Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Em, Sủng Em

Chương 94:

Chương trước Chương sau

Chẳng biết Nhật ly đã trở về nhà bằng cách nào, cô giống một bức tượng lặng lẽ lên phòng, quần áo cũng kh cần thay, cuộn lăn trên giường, ẩn vào trong đó.

Lát sau, tiếng nghẹn ngào khe khẽ mới truyền ra, kh lớn, nhưng âm thầm đau đớn theo từng nhịp phập phồng lên xuống rõ ràng của bóng dáng bên dưới lớp chăn.

Mà hai kẻ đầu sỏ gây ra sự hiểu lầm này vẫn chẳng hề hay biết, bọn họ đang ở trong cửa hàng nữ trang vui vẻ lựa đồ.

Lam Linh muốn mua một món quà nhỏ để tặng Nhật Ly làm kỷ niệm, cô đã nghĩ nát cả óc mà chẳng biết tặng gì cho thần tượng, cuối cùng liền quyết định tới đây để thử vận may.

Chả con gái vẫn luôn thích m thứ này hay ?

Hy vọng là cô đúng.

, em muốn tặng quà là một chị gái xinh đẹp, dễ thương, em nên mua nhẫn, dây chuyền, hay lắc tay…?” Lam Linh cau mày hỏi.

những món đồ đủ hình dáng trong các ngăn tủ kính bỗng th hoang mang, chẳng biết chọn lựa thế nào.

Chủng loại, kiểu dáng, chất liệu…

“Em muốn cầu hôn thì tặng nhẫn, trói buộc ta lại thì tặng dây chuyền, còn níu giữ cả đời nên tặng lắc!” Tuấn Kiệt thản nhiên đáp.

gì nữa, em hỏi thật.” Lam Linh nhăn nhó, cô chỉ tay vào ca thán: “ đã nghiên cứu à, nắm rõ thế?”

Tuấn Kiệt bật cười: “Kh ? luôn cho là như vậy.”

“Ôi trời, nói chuyện này với đúng là mệt tim, rõ là kh biết cái gì cả.” Lam Linh thở dài còn lẩm bẩm thêm: “Bảo ế bền vững.”

nghĩ cô sẽ kh thích những món đồ đeo trên như thế đâu, em mua một thứ gì đó để trang trí, thể đặt tại chỗ làm việc, như vậy cô sẽ luôn nhớ đến em.” Tuấn Kiệt thâm ý đề xuất phương án khác, ánh mắt liếc về phía cái tủ kính đang đặt nhiều con giống mạ vàng khảm đá ở bên cạnh.

“Đúng em kh nghĩ ra nhỉ, em cũng kh th chị đeo thứ gì trên .” Nói chạy sang ngó nghiêng phía đó.

Tuấn Kiệt nhếch miệng cười, phụ nữ của chỉ nên dùng đồ do chính tay mua cho.

“Lựa thêm cho cha mẹ vài món.” theo nhắc nhở cô nhóc đang hăng say nghe cô nhân viên bán hàng giới thiệu về ý nghĩa phong thủy của những món đồ.

“Vâng ạ.” Lam Linh thờ ơ đáp mà kh hề hay biết trai đang chăm chú vào một chiếc nhẫn kiểu dáng đơn giản nhưng đặc biệt ở ô tủ bên cạnh.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

***

Tại biệt thự của nhà họ Lê dòng chính.

“Bà nhắc đầu bếp làm đồ ăn lưu ý một chút chưa?” Lê Tuấn hạ tờ báo xuống, cặp mắt sáng quắc sau cặp kính gọng vàng về phía phụ nữ dáng hơi đậm, gương mặt tròn phúc hậu, đang ngồi trên chiếc ghế sô pha phía bên kia.

“Ông yên tâm, nhắc . Nghe thằng bé nói thể ăn một chút mà mừng quá.” Bà Hồng Lam xúc động rơm rớm nước mắt nói.

“Được , bà vui lên, đừng như vậy các con lại th.” Ông Tuấn giơ cổ tay trái lên đồng hồ: “Chắc bọn chúng cũng sắp về đ.”

“Vâng.” Bà Hồng Lam lau giọt lệ vừa tràn ra, sau đó mỉm cười. “ vào bếp một lát.”

vừa thì ện thoại của Tuấn cũng đổ chu.

Th tên gọi đến, cặp l mày bạc trắng khẽ cau lại. Ông chần chừ một chút, cuối cùng vẫn bấm nghe.

chuyện gì vậy?” Ông Tuấn khó chịu hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-em-sung-em/chuong-94.html.]

Đầu dây bên kia nghe th vậy lại cười l lòng nói: “ họ, em biết chuyện của dòng họ kh còn quan tâm đến nữa, nhưng dù gì vẫn còn mang họ Lê…”

“Nói vào vấn đề chính.” Ông Tuấn kh muốn nghe nữa, lập tức ngắt lời.

“Chuyện là đám lão già ở m dòng họ kia đang ép em. Sau vụ xác ướp cổ trong mật thất bị tiêu hủy, bọn họ đổ tất cả trách nhiệm lên đầu em, giờ lại còn đòi em cung cấp thành quả nghiên cứu. Nhưng thực sự mẫu vật nghiên cứu của em kh . Nó đã bị thất lạc. Gần đây, một số bên kênh riêng của cơ quan an ninh cho biết vài vụ án kỳ lạ. Em muốn nhờ thể xin họ cho em mượn tạm một mẫu được kh.” Lê Minh kể lể nhờ vả.

“Chú nhờ nhầm . là gian thương, thể liên quan tới đội ngũ an ninh tối cao đ. Hơn nữa, việc nghiên cứu của chú, tự chú lo. đã nói , làm thí nghiệm trên cơ thể là hành vi vô nhân đạo, phạm pháp. Đừng tìm .”Ông Tuấn Tức giận quát.

, chẳng nhẽ th c.h.ế.t mà kh cứu.” Lê Minh vẫn cố năn nỉ. “Cho em mượn tạm thế lực của …”

“Chú cũng chưa chết, thằng con chú còn khắp nơi gây họa kia kìa.” Ông Tuấn ngừng một nhịp, hít vào l hơi, đè nén sự xúc động muốn mắng xuống mỉa mai đáp lại: “Từ lâu đã kh còn quan hệ với nhà họ Lê của chú. Đừng khó khăn tý là chạy tới kể lể.”

Lời vừa dứt, Tuấn cũng tức giận ngắt cuộc gọi. “Vô sỉ.”

“Chuyện gì vậy ?” Bà Hồng Lam từ phòng bếp ra cau mày hỏi.

“Lê Minh gọi ện tới, nhờ liên hệ với bên an ninh xin cho nó cái xác c.h.ế.t của vụ án bí ẩn nào đó về làm nghiên cứu. Thằng này càng ngày càng ên.” Ông Tuấn bực bội nói.

“Chuyện của Kiệt…” Bà Hồng Lam vừa nói tới đây vội bịt chặt miệng lại kh nói nữa, bà ngồi xuống bên cạnh Tuấn cầm chén trà lên nhấp một ngụm để l lại bình tĩnh.

Thiếu chút nữa đã buột miệng nói ra, tai vách mạch rừng, bà kh thể tin bất cứ ai, kể cả những giúp việc trong ngôi nhà này. Thủ đoạn của Lê Minh… Chỉ cần dựa vào việc họ là những đã từng x pha thương trường bao năm lại kh hiểu.

Chính vì thế năm xưa mới dứt khoát đoạn tuyệt.

Cái gì mà đào tạo ra một thế hệ bất tử sức mạnh vô song, thống trị thế giới… bất chấp luân thường đạo lý lôi kéo cả dòng họ vào.

Dã tâm đó kh phù hợp với cách làm của bà, vì vậy đã dứt khoát giao lại chìa khóa trưởng họ cho ta, gạch tên ra khỏi gia phả.

“Bà kh lo lắng, thằng bé cũng cứng cáp , đâu dễ bị bắt nạt. Yên tâm !”

“Ái chà! Cha mẹ đang thì thầm tâm sự gì đ!” Lam Linh vừa bước vào cửa đã chạy tới chen vào ngồi ở giữa hai .

Đi sau cô là Tuấn Kiệt đang xách theo một đống túi lỉnh kỉnh.

“Cái con bé này, lại bắt con mua lắm thứ thế kia.” Bà Hồng Lam yêu chiều dí tay vào trán cô mắng.

“Đâu , đều là tiền của con đ chứ, chỉ xách hộ thôi. Con mua bằng tiền đóng phim đó.” Lam Linh cong môi tự hào khoe.

“Nói tới chuyện đóng phim, cha mẹ ngăn cấm đâu mà con lại lén lút làm thế hả?” Ông Tuấn cau mày giả bộ tức giận.

Lam Linh vòng tay ôm l Tuấn nũng nịu: “Cha à, vì đ là bộ phim chuyển thể từ thần tượng của con nên con mới muốn tham gia thôi ạ. Mà con nói cho hai biết nhá, thần tượng của con kh những viết truyện hay, xinh đẹp, còn nấu ăn ngon luôn…”

Lam Lingh nói một hơi, sau đó nhận ra ều gì đó lập tức sửa miệng: “Nấu ăn ngon sau mẹ, gần xinh đẹp bằng mẹ và tính cách thì thú vị gần giống mẹ.”

Ba nghe vậy kh nhịn được cười vang.

“Thần tượng của con là thần thánh phương nào, thể giới thiệu với mẹ được kh?” Bà Hồng Lam mỉm cười hứng thú hỏi.

“Cha mẹ, con cảm th hơi đói!” Đột nhiên Tuấn Kiệt lên tiếng, cắt ngang câu chuyện của Lam Linh.

Nghe th con trai nhắc tới bữa ăn, đây mới chính là chuyện quan trọng, bà Hồng Lam liền quên luôn câu hỏi vừa đặt ra mà đứng dậy vào phòng ăn, ngón tay của bà khẽ đưa lên vụng trộm lau khô giọt nước nơi khóe mắt.

“Mẹ làm xong , đến đây, ăn nào!”

Đã từ lâu mơ ước cả gia đình thể quây quần bên bàn ăn, cùng ăn cùng trò chuyện. Cuối cùng cũng đã thành hiện thực.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...