Yêu Em, Sủng Em
Chương 81: May quá cô ấy không sao.
Toàn thân Nhật Ly dường như đã bị ánh mắt độc ác kia của gã tài xế ghim chặt khiến cô thực sự đứng bất động. Ý thức thì hoảng loạn kêu gào chạy trốn nhưng đôi chân chẳng khác gì bị ta đổ chì, chẳng thể nhấc lên nổi.
Cũng kh ngã ra để mà lăn theo một hướng khác lẩn tránh.
Nói là đứng im chờ c.h.ế.t quả kh sai.
Ngay cả tiếng chu ện thoại ở trong túi đang nối tiếp nhau vang lên nhưng cũng chả đủ sức để đánh thức được cô thoát ra khỏi nỗi sợ hãi.
Cho đến khi cơ thể Nhật Ly cảm nhận được một nỗi đau vô cùng lớn, gần như linh hồn cô vừa bị một lực lượng thô bạo hất văng ra khỏi thể xác.
Chiếc xe bán tải đ.â.m mạnh vào Nhật Ly. Cơ thể cô tựa như một quả bóng bị sút tung lên cao bay theo một đường cong tuyệt vọng.
Thời gian như đang trôi chậm, thật chậm…
Bên tai Nhật Ly giây phút này chỉ còn lại tiếng gió thổi vi vu. Từng nhịp hô hấp của cô cũng bắt đầu trở nên khó nhọc.
Tới khi cơn đau đớn khủng khiếp lan khắp toàn thân. Cũng là lúc cơ thể Nhật Ly rơi xuống. Vô vàn những hình ảnh tươi đẹp và đau khổ giống cuốn phim của cuộc đời tua nh lướt qua tâm trí cô.
Cảm giác mệt mỏi và muốn bu xuôi.
Khóe môi cô hơi cong lên đón chờ khoảnh khắc cơ đau tiếp theo sẽ ập đến.
Nhưng, chờ đợi cô lại là một bất ngờ khác. Cơ thể Nhật Ly rơi trúng vào một vòng tay của ai đó, trán cô lấm tấm mồ hôi, miệng phát ra tiếng rên thống khổ.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
lẽ cú va chạm đã làm cô gãy mất vài đoạn xương, chúng vừa bị ngoại lực dội tới chèn vào khiến hô hấp của cô càng thêm khó nhọc.
“Khụ khụ khụ…” Nhật Ly liên tục ho khan muốn tống dòng m.á.u t ngọt bên trong lá phổi ra ngoài. Cơn đau đớn qua mỗi cử động lại càng dữ dội hơn gấp bội.
Mắt cô hoa lên, mọi cảm giác cũng ngưng lại, kh còn hay biết gì nữa.
Tuấn Kiệt sững sờ ôm l Nhật Ly, mắt mở lớn dòng m.á.u đang tràn ra từ khóe miệng của cô. Bàn tay run rẩy chà chà lại cố lau cho sạch nhưng càng lau lại càng vô vọng.
Khóe miệng giật giật cứng đờ kh nói lên lời, cả cũng như sắp mất khống chế mà phát ên.
Ánh mắt đỏ rực theo chiếc xe bán tải gằn giọng quát: “Bắt nó lại.”
Sau đó ôm cô vội vàng lên xe, chiếc xe lập tức rời nhằm đúng hướng phía bệnh viện mà chạy.
Xe vừa biến mất, lúc này những chứng kiến tại hiện trường mới l lại được chút phản ứng mà đưa ánh mắt khiếp sợ sang đối phương.
Ai cũng thầm nhủ cô gái kia thật may mắn, rơi trúng đàn nọ, hi vọng cô sẽ kh .
Chứng kiến một vụ tai nạn khủng khiếp chắc c chẳng ai mong muốn nạn nhân sẽ bị mất mạng cả.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhận được nhiều lời cầu chúc như vậy chẳng biết may mắn đến với Nhật Ly kh.
Lâm ngồi trên ghế lái cũng đang sợ hãi loại uy áp do chủ nhân tỏa ra. ta kh biết bản thân đã vượt qua bao nhiêu chốt đèn đỏ để thể tới được bệnh viện một cách nh nhất thể.
Lúc này ta cũng chẳng mong ước gì hơn ngoài sự bình an cho đang ở trong phòng cấp cứu kia.
Cô mà mệnh hệ gì, chủ nhân sẽ biến thành cái dạng thế nào, chẳng ai dám nghĩ tới.
Tuấn Kiệt ngồi bất động trên chiếc ghế chờ ở ngoài hành lang. Ánh mắt trống rỗng như một bức tượng êu khắc kh một chút sức sống nào.
Lúc này trong đầu Tuấn Kiệt đang tự trách móc chính . Giá như kiên quyết đưa cô về thì làm gì chuyện này xảy ra.
Nhưng mà kh giá như!
Bàn tay thấm đẫm vết m.á.u của cô giờ này đã khô lại và bong ra. Cả một bàn tay toàn m.á.u là máu.
[ đã làm tất cả chỉ vì em, vậy nên kh cho phép em xảy ra bất cứ chuyện gì!]
[Em dám trốn xuống địa phủ cũng sẽ theo xuống bắt em trở lại.]
[Cho dù hủy diệt cả thế giới này, cũng giữ em ở bên cạnh !]
Kh biết qua bao lâu, hành lang im lặng chẳng một chút tiếng động.
Cho đến khi đèn trên cửa phòng cấp cứu vụt tắt, cánh cửa mở ra, ê kíp mổ lần lượt xuất hiện.
Bác sĩ chính chịu trách nhiệm ca phẫu thuật vừa là một đàn ngoài bốn mươi tuổi. Ông ta thở phào nhẹ nhõm kéo khẩu trang xuống về phía đàn vẫn còn đang im lặng ngồi ở kia.
Khi nãy khủng bố ác liệt bao nhiêu thì giờ đây ngược lại, lại yên tĩnh hơn bao giờ hết.
Lâm đứng bên cạnh th bác sĩ tới liền lên tiếng hỏi: “Ca phẫu thuật thế nào hả bác sĩ?”
Bác sĩ liếc mắt qua ta lại đưa ánh mắt dừng lại trên gương mặt vô hồn của Tuấn Kiệt nhỏ giọng nói: “Ca phẫu thuật thành c. hai đoạn xương sườn bị gãy đ.â.m vào phổi, nhưng kh nguy hiểm tới tính mạng.”
Ông ta ngừng một chút nói tiếp: “Bệnh nhân bị mất m.á.u quá nhiều nên thể sẽ nằm bên phòng hậu phẫu lâu hơn vài ngày sau đó mới về phòng bệnh bình thường.”
“Cảm ơn các bác sĩ.” Lâm chân thành cảm ơn.
Bác sĩ lại liếc qua ta nói thêm: “ nên khuyên bảo chồng cô giữ gìn sức khỏe.”
Lâm theo bóng dáng của những mặc áo trắng rời thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá cô kh .
Ông chủ vẫn còn hi vọng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.