng oán trách cả, đều hài lòng tán dương; còn hứa sẽ cho cô ta nhiều lợi ích nhất thể nữa.
Đúng là một âm mưu độc ác.
Tiếng cười tà dâm buồn nôn vang vọng khắp gian phòng.
Cả đám đàn nh chóng cởi bỏ áo quần đứng vây lại bên ngoài tấm rèm, vẻ mặt ai cũng kích động xoa tay l.i.ế.m mép chờ đợi. Một gã trong số đó hưng phấn cầm một góc rèm cửa sổ, miệng thì ngâm nga: “Cục cưng à, các đến đây!”
Sau đó “xoẹt” một cái rèm được kéo ra.
Một giây tiếp theo, cả đám lập tức sửng sốt.
Phía sau tấm rèm chẳng bất cứ một ai cả, chỉ một khung cửa sổ mở toang đón gió mà thôi.
Sắc mặt m gã đàn lập tức tái vì tức giận: “Mẹ kiếp, dám chơi tụi tao à?”
“Mẹ nó! Dám đùa !”
“Phen này con r kia kh bị đày ra khỏi giới kh thề là sẽ cạch đàn bà một tháng!”
M gã đàn thi nhau chửi rủa, bọn họ cho rằng Bích Liên cố tình chơi khăm .
“Mày tưởng mày l được thằng oắt con Hà thì thể lên mặt mỉa mai lại tụi mày à?”
“Con khốn!”
***
Mà lúc này thì Nhật Ly đang dò dẫm bám vào hàng rào bên vỉa hè ngoài đường của biệt thự nhà họ Võ.
Khi nãy cô đã leo từ ban c tầng hai xuống dưới, vì sức quá yếu nên cuối cùng bị trượt tay rơi thẳng xuống vườn. Cả ê ẩm,đau nhất là cổ chân, thể đã bị bong gân mất . Cổ chân đau buốt làm Nhật Ly lại vô cùng khó khăn.
Cô mang theo cái chân bị thương lần tìm chỗ thân cây cổ thụ năm xưa gặp bão bị đổ nằm đè lên hàng rào. Cứ thế từng chút trèo lên để trốn thoát ra đứng ở chỗ này.
Hành động vừa xong quá tốn sức với một như Nhật Ly lúc này, vất vả lắm cô thêm được một đoạn nữa, cảm th hơi an toàn mới dám dừng lại nghỉ.
Nhật Ly thở hổn hển, đứng dựa vào một gốc cây nghĩ ngợi một lát rút ện thoại ra, lần này thì thực sự cô cần nhờ một nào đó giúp.
Quyết tâm là thế, nhưng mà ều khiến Nhật Ly tuyệt vọng chính là, cái ện cùi của cô vì ngâm nước mà đã chính thức báo hỏng.
Vị trí của biệt thự nhà họ Võ nằm trong khu vực giàu và lớn nhất của thành phố. Xung qu khu đất này lại được bao bọc bởi núi và s, diện tích rộng lớn cách đường lớn một đoạn khá xa mà lại vắng vẻ.
Cũng may lúc nhỏ Nhật Ly từng sống ở nơi này, cô còn thường xuyên bị Ái Lan và bà nội đuổi đánh, vậy nên địa hình xung qu chỗ cô cũng quen thuộc.
Chỉ cần dọc đoạn đường này, xuyên qua c viên trước mặt sẽ ra tới đường lớn.
Lúc này trời đã tối, cô cũng kh dám cắt ngang qua c viên, nghe nói ban đêm khu đó khá nhiều nghiện. Mà ra đường ngoài thì lại xa. Vì vậy Nhật Ly chọn con đường vòng đèn ện của c viên kh nh hơn nhưng cũng rút ngắn được một chút.
Cô vẫn cần rời khỏi đây, khi đám kia phát hiện kh thì nhất định sẽ tìm. Cần tránh càng xa càng tốt.
Để rơi vào tay mẹ con Ái Lan và Bích Liên cô kh dám tưởng tượng ra hậu quả.
Mẹ kiếp, con r kia mày bị ta chơi nên tính đổ hết lên đầu tao à.
Còn lâu mới để mày đạt được mục đích.
Nghĩ thế, Nhật Ly lập tức cố sức chạy, tốc độ cũng chỉ như một bộ bước dài mà thôi.
May mà sự kiên trì của cô đã được đền đáp, đường lớn tấp nập xe cộ đang ở ngay trước mắt. Vừa hay một chiếc xe tắc xi dừng lại, Nhật Ly lập tức gọi.
Tài xế dừng xe cô từ đầu đến chân sau đó mở gật đầu đồng ý chở .
Hỏi cũng kh hỏi, chiếc xe cứ thế phóng vun vút trên đường.
Chưa có bình luận nào cho chương này.