Yêu Phi Trọng Sinh: Ta Ở Giới Giải Trí Làm Đoàn Sủng
Chương 1541: Thiên Tài Nhí Lộ Diện, Khối Rubik Tự Hoàn Thành
Tô Kỷ cũng từng thử khối Rubik đó, cô mất bảy phút để hoàn thành, chứng tỏ nó thực sự chút khó khăn. Cô hỏi Bùi Hoài lúc 4 tuổi mất bao lâu để giải, Bùi Hoài chỉ đáp lại hai chữ: “Đừng hỏi.” Tô Kỷ lúc đó nheo mắt, với ánh mắt sâu xa hồi lâu.
Mà ngay lúc này, Bùi Tinh Tinh cũng phát hiện ra vấn đề.
“Vậy thì đêm nay con khỏi về luôn,” giọng Bùi Hoài đầy trêu chọc, “Về phòng .”
Bùi Tinh Tinh: “...” Đối với món đồ chơi trong tay, l mày bé dựng ngược lên. Vốn dĩ chỉ là tùy tay cầm một món đồ chơi để tìm cớ ở lại đây, nhưng chơi một lúc mới phát hiện... cái thứ quỷ quái gì mà khó chơi thế này??
thoải mái dựa vào mommy, đôi mắt xinh đẹp chằm chằm Bùi Tinh Tinh. Bùi Tinh Tinh càng cảm th mất mặt. Cứ đà này, khi nào sẽ nghĩ trai này hơi ngốc kh?? Nghĩ đoạn, bé cáu kỉnh ném khối Rubik lên giường em bé, thuận theo lời Bùi Hoài để tìm bậc thang cho : “Xì, chẳng gì khó cả, kh cho chơi thì thôi!” Nói xong, nhảy xuống ghế, chạy biến khỏi phòng như trốn nợ.
Cửa phòng đóng lại, Bùi Hoài thu hồi tầm mắt. Bên cạnh là quần áo tắm rửa hầu đã chuẩn bị sẵn, trong phòng tắm cũng đã xả nước, cúc áo sơ mi của đã cởi đến viên cuối cùng, bóng cơ bụng thấp thoáng sau lớp áo, cảnh xuân vô hạn. Thế nhưng sang phía thái thái, Tô Kỷ vẫn đang nghiêm túc chải đầu cho con gái, nội tâm kh chút gợn sóng.
Bùi Hoài: “...” Đại tổng tài đầy vẻ thất bại vào phòng tắm.
Cách thêm hai mươi phút, Tô Kỷ cuối cùng cũng xong việc. Kiểu tóc hôm nay của là hai búi tóc nhỏ, hai cái “pháo thăng thiên” dựng đứng lên trời. Tô Kỷ ngắm nghía kiệt tác của một lát, hài lòng gật đầu, bế con gái trở lại giường em bé. Tiếng nước trong phòng tắm vẫn đều đặn, hai em đều đã buồn ngủ, trên giường em bé, trai nắm l tay , hai nhóc tì nh chóng chìm vào giấc ngủ.
Lúc hai em thức thì mỗi bé một vẻ l lợi xinh đẹp, nhưng khi nhắm mắt ngủ lại thực sự giống hệt nhau, đôi mắt to nhắm nghiền, hàng mi dài và dày, tr như được copy-paste vậy. Tô Kỷ thẫn thờ một lúc, khóe môi nở một nụ cười, nhưng khi th cuốn y thư trên bàn trang ểm, l mày cô lại khẽ nhíu lại. Cô vặn nhỏ đèn ngủ ấm áp bên giường các bé, đứng dậy về phía đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-phi-trong-sinh-ta-o-gioi-giai-tri-lam-doan-sung/chuong-1541-thien-tai-nhi-lo-dien-khoi-rubik-tu-hoan-th.html.]
Đồng thời, dư quang của cô quét th khối Rubik bị Bùi Tinh Tinh ném trên giường em bé. Cô tùy tay cầm l, định ném vào giỏ đựng đồ, nhưng khi tay cô đang lơ lửng trên giỏ, động tác bỗng khựng lại. Đôi mắt đào hoa của Tô Kỷ chằm chằm vào nó. Lúc trước khi Bùi Tinh Tinh ném khối Rubik xuống, nó chắc c đã bị xáo trộn. Thế nhưng ngay lúc này hiện ra trước mắt cô... nó đã được phân loại theo màu sắc, ngay ngắn chỉnh tề, kh sai một li, đã được ai đó hoàn thành...
Tô Kỷ: “...” Cô nhớ lại, khối Rubik 9x9 cấp độ ma quỷ này sau khi bị Bùi Tinh Tinh làm loạn đã ném lên giường em bé, sau đó kh ai khác chạm vào. Mà từ nãy đến giờ, nó vẫn luôn nằm trên giường em bé...
Tô Kỷ về phía đứa con trai đã chìm vào giấc ngủ say. Lúc này bé đang thỏa mãn nắm tay , tư thế ngủ cực kỳ quy củ, kh giống một em bé, chỉ đầu hơi nghiêng về phía . khoảng nửa phút, Tô Kỷ thu hồi tầm mắt, bất động th sắc xáo trộn khối Rubik một lần nữa. Đầu ngón tay bu lỏng, khối Rubik rơi vào giỏ đựng đồ, lăn một vòng dừng lại vững chãi ở giữa giỏ.
Tô Kỷ trở lại bàn trang ểm tiếp tục đọc y thư. Bùi Hoài từ phòng tắm bước ra, ện thoại hiện 24 email chờ duyệt từ các trợ lý. mặc áo choàng tắm, một tay dùng khăn lau mái tóc ngắn còn hơi ướt, tay kia lướt màn hình xem email. Toàn bộ email đều do các trợ lý gửi tới, Thẩm Mộc bên kia chưa tin tức gì. Các con đã ngủ, thái thái đang yên tĩnh đọc sách, email cần sang thư phòng xử lý. về phía thái thái: “Đừng xem muộn quá.” Gần đây thái thái nghỉ ngơi ít.
Tô Kỷ kh , tầm mắt vẫn dừng trên cuốn y thư, khi cô tập trung vào việc gì đó, đôi môi sẽ khẽ mím lại, giống như lúc này vậy. “Ừm, yên tâm,” cô nhạt giọng đáp. Bùi Hoài rời phòng sang thư phòng.
...
Khi Bùi Hoài kết thúc mọi c việc từ thư phòng trở về đã gần 1 giờ sáng. Trong phòng chỉ còn một ngọn đèn nhỏ mờ ảo bên bàn trang ểm, thái thái kh hề nghe lời, cuốn sách bên tay cô từ một đã biến thành ba, hai cuốn kia rõ ràng m ngày trước cô đã xem qua . Cô mặc một chiếc váy ngủ lụa màu đen, từ phía sau thể th tấm lưng gầy guộc và m đốt xương sống hơi nhô lên.
Bùi Hoài nhíu mày. Tiếng bước chân của khiến cô chú ý, bóng dáng cô khựng lại một chút, đầu hơi nghiêng về phía chiếc ện thoại đặt bên cạnh, dường như mới chú ý đến thời gian. Cô ấn ấn giữa mày, giơ tay khép những cuốn sách đó lại, quay : “Kh xem nữa, ngủ thôi.” Bùi Hoài kh nói lời nào, bước tới nắm l cổ tay cô, dẫn cô về phía giường...
*
Đêm đó, Tô Kỷ lại nằm mơ. Gần đây cô ít khi nằm mơ, lần cuối cùng là ngay trước ngày dự sinh, cô mơ th hành lang bệnh viện, y tá bế hai đứa trẻ trong lòng.
Chưa có bình luận nào cho chương này.