Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 137: Lời Thú Tội Của Giang Nguyệt

Chương trước Chương sau

Đàm Vũ bình tĩnh đế mức khiến Giang Nguyệt cũng bất ngờ. xưa nay làm việc quy củ, tuyệt đối kh chuyện chấp nhận thay đổi phong cách thiết kế xưa nay của bản thân. Càng huống hồ là thay đổi theo cá tính của Giang Nguyệt.

Cô đột nhiên kh biết đáp lại ra , lời nói khi nãy Giang Nguyệt cũng kh trực tiếp nói thẳng ra. Dù vậy Đàm Vũ là th minh, đồng ý đột ngột như vậy kh khỏi khiến Giang Nguyệt hoang mang một chút.

“Chủ tịch Giang.” Đàm Vũ xoa xoa cổ tay ,giọng đều đều, “lúc trước cô tin tưởng như thế nào thì bây giờ đổi lại cũng sẽ tin tưởng cô như thế n. Đây là cơ hội cho Giang thị trở , cô nhất định nắm l.”

Giang Nguyệt nhắm nghiền mắt lại, cô xoa xoa thái dương thở dài, “Đàm Vũ, biết nếu một khi thất bại Giang thị sẽ ra kh?”

Trong lòng Giang Nguyệt hiểu rõ hơn bất kỳ ai khác, một khi thất bại, Giang thị cũng sẽ theo đó lụi tàn.

Nếu ngày đó đến, kh Đàm Vũ hay bất kỳ ai khác mà chính cô sẽ là hối hận nhất. Nó sẽ thành nỗi ám ảnh dày vò cô suốt đời, ở Giang gia sẽ cô bằng con mắt như thế nào? Tổ tiên Giang gia, cơ nghiệp Giang gia, ngay cả Giang Nghiệp, tất cả đều sẽ nghĩ cô là gì đây?

Giang Nguyệt kh tưởng tượng nổi.

Chỉ nghĩ thôi đã đáng sợ, nếu nó trở thành hiện thực thì kinh khủng đến nhường nào.

đã suy nghĩ nhiều lần...” Cô ngước mắt lên, “nếu chuyện kh hay xảy ra, các cứ trực tiếp nộp đơn từ chức sẽ đích thân phê duyệt cho mọi . Tất cả hậu quả Giang Nguyệt sẽ gánh chịu.”

Đàm Vũ nhíu mày:

cô lại gánh chịu hết được, ai cũng đều trách nhiệm trong việc này, còn chưa bắt tay vào làm mà cô đã nghĩ xa như vậy à? Chủ tịch Giang, cô nghỉ ngơi một chút , m ngày nay th cô tăng ca đến nửa đêm mới về nhà đ

“Nói vậy thì cũng tăng ca đến giờ đó à, vậy mới là nên nghỉ . C việc của vất vả hơn , bản thiết kế này trước mắt sẽ xem lại lần nữa nói cụ thể cho biết.”

Giang Nguyệt giả ếc phớt lờ trọng tâm trong lời nói của Đàm Vũ, cô kh muốn gánh vác hết thảy mọi thứ. Đàm Vũ chỉ cần nghe và làm, thế thôi.

“Chủ tịch Giang, ...”

“Dừng lại!” Giang Nguyệt biết thế nào Đàm Vũ cũng kh đồng ý nên ra hiệu ngăn lại. Cô gõ gõ vào bản thiết kế: “Khoảng thời gian sắp tới chắc sẽ vất vả cho lắm, nhưng chỉ cần làm theo lời nói. Ai hỏi thì Đàm tổng cứ việc bảo bị chủ tịch Giang ép buộc, tất cả đều kh liên quan đến , rõ chưa?”

“Tại kh liên quan được chứ?” Đàm Vũ càm ràm, “ nói sẽ thay đổi theo cô là xuất phá từ tận đáy lòng, kh bị cô ép buộc, cũng kh vì tình hình trước mắt mà bất chấp tất cả để hành động ngu ngốc!”

“Nếu nói như vậy thì ngồi cái ghế chủ tịch này để làm gì chứ?”

Giang Nguyệt bật đậy đối diện với Đàm Vũ: “ là lãnh đạo, là cấp trên của , nghe cho rõ đây, từ bây giờ mọi lời nói của đều là chỉ thị. nói kh trách nhiệm thì chính là kh trách nhiệm, Tiểu Trần!” Cô hướng ra cửa gọi lớn, Trần Nhậm lập tức chạy vào chờ phân phó. Giang Nguyệt nghiêm túc, ánh mắt quả quyết thẳng Đàm Vũ.

lập tức soạn một bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm cho Đàm tổng trong bản thiết kế lần này. Đích thân sẽ phê duyệt!”

“Giang Nguyệt!” Đàm Vũ tức giận đến mức kh thèm dùng kính ngữ với cô, vốn dĩ lớn hơn cô bảy tuổi, gọi như vây kh tính là thiếu phép tắc. Trần Nhậm đứng một bên sợ hãi, thầm lưỡng lự chẳng biết nên hay kh.

còn đứng đó làm gì hả? Lương của là do Giang Nguyệt phát hay là Đàm tổng phát?”

Trần Nhậm toát mồ hôi lạnh, định gật đầu chạy nhưng bị Đàm Vũ liếc sắc bén:

“Đừng tưởng kh biết dòm ngó Tiểu Vân nhà , muốn bước vào cửa Đàm gia thì xem biểu hiện của hôm nay ra đã.”

Bước chân Trần Nhậm khựng lại, sắc mặt hết x trắng, cực kỳ khó coi.

Ngày đầu đến Giang Thị làm việc Trần Nhậm đã ngày đêm nhớ thương bóng lưng nhà thiết kế Đàm xinh đẹp ở bộ phận thiết kế định bụng sẽ đến bắt chuyện với cô trong giờ nghỉ trưa nhưng lại kh can đảm, lúc ăn cơm chỉ dám đứng từ xa , thế quái nào mà bị Đàm Vũ nắm thóp. Hỏng thật !

Tiền và tình, cái nào cũng quan trọng hết đ!

Giang Nguyệt th Trần Nhậm đứng thừ ngươi ra đ liền nhíu mày thúc giục:

“Muốn làm phản?”

“Kh , chủ tịch Giang cô nghe nói đã...” Trần Nhậm vội vã xua tay còn chưa kịp lên tiếng thì Giang Nguyệt đã hăm dọa:

“Còn chậm trễ thì lương tháng này trừ gấp đôi, thêm một phút nữa thì gấp ba!”

Đàm Vũ nghẹn họng, lạnh mặt kh nói gì thêm ngồi lại ghế, cố gắng kiềm nén bưng tách trà lên uống môt ngụm cho hạ hỏa. Trần Nhậm th kh tiếp tục uy h.i.ế.p nữa liền ba chân bốn cẳng chạy soạn tài liệu cho Giang Nguyệt, trong lòng thầm cảm tạ trời cho thoát khỏi cảnh tượng trâu bò đánh nhau ruồi muỗi c.h.ế.t này.

“Đàm tổng, cũng là bất đắc dĩ thôi.” Giang Nguyệt thở dài, “sau này để một hối hận là đủ .”

Đàm Vũ kh đáp, lặng lẽ qua mặt sang hướng khác, khó khăn nuốt ngụm trà xuống.

...

Giang Nguyệt tăng ca đến mười giờ rưỡi mới khoác áo về. Hôm nay cãi nhau với một đống , lại thêm tốn sức can ngăn Đàm Vũ đòi xé bản tuyên bố miễn trừ trách nhiệm kia nên cực kì mệt mỏi. Cô đứng dậy làm một số động tác giãn cơ đóng cửa phòng làm việc xuống sảnh chính.

Lúc ngang qua bộ phận thiết kế, Giang Nguyệt th phòng của Đàm Vũ vẫn sáng đèn.

lẽ là tăng ca tìm phương án mới.

Bản thiết kế Đàm Vũ đưa cô xem Giang Nguyệt muốn chỉnh sửa nhiều chỗ, quan trọng nhất là ều chỉnh chủ đề cho bộ sưu tập lần này.

Giang Nguyệt đã nói với ngày mốt sẽ hoàn thành kế hoạch cụ thể để xem xét. Nhưng Đàm Vũ chắc lẽ vẫn muốn suy nghĩ thấu đáo nên mới thức đêm tăng ca như thế này.

Cô khẽ cười lắc đầu, vẫn ngoan cường như ngày nào. Giang Nguyệt kh muốn làm phiền nên thẳng vào thang máy, rảnh rỗi mở ện thoại lên xem mới th hai cuộc gọi nhỡ và tin n của Hàn Phong từ hai giờ trước

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Cô ấn vào xem nội dung.

[Hôm nay tăng ca đến 8h tối, tăng ca xong sẽ chạy đến đón em]

Sau đó còn gửi thêm m cái nhãn dán “nhớ em”.

Khóe môi Giang Nguyệt bất giác cong lên cô lướt lướt màn hình xem gửi thêm tin n nào nữa kh. Nhưng lẽ Hàn Phong biết cô đang bận, sợ làm phiền đến cáo nhỏ nhà làm việc nên kh n thêm tin nào hết.

Giang Nguyệt xem tin n xong định ấn gọi nhưng nghĩ đến Hàn Phong chắc giờ này vẫn chờ nên lật đật chạy nh ra cổng lớn Giang thị. Tới nơi cô háo hức qu nhưng chẳng th đâu.

Giờ này mọi đã về hết, nếu Hàn Phong chờ thì sẽ lái xe đến tận cổng, Giang Nguyệt đảo mắt tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Rốt cuộc cả con đường rộng lớn chỉ một chiếc Maybach đen bóng lạnh lùng đứng yên ngay bên trái cổng chính Giang Thị.

Giang Nguyệt thú chơi xe nên thích ngắm những chiếc xe sang như này, cô đột nhiên th tò mò vì trong bộ sưu tập chưa chiếc Maybach nào nên lại gần một chút. Lúc ra đầu xe Giang Nguyệt mới phát hiện chiếc xe này biển số nổi bật với ba số chín liền nhau và một số bốn ở cuối cùng, tạo thành tổ hợp bốn số 9994 cực kỳ lạ mắt.

Đang say sưa ngắm nghía thì kính xe từ từ hạ xuống, sườn mặt đẹp đẽ quen thuộc lại ấm áp dưới ánh đèn vàng cứ thế rơi vào mắt Giang Nguyệt.

Hàn Phong hơi nheo mắt thích ứng với ánh sáng đèn đường, chống tay lên vô lăng khuôn mặt ển trai hướng về phía cô trêu đùa:

“Giang tổng thích ?”

Giọng trầm, lẽ là mới chợp mắt dậy nên hơi lười nhác.

“Thích chứ!” Giang Nguyệt dẩu môi gõ gõ vào nắp capo sáng bóng, “l đâu ra biển số độc như vậy hửm?”

“Bấm trúng đó.”

Giang Nguyệt “ồ” một tiếng ngạc nhiên: “Số đẹp như vậy mà Hàn Phong chỉ bấm một lần là trúng. Tỉ lệ tam hoa chín kh nhiều đâu, cũng may mắn phết nhỉ.”

Hàn Phong bật cười thành tiếng ngồi thẳng dậy, vừa cười vừa mở cửa xe xuống vòng qua chỗ cô đứng. tự nhiên ôm eo Giang Nguyệt khoe khoang:

“Một biển số xe thôi mà, may mắn gì chứ...” Hàn Phong hôn lên má cô, “ được em mới là may mắn đời , một trăm biển tam hoa tứ quý gì đó cũng kh bằng.”

“Dẻo miệng.”

Giang Nguyệt đỏ mặt đẩy ra, kh hiểu khi nghe m lời trêu chọc của cô lại hay xấu hổ, mặc dù cả hai đã làm nhiều chuyện thân mật kh ít nhưng cô vẫn cứ ngượng ngùng khi nghe nói m lời sến súa như này. Giang Nguyệt vừa đẩy ra nhưng nh lại bị Hàn Phong kéo sát vào n.g.ự.c . ôm cô chặt cứng, đầu hơi cúi xuống tựa vào vai Giang Nguyệt nói nhỏ:

“Chờ em lâu đến nỗi ngủ quên mất, xin lỗi nhé.”

Giang Nguyệt mỉm cười, tay sờ sờ bờ vai rộng lớn của Hàn Phong “ừm” một tiếng. Cô lại nghe nói tiếp:

“Lạnh kh?”

“Hơi hơi.” Giang Nguyệt nhún vai, chủ động vòng tay qua eo Hàn Phong, “như này sẽ kh lạnh nữa.”

Hàn Phong thỏa mãn vuốt ve mái tóc xoăn dài của Giang Nguyệt, dịu dàng hôn lên vành tai đỏ lên vì lạnh của cô.

“Vào trong xe , ngoài này lạnh lắm.”

Nói chỉnh sửa lại áo ngoài cho cô, sau đó một tay nắm tay cô, tay còn lại mở cửa xe cho Giang Nguyệt ngồi vào.

Hàn Phong đóng cửa lại xong vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái, nghiêng thắt dây an toàn cho cô trước mới thắt cho . Trước đây nếu riêng với cô thì Giang Nguyệt đều là cầm lái, còn vì c việc thì ngồi ở ghế phụ, cô ngồi đằng sau nên trải nghiệm này đối với mới mẻ.

Lần đầu tiên nhoài qua thắt dây an toàn cho cô, lần đầu tiên chờ cô trước cổng chính Giang Thị đưa cô về.

mua khi nào vậy?”

Hàn Phong đang chuẩn bị khởi động xe thì nghe th cô hỏi, hơi dừng lại, trả lời ước lệ:

“Chắc khoảng ba bốn tuần gì , chiếc Porsche kia em t nát còn đâu. Nhưng thích ngồi chiếc đó hơn, đổi xe này kh quen cho lắm.”

Đột nhiên Giang Nguyệt th áy náy, cô lén lút biểu cảm của dè dặt hỏi:

“Hay là em đền cho nhé, thích chiếc nào cứ nói, em nhất định sẽ săn về bằng được cho .”

“Kh cần...” Hàn Phong liếc Giang Nguyệt, bĩu môi, “em tìm được chiếc nào gắn bó với gần mười năm qua hãy nói.”

Ý Hàn Phong ở đây chính là chiếc Porsche kia nhiều kỉ niệm vui buồn của . Hoàn toàn kh chiếc thứ hai thay thế được. Nếu kh bị cô t hỏng thì còn lâu mới đổi xe, đổi xe vừa tốn tiền vừa mất thời gian thích nghi, chả được cái ích lợi gì đối với chủ bận rộn như .

lại càng kh kiểu thích khoe mẽ ra vẻ như m tên nhà giàu mới nổi, xe tốt thì dù lỗi thời cũng chẳng .

Giang Nguyệt nghe vậy ỉu xìu, cô nói lí nhí:

“Lúc đó ai bảo thách thức em làm chi.”

“Cứng miệng quá nhỉ?”

Vừa vặn dừng đèn đỏ nên Hàn Phong quay qua nâng cằm cô lên đối diện với , nheo mắt lại, bộ dạng chút ngả ngớn nhướng mày cô:

“Làm hỏng chiếc Porsche quý giá của đây mà còn mạnh miệng như vậy. Bắt đền em bồi thường cả đời cho đ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...