Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 82: Xin lỗi!

Chương trước Chương sau

Tiếng bước chân của các bác sĩ rời , ngay sau đó là các ều dưỡng đẩy giường nằm của Nhật Ly ra ngoài cùng với một đống các loại ống truyền dịch kèm theo.

Lúc này con ngươi trong mắt Tuấn Kiệt mới khẽ đảo.

đứng dậy tới gương mặt tái nhợt đang im lặng nhắm mắt, bàn tay đưa tới ngập ngừng kh dám chạm vào.

ều dưỡng th vậy liền giải thích: “Cô sẽ ngủ tầm nửa ngày nữa mới tỉnh, đừng quá lo lắng, cuộc phẫu thuật của vợ đã thành c.”

Tuấn Kiệt liếc mắt qua cô ta như ngầm cảm ơn sau đó cùng đẩy giường của Nhật Ly về phòng hậu phẫu. Cả quá trình kh hề hé răng nói nửa câu.

Phòng hậu phẫu là một môi trường hoàn toàn vô trùng, Tuấn Kiệt trong bộ quần áo bảo hộ kín mít đã ở đây được hơn một tuần .

Sức khỏe của Nhật Ly lúc này cũng đã tốt hơn nhiều, tổn thương ở phổi đã khôi phục đáng kể, kh cần dùng tới máy trợ thở nữa, tuy nhiên dinh dưỡng để duy trì sự sống cho cô lại vẫn hoàn toàn phụ thuộc vào ống th truyền thẳng tới dạ dày.

Mỗi khi ống th được hoạt động, dạ dày cô lại cuộn lên đau đớn, cô đã thèm khát một bữa ăn nóng hổi, thèm được trở lại cuộc sống như trước kia.

Nước mắt theo phản xạ của dạ dày mà trào ra lại được một bàn tay khác vội giúp cô lau khô.

Nhật Ly đưa mắt đàn trước mắt, cô kh biết hiện tại nên đối diện với ra ?

muốn hỏi một câu: [ là Tuấn Phong kh?]

Nhưng kh dám.

Cô chờ mong nhưng lại cũng sợ nếu như câu trả lời nhận về là một lời phủ định.

Nếu là như vậy thì bao ngày tháng qua chăm sóc cô, tỉ mỉ lau chùi từng chỗ trên cơ thể cô… làm đây.

Tuấn Kiệt thực sự đã ép Nhật Ly vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Biến một vốn mạnh mẽ, tự tin trở nên tự ti e dè.

Đã bao ngày qua cũng chưa từng nói với cô bất cứ một từ nào.

Ngay cả khi cô tỉnh lại kh đồng ý cho thay đồ giúp, nhưng đàn này vẫn cứ cường ngạnh làm.

Mà bây giờ cứ nghĩ tới việc vệ sinh và thay quần áo, Nhật Ly chỉ muốn đập đầu c.h.ế.t quách cho xong… vì quá xấu hổ.

Tôn nghiêm của cô đã bị đàn biến thái này đập nát sạch sẽ.

Đáy lòng cô giờ đây chỉ còn một mong muốn duy nhất, đó chính là thật nh khỏe lại, thoát khỏi n vuốt của này, đúng là chỉ duy nhất một khao khát như vậy mà thôi.

Dường như Tuấn Kiệt cũng cảm nhận được suy nghĩ của cô.

Đáy lòng cũng đang đau đớn.

im lặng kh vì trách móc cô… Đơn giản vì kh làm cách nào thể tha thứ được cho bản thân. Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu chỉ còn lại hình ảnh cô, và ở trong vòng tay với gương mặt đầy máu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-82-xin-loi.html.]

Càng nghĩ càng tự trách chính .

Nếu như cô khỏe mạnh lại, sẽ kh ép cô làm bất cứ chuyện gì mà cô kh muốn nữa. Sẽ thuận theo cô mọi thứ.

Ngay cả khi… Nếu như cô muốn tránh xa, cũng sẽ kh trực tiếp xuất hiện trước mặt cô.

Tất cả chỉ để đổi l cho cô sự bình an, sẵn sàng làm bằng bất cứ giá nào.

***

“Ngày mai xuất viện , cảm ơn thời gian qua đã chăm sóc cho .” Nhật Ly nhỏ giọng nói.

Những gì Tuấn Kiệt làm trong ba tháng vừa qua, cô biết chỉ một câu cảm ơn này là kh đủ. Nhưng vẫn muốn nói.

xin lỗi.” Chất giọng khàn khàn của đàn đã lâu kh nói bỗng vang lên. Ánh mắt cô chứa chan sự áy náy.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

Nhật Ly chợt sửng sốt: “Tại lại xin lỗi ?”

[Vì là Tuấn Phong hay ?]

Tuấn Kiệt đứng bên cạnh cửa sổ, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu xuyên qua tấm rèm trắng mỏng phủ lên trên một tầng hào quang, khiến toàn thân đàn này tỏa ra một sự ấm áp vô cùng dễ chịu.

mím môi kh trả lời, chỉ cô sau đó về phía cửa.

Nhật Ly ngơ ngác kh hiểu theo cho tới khi cánh cửa khép lại, ánh mắt kia cũng vẫn kh hề tới cô thêm một lần nào.

Cô chợt cười, tự chế giễu chính bản thân . “Mày đúng là một con khốn mà, kh yêu ta nhưng lại nảy sinh lòng thương hại… Áy náy vì đã nhận quá nhiều mà kh cách nào trả hết… mày muốn làm gì nữa?”

“Xem kìa! Mày th dễ chịu kh?” Nhật Ly giơ tay gạt giọt nước mắt vừa tràn ra ngoài.

“Bu tha cho ta , đ đâu Tuấn Phong của mày. Cớ cứ lừa dối cơ chứ?”

“Xin lỗi, mới là nên nói ra câu này với …”

Nhật Ly òa khóc, n.g.ự.c cô phập phồng vô cùng đau đớn, cả cơ thể cũng rã rời mệt mỏi như chính trái tim nằm bên trong lồng n.g.ự.c này vậy.

Tuấn Kiệt đứng bên ngoài, nước mắt chỉ ngập ngừng ở hốc mắt lặng lẽ ngấm trở lại vào bên trong.

dựa lưng vào bức tường cả cơ thể trượt dần xuống suy sụp ngồi trên hành lang. Gương mặt trôn vào giữa hai cánh tay và đầu gối.

Nhật Ly đau, cũng khá hơn chút gì đâu!

trời mới biết, muốn được chạy vào nói rằng [ chính là Tuấn Phong của em, đã trở lại…]

Nhưng kh cách nào để cô chấp nhận được con lúc này. Nó đâu còn là con ….

Mà lại là thứ khiến cô sợ hãi nhất.

Xin lỗi em!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...