Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 136: Lời Thú Tội Của Đàm Vũ
“Đàm tổng, nguyên vật liệu đã nhập về đủ cần kiểm tra lại lần nữa kh?”
bên kho nguyên liệu gọi đến th báo cho Đàm Vũ mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng để đưa đến xưởng may. Nếu là bình thường Đàm Vũ sẽ nghe báo cáo để cấp dưới kiểm tra nhưng trải qua nhiều chuyện trong lòng sớm hình thành rào cản tâm lý. Tất cả mọi thứ đích thân kiểm tra một lượt mới yên tâm.
Hai tháng kể từ khi bộ sưu tập lần trước bị phá hủy, của bộ phận thiết kế chẳng ngày nào rảnh rỗi. Riêng Đàm Vũ thức trắng m đêm liền sau cái c.h.ế.t của Du Tuyết, kh vì ám ảnh mà là sự thật đằng sau chị ta vẫn còn một dấu chấm hỏi nặng nề trong lòng và Giang Nguyệt.
buồn phiền suy nghĩ cái tên mà chị ta thừa nhận hôm đó. Lúc quay về Đàm Vũ nói với Giang Nguyệt nhưng cô chỉ im lặng, từ hôm đó đến nay chưa từng nhắc lại lần nào.
Giống như Du Tuyết chưa bao giờ nói gì cả.
Đảm Vũ cũng kh hỏi, thầm nghĩ chắc c Giang Nguyệt tính toán riêng của .
“Ngày mai sẽ xuống kho kiểm, th báo với trưởng kho Nghị một tiếng .”
“Vâng, Đàm tổng còn dặn dò gì nữa kh ạ?”
“Tạm thời cứ như vậy .”
Sau khi tắt ện thoại Đàm Vũ liền chuẩn bị một tập hồ sơ tìm Giang Nguyệt. Mầy ngày trước vừa từ về cô đã liên tục mở họp lập kế hoạch tăng trưởng, các vấn đề xây dựng cửa hàng mới cũng được cô đốc thúc đẩy nh tiến độ nên chẳng khi nào Giang Nguyệt thời gian rảnh. Lúc đến chỉ th thư ký Trần ngồi trực trước văn phòng chủ tịch, hỏi ra mới biết nửa tiếng nữa cô mới họp xong.
“Đàm tổng, vào trong ngồi chờ chủ tịch Giang một chút nhé, pha cho ly cà phê.”
“À kh cần đâu, bận việc thì cứ làm , tự pha được.”
Đàm Vũ mỉm cười sơ qua khuôn mặt đển trai nhiệt tình của Trần Nhậm. Thư ký Trần được tuyển vào sau một tuần khi trợ lý Lâm xin nghỉ đột xuất. Cả c ty lúc đó đều biết chủ tịch bọn họ yêu đương với trợ lý của , đùng một cái nói nghỉ việc làm khác kh khỏi suy đoán bà chủ Giang cả thèm chống chán kia gặp được ai đó đẹp trai hơn trợ lý Lâm nên mới sa thải ta kh.
Khoảng thời gian Hàn Phong mới rời Giang Nguyệt còn một mớ hỗn độn cần thu dọn nên chẳng hơi sức để ý m chuyện này. C việc càng lúc càng nhiều nên cô mới ra chỉ thị tuyển thêm một thư ký năng lực để hỗ trợ, kh ngờ quay qua quay lại trong c ty lại xuất hiện lời đồn Trần Nhậm là thế thân của Lâm Phong.
Giang Nguyệt kh biết giải thích làm , cuối cùng im lặng chờ mọi thứ lắng xuống. Nhưng tin đồn vẫn tồn tại lặng lẽ trong nội bộ c ty, chỉ cần để ý nghe ngóng một chút sẽ biết ngay.
Đàm Vũ còn định khách sáo vào phòng chờ thì Trần Nhậm đã gật đầu chào hỏi Giang Nguyệt đang tới.
“Chủ tịch Giang.”
Nghe Trần Nhậm gọi Đàm Vũ cũng xoay lại gật đầu với cô, “ báo cáo mới về kế hoạch thiết kế lần này, cô muốn xem một chút kh?”
“Vào trong nói.” Giang Nguyệt lạnh nhạt đáp lại, mới nãy cô vừa cãi nhau xong với m lão già ở bộ phận kinh do, tâm trạng kh được tốt lắm.
Trần Nhậm th sắc mặt bà chủ nhà kh tốt nên vội vàng lên trước mở cửa cho hai , xong nh tay lẹ chân pha cho Giang Nguyệt tách trà hoa cúc hạ hỏa.
“Bản thiết kế này dựa trên bản trước đó biên lại lần nữa, sàn diễn cũng lên kế hoạch gần xong. Cô xem thử .” Đàm Vũ trực tiếp vào thẳng vấn đề đưa tập tài liệu đến trước mặt Giang Nguyệt, vốn dĩ mệt mỏi, hai tháng nay tinh thần đều căng như dây đàn kh phút giây nào cho phép bản thân sơ xuất. Bản thiết kế này là liều mạng hoàn thành xong trước năm mới cho kịp tiến độ.
“ cũng nên giữ gìn sức khỏe một chút. Đến ngày bộ sưu tập ra mắt mà ngã bệnh thì biết làm đây?” Giang Nguyệt cúi đầu xem bản thiết kế Đàm Vũ đưa, vừa lật sang trang kế tiếp vừa nhắc nhở .
“Bộ sưu tập được c bố thì ngã bệnh cũng làm . Ngược lại là cô đó, đừng tưởng kh biết cô đã ở lại tăng ca m ngày liền . Lỡ mà đổ bệnh thì cả Giang thị này tong đ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Giang Nguyệt ho nhẹ một tiếng, “còn hơn hai trăm trang tài liệu chờ về đọc nốt kia kìa.”
Đàm Vũ hớp một ngụm trà, kh thèm đôi co với cấp trên cứng đầu như cô.
“Chỗ này...” Giang Nguyệt gõ gõ vào bản thiết kế, dò hỏi: “ kh định thêm gì ?”
Đàm Vũ “hả” một tiếng nghiêng đầu qua . Giang Nguyệt đưa đến gần hơn, “ nghĩ nên biến tấu thêm thứ gì đó.”
Ánh mắt Đàm Vũ chăm chú nghiên cứu chỗ Giang Nguyệt vừa chỉ ra, quả thật cũng băn khoăn về vấn đề này. Ở bản thiết kế trước chủ đề là ngọc trai nên đa phần đều sử dụng ngọc làm nguyên liệu chính. Bây giờ thời gian nhập nguyên vật liệu kh còn nhiều, các loại ngọc dùng đính lên các thiết kế đã bị hỏng hay rơi rớt Giang thị đều kh sử dụng lại nên Đàm Vũ chính sửa, đổi thành kiểu dáng l vũ kết hợp đá quý cho phù hợp hơn.
Các thiết kế của dung hòa giữa nét truyền thống và hiện đại, tạo nên sức hút riêng mà từ trước đến nay chưa ai bắt chước được. Giang Nguyệt cẩn thận vào từng chiếc váy trên bản vẽ, nghiêm túc đưa ra nhận xét:
“Lần này l cảm hứng từ l vũ trắng kết hợp đá Garnet dính dọc theo đuôi váy nên tạo ểm nhấn cực kì bắt mắt. ều các thiết kế này vẫn tuân theo phong cách cổ ển rập khuôn của Giang thị từ trước đến nay, mặc dù đã thay đổi chút ít nhưng kh quá mạnh mẽ.” Cô gõ gõ vào mặt bàn: “Cái chúng ta cần là sự phá cách độc đáo.”
Giang Nguyệt đặt bản thiết kế xuống nâng tách trà lên uống một ngụm. Đàm Vũ chuyên tâm suy xét lời cô vừa nói, tiếp tục lắng nghe ý kiến của Giang Nguyệt:
“ biết bây giờ Giang thị đang trong giai đoạn khó khăn, mạo hiểm quả thực là ều kh nên làm.” Ánh mắt Giang Nguyệt sắc bén, giọng trầm xuống: “hôm nay họp với các lãnh đạo khác để đưa ra mục tiêu dài hạn cho Giang thị trong năm tới đã kh ít lên tiếng về tình hình hiện tại của Giang thị. cũng biết đ, hiện tại chúng ta đang ở thế khó, để các dự án đang khởi động, đầu tư kh bị thiếu hụt cũng đã cố gắng hết sức cho mọi thứ vận hành trơn tru. Nếu cứ như vậy mà vẫn trì trệ, e là chỉ trong vòng nửa năm tới chúng ta sẽ chịu tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.”
Cô bị m lãnh đạo khác gặng hỏi đến kh còn đường lui, nhưng may mắn Giang Nguyệt được trời phú cái miệng linh hoạt mới đối phó được với các lão già tâm tư riêng. Cãi nhau đến mức cả phòng họp gà bay chó chạy, Dương tổng Kha tổng tức đến trà cũng kh thèm uống mở rộng cửa tức tối ra về.
Chung quy lại là Giang Nguyệt khăng khăng muốn thay đổi phong cách đặc trưng của Giang thị từ xưa đến nay.
Cần một quyết định đúng đắn nhất để đưa Giang thị trên con đường lâu dài. Mạo hiểm thể được tất cả cũng thể mất hết tất cả.
Ván cờ này ai ai cũng muốn né tránh, kh ai tự dưng muốn rước thêm phiền phức cho .
Nhưng Giang Nguyệt là trần mắt thịt, cô chẳng thánh nhân giáng thế xoay chuyển được càn khôn tức thì. Kh Giang Nghiệp ở đây cho cô lời khuyên, Giang Nguyệt chỉ sợ bản thân yếu đuối kh làm tốt được.
Đến lúc đó sẽ thất vọng, cơ ngơi bao đời nay của Giang gia lại bị hủy hoại trong tay cô.
Đàm Vũ thoáng th trên mặt Giang Nguyệt xuất hiện nét buồn phiền khó nói. Cô chỉ tóm tắt ngắn gọn cho nghe, Đàm Vũ cũng chẳng kẻ ngốc, dù Giang Nguyệt kh nói thẳng ra cũng biết cô đang ám chỉ ều gì.
Với tính cách của Giang Nguyệt chắc c sẽ chọn một lần mạo hiểm vì Giang thị.
Đàm Vũ trước giờ đều tuân theo quy luật vốn của tự nhiên. thể sống cả đời kh lo nghĩ chỉ với tài năng thiết kế của , nếu lúc này kh đồng ý theo yêu cầu của Giang Nguyệt, thể rời tìm một nơi tốt hơn với truyền thống cổ xưa bền vững trăm năm tiếp tục phát triển. Nhưng từ một thiết kế thuê kiếm tiền trong các xưởng may nhỏ được Giang Nguyệt tin tưởng giao cho trọng trách lớn ở Giang thị là cơ hội lớn nhất đời này được.
Khi đó nhớ rõ mọi đều nói Giang Nguyệt nổi loạn làm việc thiếu suy nghĩ. Duy chỉ chủ tịch Giang và Giang Nguyệt chấp nhận bỏ qua lời bàn tán trọng dụng .
Nhớ lại những ngày tháng vất vả và Đàm Vân cùng nhau hoàn thành bản thiết kế đầu tiên ở Giang thị. Đàm Vũ biết rõ con này hoàn toàn tin tưởng tuyệt đối.
“Chủ tịch Giang cứ nói, Đàm Vũ sẽ nhất mực nghe theo.”
Đàm Vũ giữ nhẹ cà vạt trước n.g.ự.c đứng dậy, được ngày hôm nay cũng là do Giang Nguyệt tin tưởng đề cử với chủ tịch Giang. Cô suy nghĩ như nào chu toàn nhất đều đã th qua.
Cho nên lần này sẽ phá vỡ giới hạn của bản thân để mạo hiểm một lần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.