Yêu Em, Sủng Em
Chương 80:
Nhật Ly chột dạ, luống cuống tay chân, vội vàng đứng dậy cầm cái cốc tới bình nước tự động ở trong góc phòng rót một cốc nước lạnh.
Bàn tay cô chút run rẩy cầm cốc nước đưa lên miệng.
Đặt ở đó cũng kh làm động tác gì nữa.
“Cho cốc nước!” đàn từ phía sau lưng chợt lên tiếng.
Nhật Ly giật , đặt cốc nước đang cầm trên tay xuống mặt giá, sau đó hấp tấp rót và mang tới cho .
Tuấn Kiệt sắc mặt Nhật Ly chút căng thẳng, đang chậm chạp bước lại gần. Khi mà cô vừa đặt cốc nước xuống, bàn tay còn chưa kịp rút về đã lập tức bị đàn bắt l.
Bàn tay to lớn cứng cáp bao trọn bàn tay nhỏ bé của Nhật Ly khiến cô bối rối muốn rụt tay lại, đôi mắt khó xử hiện lên một tia túng quẫn.
“Tổng giám đốc, bỏ tay ra.” Nhật Ly cắn răng nói.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cô ước gì này chính là Tuấn Phong, nhưng lại càng sợ hãi, sợ rằng tất cả chỉ là sự suy đoán hoang đường của bản thân.
Vừa chút chờ mong, lại cũng chút bất an.
Nếu là Tuấn Phong, tại kh nói với cô?
Còn kh là Tuấn Phong… ều này quá đáng sợ, cô kh dám suy đoán tiếp về mục đích của đàn này.
“Ngày hôm nay em lạ, nói cho nghe đã xảy ra chuyện gì?” Tuấn Kiệt bất đắc dĩ bu tay cô ra, cau mày hỏi: “Bích Liên vừa làm khó em ?”
“Kh .” Nhật Ly vào gương mặt .
Ánh mắt kia quả thực quá nóng bỏng, bị đàn này , Nhật Ly lập tức cảm th kh được thoải mái, chút khó chịu, giống như toàn bộ bí mật sâu kín của đều sẽ bị phơi bày ra hết.
Nhật Ly chợt hoảng hốt, gương mặt tái nhợt ngập tràn sự hoang mang.
Cô vội vàng chạy trở lại chỗ ngồi của , ngồi vào ghế lát sau mới nhỏ giọng nói: “ cảm th bản thân kh phù hợp với c việc này, cho nghỉ việc được kh?”
Tuấn Kiệt cau mày, giọng ệu chút cứng rắn: " chuyện gì em cứ nói thẳng ra để xem nào, đang yên đang lành lại muốn nghỉ. Làm gì cũng lý do chứ?”
[Lý do là kh muốn làm việc bên cạnh một tên biến thái đ!] Nhật Ly cắn môi đắn đo lựa chọn ngôn từ cho phù hợp.
“ chỉ th báo cho biết quyết định của . sẽ làm đúng trình tự để chấm dứt hợp đồng theo quy định, đơn xin nghỉ việc sẽ được gửi tới giám đốc nhân sự vào chiều nay hoặc mai. Trong bốn mươi lăm ngày chờ giải quyết, sẽ vẫn hoàn thành nhiệm vụ của , yên tâm.” Nhật Ly tỏ ra lạnh nhạt nói.
Lúc cô liếc sang phía đối diện, cặp mắt quá nóng bỏng ẩn chứa cả sự ên cuồng của Tuấn Kiệt chạm đúng vào tầm , khiến cho Nhật Ly đột nhiên hoảng sợ, cụp mắt xuống.
Tuấn Kiệt kh nói gì, chỉ nhếch miệng để lộ ra một nụ cười khó hiểu: “Em muốn trốn chạy khỏi . Là vì sợ rằng ở bên cạnh , sẽ yêu ?”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“…” Nhật Ly cắn môi kh đáp. Hốc mắt cô đã tràn ra dòng nước nóng hổi, rơi xuống trên mặt bàn tạo ra vô số chấm tròn đan xen.
“ hiểu lầm , chỉ cảm th chút mệt mỏi.” Nhật Ly buồn bã đáp.
Cô khẽ thở dài đè nén sự xúc động vừa mới trào lên xuống dưới đáy lòng.
"Thôi, em về nghỉ ngơi sớm , lẽ em đã chịu quá nhiều áp lực, mọi tin đồn trong c ty sẽ giải quyết hết. Hôm nay em cứ tạm thời về nghỉ ngơi . Chuyện nghỉ việc chưa bàn tới."
Nhật Ly hơi sững sờ.
Tuấn Kiệt hôm nay lại dễ nói chuyện như vậy?
Kh mỉa mai bắt bẻ gì cô ?
Vẻ mặt Nhật Ly hàm chứa nỗi kinh ngạc, cô chợt ngẩng đầu lên sang phía , cũng vội vàng cúi xuống. “Cảm ơn .”
Tuấn Kiệt dõi theo toàn bộ phản ứng của Nhật Ly, cặp mắt sắc bén hơi nheo lại che giấu sự nguy hiểm của loài dã thú.
Chắc c đã chuyện gì đó xảy ra, là một chuyện quan trọng, mới thể khiến một vốn dĩ trầm ổn bản lĩnh như Nhật Ly của hôm nay liên tục biểu hiện ra trạng thái hoang mang như thế kia…
Chuyện gì?
“Đứng dậy , đưa em về nghỉ ngơi.” Trước ánh mắt kinh ngạc của Nhật Ly, Tuấn Kiệt đứng dậy kéo áo vest khoác vào bước tới gần cô.
“ muốn tự về. Cảm ơn .” Nhật Ly chậm rãi nói, ý tứ cứng rắn.
Tuấn Kiệt vào vẻ mặt đang hết sức nghiêm túc của Nhật Ly, cũng kh cố nài ép, đành thở dài theo bóng lưng của cô rời .
Đáy lòng một chút bất an cứ thế lớn dần.
Mà Nhật Ly rời khỏi Hùng Thiên như trốn chạy lại cũng chưa vội tới bến đón xe buýt. Cô lang thang trên vỉa hè dọc con phố. Dưới cái nắng h cuối Thu, tầm cũng bắt đầu hoa lên.
Nhật Ly sang c viên bên kia đường, muốn sang đó ngồi một chút.
Nghĩ vậy, đèn x dành cho bộ vừa sáng, Nhật Ly liền băng qua đường.
Nhưng cô còn chưa được m bước đã sững sờ đứng ngay giữa đường y hệt một bức tượng chiếc xe bán tải đang vượt đèn đỏ lao nh về phía .
Tiếng bánh xe ma sát trên mặt đường phát ra tiếng kêu chói tai, cơ thể Nhật Ly lại chậm chạp kh xử lý kịp th tin, làm thế nào để thoát nạn.
Mắt cô mở lớn chiếc xe ngày một lao tới gần trong tiếng hô hoán của nhiều tài xế xe cũng đang dừng chờ đèn.
Nhật Ly hoàn toàn đơ ra mắt chằm chằm vào đàn đang ều khiển vô lăng kia.
Mà ánh mắt của gã tài xế cô lúc này đều là sự độc ác.
Chưa có bình luận nào cho chương này.