Yêu Em, Sủng Em
Chương 83: Xuất viện
Sáng hôm sau, Nhật Ly đã thay xong đồ, cô mặc một bộ thể thao bằng chất liệu vải gió nhẹ, vừa ấm lại thoải mái ngồi trên giường bệnh chờ đợi đã lâu.
Từ khi trời mới tờ mờ cho đến khi sáng hẳn.
Cô đang chìm đắm trong cảm giác háo hức và hồi hộp vì sắp được trở lại với cuộc sống bình thường mà bao ngày qua khao khát.
Thời gian từng chút chậm chạp trôi qua, khi nhớ về câu nói của Tuấn Kiệt vào tối qua; cùng hàng loạt những hành động phần khó hiểu của lúc trước, đột nhiên nỗi bất an lại xuất hiện và lớn dần lên mạnh mẽ xâm chiếm tâm trí cô.
Đến lúc cô ều dưỡng đến phòng th báo với Nhật Ly rằng mọi thủ tục xuất viện đã hoàn tất bây giờ cô đã thể ra về, cũng chưa th Tuấn Kiệt xuất hiện.
Cô cất tờ gi xuất viện vào trong túi áo khoác gió, qua túi đồ dùng cá nhân mà mang tới, đắn đo hồi lâu mới cầm ện thoại di động lên mở ra d bạ, cô muốn gọi cho … Nhưng lại thôi.
Đây chẳng là kết thúc mà cô mong muốn hay ?
Thế mà lúc này lại cảm th hụt hẫng. Đúng là quá nực cười mà.
Vừa muốn chung trinh với yêu cũ, lại muốn mới ở bên bầu bạn?
Quan trọng là cô kh thể đáp lại được ta?
Từ khi nào mà Nhật Ly cô đã biến thành con xấu xa đê tiện và ích kỷ như thế này?
Dừng lại - chính là lối thoát duy nhất.
Kh thể làm thế với ân nhân.
Với coi trọng .
Nó quá bất c đối với !!!
Nhật Ly hít một hơi thật sâu đứng dậy, chôn giấu mọi cảm xúc phức tạp vào tận sâu dưới đáy lòng, xách lên túi đồ tư trang đã được sắp xếp gọn gàng từ hôm qua bước về phía cửa.
Cô đứng trước cánh cửa, đặt tay lên then cài tự nhiên lại nảy sinh chút chờ mong hão huyền. Liệu phía sau cánh cửa này, đang đứng ở đó hay kh?
Nhật Ly hơi mỉm cười, dứt khoát kéo mở ra.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Hành lang hoàn toàn trống trải, tít phía xa kia mới một ều dưỡng đang đẩy xe tiêm các phòng bệnh. Kh gian tĩnh lặng tựa hồ như một buổi sáng mùa đ lạnh lẽo năm nào đó…
Xoay lại căn phòng bệnh, nơi mà cô đã nhận được sự chăm sóc của trong những ngày qua. Nhật Ly đưa tay khép cánh cửa lại, như cô đang tự dối lòng , đóng lại tất cả chúng ở trong một ngăn nhỏ của trái tim, quên để mà trân trọng.
Từng một ngoài Tuấn Phong, quan tâm chăm sóc cô đến như thế!
Đứng dưới ánh nắng ấm áp của mặt trời, gương mặt chút cớm nắng của Nhật Ly sáng lên y như lớp sứ tráng men trắng toát. Đôi mắt cô khẽ nhắm, hàng l mi đen cong dài đẹp như từng nét vẽ của họa sĩ tài ba. Chiếc mũi xinh xắn tinh xảo, cùng đôi môi hồng nhạt. Tất cả chúng tạo lên một Nhật Ly khác hẳn với cô gái kiên cường mạnh mẽ lúc trước.
Cảm giác như lúc này, chỉ cần một cơn gió thôi cũng thể khiến cô bị lay ngã.
Nhật Ly tới chiếc ghế đá trong khuôn viên cây x của bệnh viện ngồi xuống. Cô kh biết bản thân đang làm gì, nhẽ ra giờ này việc đầu tiên cô cần làm là trở về nhà nghỉ ngơi, hoặc là ăn một bữa thật sảng khoái ăn mừng bản thân đã được tái hòa nhập mới .
Vậy mà giờ phút này cô vẫn còn lang thang ở đây?
[Mày đang chờ đợi ều gì vậy hả Ly?]
[ những kia xem, họ đang tất bật chăm sóc cho nhà của kìa. Tuấn Kiệt cũng đã từng vì mày mà như thế kh?]
[Mày thích sống với quá khứ, ôm khư khư một đã c.h.ế.t đến hết đời, hay là bắt đầu với một mới?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-83-xuat-vien.html.]
[Mày muốn theo đuổi đàn đó kh?]
Nhật Ly bật cười. hai thái cực bên trong cô đang tr cãi kịch liệt.
Cuối cùng thì kẻ bảo thủ của quá khứ vẫn cứ chiến tg. Cô thực sự chẳng lý do gì để thể tin được một như cô lại phù hợp với .
Vẫn là tự sống cuộc sống của chính , tốt nhất đừng liên lụy tới bất cứ một ai khác.
Đây chính là lần cuối cùng cô suy nghĩ về chuyện này.
“Quên , một biến thái đã từng mạnh mẽ chen chân vào cuộc đời em.”
Nhật Ly mỉm cười, đứng lên về phía cổng của bệnh viện. Đúng lúc cô bước lên xe tắc xi thì ện thoại đổ chu.
Trái tim cô chợt nảy lên.
Nhưng khi th tên hiển thị trên màn hình, bỗng nhiên cô lại chút hụt hẫng.
gọi là chị Ngọc Hà.
“Chị Hà.” Cô bắt máy lễ phép hỏi.
“Em đâu mà mất tích lâu thế, chị gọi cho em chẳng biết bao nhiêu lần đều kh liên lạc được, tới nhà cũng đóng cửa. Chị đã muốn báo cảnh sát luôn đ, nếu như được bằng chứng chính xác là em đã biến mất thì…”
“À, em chút việc riêng.” Nhật Ly thở dài cắt ngang cô .
“Chị nói này, thời gian em nghỉ nhẽ ra hợp đồng bộ truyện dang dở cũng bị hủy, nhưng chị đã xin với nền tảng cho em. Hiện tại em ?” Giọng Ngọc Hà lo lắng.
“Em ổn , cảm ơn chị nhiều lắm, từ nay em sẽ chăm chỉ làm việc ạ.” Nhật Ly mỉm cười. “Phía bên đoàn làm phim ổn kh hả chị?”
“Cũng thể coi là ổn. Tuy một vài rắc rối nhỏ giữa các diễn viên nhưng đều được giải quyết xong .”
“Chuyện gì vậy hả chị?” Nhật Ly tò mò hỏi.
“À cái con bé Anly kia, chẳng biết dùng cách nào vào được vai nữ phụ hai. Nhưng trong lúc quay phim, cô ta lại ra ngoài quan hệ bất chính với chồng ta, bị bà vợ gọi đến đánh ghen. Ầm ĩ lắm! Để kh làm mất hình ảnh của bộ phim, đạo diễn Khắc Trung đã hủy hợp đồng diễn với cô ả.” Ngọc Hà kể lại chuyện hot nhất hiện giờ.
“Vậy ? Cô ta lại ngủ với ai vậy?”
“Chị nghe nói đó là một lão già khọm.” Ngọc Hà kh nhịn được cười vang.
“Khẩu vị thật nặng.” Nhật Ly lại hỏi tiếp: “Bé Lam Linh kia thế nào ạ?”
“ tốt, mà em biết kh? Con bé là con gái duy nhất của nhà họ Lê đ, một nhà tài phiệt ngầm.” Ngọc Hà bán tin bát quái.
“Ồ, con bé chả ai nghĩ nó xuất thân khủng như vậy. Em nghe nói nhà họ Lê chỉ duy nhất một cô con gái, ngoài ra còn nhận nuôi một con trai. Nhưng d tính được giữ bí mật. Hơn nữa tài sản của nhà họ cũng chưa từng được c khai.” Nhật Ly lẩm bẩm nói. Đây đều là những tin tức vụn vặt cô thu gom được trong một lần tìm tư liệu thực tế để viết truyện.
“Ờ há, chị cũng nghe nói. Nhưng thôi, em trở về là tốt , chuyện gì lần sau nhớ báo cho chị một tiếng nhé, đừng chơi trò mất tích như thế này, tóc chị bạc hết mất .” Ngọc Hà nghiêm giọng nói.
“Vâng, vâng.” Nhật Ly bật cười đáp: “Chị lúc nào cũng đáng yêu, mãi mãi kh bao giờ già. Tin em , chị còn trẻ lắm.”
“Được , chị tạm tin em. Thôi chị làm việc đây, lúc khác nói chuyện nhé!”
Ngắt ện thoại với Ngọc Hà, Nhật Ly ra bên ngoài con phố.
Từng cơn gió mùa đ h khô đang thổi tạt vào khe hở của cửa sổ xe mang tới cái rét kh quá khắc nghiệt, nhưng vẫn đủ để cô cảm nhận rằng, mùa lá rụng đã tới!
Chưa có bình luận nào cho chương này.