Yêu Em, Sủng Em
Chương 95:
Ăn xong bữa tối, Tuấn Kiệt liền vội vã ra về, bỏ mặc Lam Linh ở lại.
Như thói quen, xuất hiện trên mái nhà đối diện sang ô cửa sổ của Nhật Ly, th cô đang ngồi trước máy tính, sắc mặt kh tốt tâm trạng cũng lo lắng theo.
l từ trong túi quần âu ra một hộp nhung nhỏ, khẽ mở. Chiếc nhẫn bạch kim thân trơn, kẻ rãnh vằn bao xung qu một viên kim cương đỏ khảm chìm. đơn giản nhưng nếu như quan sát kỹ sẽ th sự tinh tế của nghệ nhân đã thiết kế ra nó.
Càng Tuấn Kiệt càng hài lòng, lại càng mong tới giây phút được đeo nó lên trên bàn tay của cô. Đánh dấu phụ nữ của riêng .
“Chủ nhân.” Lâm xuất hiện từ phía sau lên tiếng gọi.
Tuấn Kiệt thản nhiên khép nắp hộp, cất vào túi quần nghiêng đầu lại, ta hiểu ý lập tức lên tiếng: “Phòng thí nghiệm kia lại thất bại , tên giáo sư Minh đó đang ráo riết muốn tìm lại vật thí nghiệm số hiệu 9001. Ngoài ra ta còn liên hệ với cục an ninh, muốn thò một chân vào đội hình sự chuyên xử lý những vụ án tính chất đặc biệt nghiêm trọng… ý đồ kh rõ.”
“Làm tốt lắm, nếu như ta cần, chúng ta cũng nên cho. Đưa tên lái tắc xi lần trước tới đ, nhớ xóa sạch mọi dấu vết, tình huống càng bất ngờ thì càng thú vị.” Giọng nói lạnh lẽo của đàn vang lên, trong cái tê buốt của mùa đ, nó còn lạnh lẽo hơn tất thảy.
“Vâng ạ.” Lâm cúi nhận lệnh rời .
vừa chống tay ngồi xuống thì ện thoại lại đổ chu.
Đó là Đoàn: “Sếp à, m hôm nay đâu vậy?”
Hùng Thiên kh còn linh vật thì chủ cũng mất tích luôn hay ?
“ chuyện gì?” Tuấn Kiệt lạnh giọng hỏi.
“Bên phía đoàn làm phim liên lạc, chiều mai sẽ tổ chức họp báo c bố diễn viên, thiết kế tạo hình nhân vật... được mời tới bao gồm toàn bộ thành viên đoàn làm phim, cả tác giả truyện và nhà tài trợ…”
Kh chờ cho Đoàn nói hết câu Tuấn Kiệt đã hỏi: “M giờ?”
“Hai giờ.”
“ liên hệ với Alex, bảo cô chọn cho Nhật Ly một bộ, sau đó gửi tới trước mười hai giờ trưa, nói rằng đây là do đoàn phim yêu cầu.”
“Vâng ạ.” Đoàn kh giấu nổi chút cảm xúc vui vẻ, lập tức hớn hở đáp lại, hóa ra chủ vẫn còn si tình lắm. “À, bên phòng truyền th hỏi là lần này tuyên bố luôn th tin về c ty giải trí Phong Ly kh ạ?”
“Chưa, cứ để nhà tài trợ dưới d nghĩa Hùng Thiên.” Tuấn Kiệt thở dài nói.
“Ồ, vâng.” loằng ngoằng vậy cơ chứ.
Đoàn ngắt ện thoại, sau đó bận rộn làm việc, kh nh là cũng coi như thức trắng đêm.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Còn lúc này Tuấn Kiệt đang vào ô cửa sổ kia mỉm cười.
Dưới ánh trăng lạnh, gương mặt đàn hiện lên đầy ma mị. Trong làm sương mỗi lúc một dày, bóng dáng của chẳng khác gì một con dơi dãi dầm tần tảo…
Còn cái đang ngồi trong gian phòng, gương mặt cô được ánh sáng từ màn hình máy tính chiếu lên, lập lòe chớp nhoáng. Tối nay cô cũng quên luôn việc bật đèn, cứ thế một mạch gõ chữ. Điên cuồng gõ, cho đến khi cánh tay mỏi nhừ, những ngón tay cũng cứng đờ gần như đã mất cảm giác.
Nhật Ly đang tìm cách để giải tỏa những suy nghĩ trong đầu ra ngoài bằng phương thức nào đó. Mọi suy nghĩ lóe lên đều được cô gõ ra văn bản, đây kh là một bộ truyện mới, nó giống như một dòng tự sự của cô về cuộc đời.
Kh gian trầm lặng chỉ còn lại tiếng lạch cạch liên tục vang lên, đơn ệu như chính sắc màu đen tối của căn phòng.
Đã lâu , đến hôm nay Nhật Ly mới lại cảm giác bản thân bị thất bại đến vậy. Hốc mắt cô kh ngừng nóng lên lại chìm xuống, sống mũi cay nồng từng trận… Tất cả đều bị đè nén, kh được phép trào ra ngoài.
Mọi cảm xúc chỉ được phép xuất hiện dưới dạng những ký tự ngôn ngữ đọc hiểu.
Chẳng biết vì Nhật Ly lại muốn ép bản thân như thế, tuy nhiên trong đầu cô lúc này cũng chỉ suy nghĩ duy nhất là “kh được khóc” mà thôi.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
Cường ngạnh buộc thật mạnh mẽ.
Giống như những gì cô vốn nâng niu tới giờ chợt tan biến, kh còn quan trọng nữa. Cũng chẳng cả.
Việc quan trọng nhất, mục đích duy nhất hiện tại là gì?
Báo được thù cho mẹ?
Năm tiếng ngồi máy gõ liên lục, mười nghìn từ nhật ký với vô số lỗi chính tả được gạch chân đỏ chi chít, đó là mỗi khi mắt cô nhòe , tay liền run cũng chả kịp dừng lại để mà chỉnh sửa, bởi vì tốc độ của cảm xúc kh thể bị ngắt.
Nhật Ly thở dài, cũng kh muốn đọc lại, cô rê con lăn chuột lướt qua ba mươi trang văn bản, sau đó lưu loát bấm xóa.
Mọi cảm xúc coi như đã được lắng nghe và giải quyết, ngày mới , sẽ kh còn cảm th đau khổ vì những chuyện đã qua nữa.
Cho tất cả biến mất như chưa từng xuất hiện.
Nhật Ly mỉm cười tới bình nước, bàn tay cô run rẩy cầm cái cốc nước lên nhấp liên tục vài ngụm. Cổ họng khô rát lúc này mới cảm th dễ chịu. Đây sẽ là lần cuối cùng cô tàn nhẫn với bản thân như thế, vì .
Uống xong cốc nước, cô xuống bếp làm bữa sáng, bắt đầu tập lại nhịp sinh hoạt bình thường cho bản thân. Dạ dày lâu kh ăn sáng nên chút hơi quặn lên. Nhật Ly uống thêm ngụm sữa ấm bỏ lại xuất ăn ở trên bàn, lê từng bước nặng nề lên phòng, đặt báo thức ngủ hai tiếng.
Trưa nay cô cần dậy, sẽ ăn nhiều một chút như vậy thì buổi chiều mới đủ sức để mà làm màu.
Cần lợi dụng tốt cơ hội hiếm này để lên mặt với mẹ con nhà kia, thực hiện tâm nguyện duy nhất của bản thân.
Chưa có bình luận nào cho chương này.