Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 145: Cái Chết Của Vương Đông
Cả biệt thự rộng lớn lạnh lẽo càng khiến cho Đỗ Nhi mất phương hướng. Cô ta sợ hãi Vương Đ bất tỉnh dưới sàn nhà, làm giờ này đều đã ngủ, m hôm trước quản gia đã xin nghỉ về quê ít ngày. Nên bây giờ ở đây xảy ra chuyện gì mọi cũng đều kh hay biết.
Trong lúc đang kh biết làm thế nào đột nhiên Đỗ Nhi chú ý đến giá nến trang trí trong căn phòng xa hoa của Vương Đ. Cô ta thở hồng hộc lại gần đó, chần chừ một chút xong dùng hết sức đẩy mạnh giá nến xuống đất. Chỉ lửa mới thiêu hủy được hết dấu vết của ngày hôm nay. Cây nến đầu tiên ngã xuống văng trúng màn cửa liền bén lửa cháy lan, sau đó đến cây nến thứ hai, thứ ba nối đuôi nhau tạo thành ngọn lửa lớn. Nó giống như con quái vật hung hãn cắn nuốt hết tất cả, ngọn lửa phừng phực hắt lên khuôn mặt hèn nhát của Đỗ Nhi. Cô ta vừa lo vừa sợ thêm một chút mới tìm cách thoát thân, tận mắt chứng kiến Vương Đ bị ngọn lửa đeo bám đến đau đớn cô ta mới hả giận.
“Ha, Vương Đ à Vương Đ, đoán đúng đó, phản bội ! Hahaha...” Đỗ Nhi ngửa mặt cười lớn, để lại m lời lẽ cay nghiệt nh chân chạy ra cổng sau biệt thự trốn .
Ngay tại đây, giờ phút này chính là lúc cô ta xóa sạch quá khứ của để bắt đầu cuộc sống mới.
Và Đỗ Nhi sẽ c.h.ế.t ở trong ngôi biệt thự này cùng với Vương Đ.
Cô ta cầm chìa khóa xe riêng lẻn xuống gara xong chạy như ên về hướng Nam Thành. Đỗ Nhi lái xe kh tốt lắm, cả đoạn đường dài thấp thỏm lo sợ bị bắt lại nên cố gắng chạy thật nh theo bản đồ hiển thị trên bảng ều khiển. Chiếc xe lạng lách chật vật chẳng theo quỹ đạo nào cả, cứ như vậy dò dẫm đường đến Nam Thành xa xôi.
Cũng chẳng kịp xử lý vết m.á.u trên tay chân nên lúc cầm nắm Đỗ Nhi để lại kh ít vết bẩn, trên vô lăng đã mảng lớn m.á.u từ tay cô ta dính lên. Đường đến Nam Thành ngày càng gần, chạy liên tục hai tiếng đồng hồ rốt cuộc tâm thần cô ta ổn định hơn đôi chút, nhưng nghĩ đến làm trong biệt thự phát hiện vụ cháy kia cô ta càng lo lắng tăng tốc độ. Mãi đến khi m chữ khu vực biệt thự riêng Lưu gia mờ mịt hiện lên trước mắt qua màn đêm tối cô ta mới bừng tỉnh lái xe vào.
Xe chạy qua ba trạm kiểm tra vẫn kh bị ngăn lại nên Đỗ Nhi hơi hoài nghi bảo vệ ngủ gục hay kh. Lúc cô ta lái xe đến trước cổng lớn Lưu gia làm chờ sẵn trước đó liền ra mở cổng.
Trên mặt họ kh chút gì ngạc nhiên khi th cô ta, giống như đã được dặn dò trước. Đỗ Nhi mặc dù hoài nghi nhưng vẫn cho xe chạy vào gara, cả mệt mỏi mở cửa bước xuống.
“Cô Đỗ, chúng đưa cô thay đồ trước.”
làm chậm rãi lại th báo làm Đỗ Nhi giật . Cô ta hoảng hốt che lại m vết m.á.u dính trên , nhưng dù giấu giếm cỡ nào thì khác cũng dễ dàng nhận ra trên cô ta đầy máu. làm vẫn bình tĩnh như ban nãy, lặp lại lần nữa ý muốn cô ta theo họ.
“Ừ, được.”
Đỗ Nhi chậm chạp trả lời, trái theo sau làm đến phòng chuẩn bị cho khách tắm rửa sạch sẽ. Sau khi thay đồ xong xuôi họ mới đưa cô ta đến sảnh chính.
Trên đường Đỗ Nhi lại trong gương một chút, đảm bảo bản thân sạch sẽ từ trên xuống dưới và kh còn vết m.á.u nào nữa mới yên tâm. Vết thương dưới chân cũng được băng bó kỹ lưỡng nhưng vẫn còn đau đớn nên dáng cô ta hơi khập khiễng khó coi.
Vẫn là căn phòng rộng lớn nhưng ấm áp lúc cô ta trong cơn mưa lạnh lẽo đến làm khách. Lưu Nhậm vẫn giống y như lúc đó, an tĩnh và dịu dàng.
“Đến à?” Dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ, Lưu Nhậm chậm rãi lật sang trang sách khác, kh ngẩng đầu lên mà chỉ bình tĩnh hỏi han.
“Lưu tổng.” Đỗ Nhi th Lưu Nhậm như th được ngọn cỏ cứu mạng, tất cả mọi buồn tủi đều được giải thoát, cô ta bật khóc chạy lại gần . Bước chân loạng choạng té xuống trước mặt Lưu Nhậm.
“Cầu xin cứu với!” Nước mắt Đỗ Nhi chảy ra, Lưu Nhậm th thế ra hiệu cho làm lui xuống. Đến khi căn phòng rộng lớn chỉ còn lại tiếng khóc lóc van xin của Đỗ Nhi vang vọng mới thở dài đóng sách lại.
Đỗ Nhi chật vật níu kéo ống quần Lưu Nhậm, cổ họng khô khốc thều thào:
“, g.i.ế.c . Vương Đ c.h.ế.t , đã g.i.ế.c ta. Ông ta xứng đáng bị như vậy, kh?” Đỗ Nhi ngước mặt lên, khổ sở lặp lại, “Lưu tổng, cứu với.”
Lưu Nhậm nhướng mày thẳng vào mắt cô ta.
Đỗ Nhi mím môi, trong đầu ên cuồng suy nghĩ ánh mắt này hàm chứa ý nghĩa gì. Nó là ánh mắt rủ thương của Lưu Nhậm? Hay chỉ đơn giản là sự châm chọc trước bàn tay dơ bẩn của cô ta.
Cả căn phòng rơi vào im lặng, Đỗ Nhi kh dám nói thêm lời nào nữa. Cô ta thấp thỏm lo sợ chờ câu trả lời từ phía Lưu Nhậm.
chẳng để ý lắm đến cảm xúc hiện tại của Đỗ Nhi, bởi nó kh nói lên được ều gì cả. Ngay từ đầu khi cô ta chạy đến Nam Thành cầu xin chắc hẳn cũng nghĩ đến ngày hôm nay. Lưu Nhậm bình thản gỡ tay cô ta khỏi ống quần , sau đó hết sức tự nhiên rút khăn lụa ra lau tay.
“Cô nói muốn theo ?” Kh ai ra tâm trạng của Lưu Nhậm lúc này là gì. Bởi biết cân bằng cảm xúc của , đến giọng nói vẫn dễ nghe như lúc khác mới gặp lần đầu.
“Đúng vậy!” Hai mắt Đỗ Nhi sáng lên, luôn miệng thề thốt lòng trung thành của .
“Cô Đỗ nhiệt tình vậy làm từ chối được chứ.” Lưu Nhậm cười nhạt, “đứng lên , kh nhất thiết quỳ xuống như thế đâu.”
“Cảm ơn Lưu tổng!” Đỗ Nhi hào hứng đứng dậy, bởi vì bị thương nên đứng kh được vững vàng lắm nên bảo cô ta đến chiếc ghế đối diện ngồi xuống.
Trên mặt Đỗ Nhi kh giấu được vẻ vui mừng, cô ta đưa tay lau nước mắt. Giọng ệu nghẹn ngào đáng thương l lòng khác:
“Lưu tổng, đồng ý giúp như vậy thật sự cảm động. Cả đời này sẽ kh bao giờ quên ân nghĩa này, chỉ cần là chuyện thể giúp được chắc c kh bao giờ từ chối...”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Lưu Nhậm nghe lời này đến chán tai, giơ tay lên ra hiệu bảo cô ta dừng lại. Đỗ Nhi biết ều kh dám nói thêm gì nữa, lẳng lặng nghe vạch rõ r giới giữa tự nguyện và ép buộc:
“Cô Đỗ cũng đừng quá phấn khích, chỉ là thuận miệng nói cô làm việc gì ích một chút. Kh ngờ lại...” Lưu Nhậm lộ vẻ thận trọng: “Lại ra tay với Vương Đ, cái gan cô cũng lớn nhỉ?”
“Ông ta xứng đáng bị như vậy!” Đỗ Nhi mở miệng, giọng ệu chất chứa thù hận, “đáng lẽ ra ta sống lâu thêm một chút, để tận mắt th Vương thị bị giẫm nát như thế nào.”
“Đủ !” Lục Nhậm nhíu mày, bộ dạng của phụ nữ này tr thật ngu ngốc. biết rõ con trước mặt như thế nào, tuy nhiên để sử dụng một c cụ hiệu quả thì thật khôn khéo. Nhưng cũng biết chừng mực.
“Bỏ qua chuyện này , sẽ kêu sắp xếp chỗ ở cho cô. Trong thời gian tới đừng lộ diện, đã ở Nam Thành thì nghe sắp xếp.” Ánh mắt Lưu Nhậm kh hề ý thiện chí nào, “rõ chưa?”
Đỗ Nhi bắt gặp ánh mắt đột nhiên lạnh sống lưng cúi đầu “vâng” một tiếng. Lưu Nhậm kh muốn nói chuyện nữa nên đứng dậy lên phòng làm việc, trước khi còn chủ động dặn dò dì Mỹ.
“Đưa cô Đỗ qua Tam Các , về phòng trước đây.”
“Lưu tổng, bây giờ là ban đêm.” Dì Mỹ khó xử hỏi lại, dù đường đến Tam Các cũng khá xa nơi này.
“Nơi này kh ai cũng thể tùy tiện vào ở. Dì đừng để nói lại lần thứ hai.” Khó th Lưu Nhậm ăn nói kh khách sáo, bình thường tuy dễ gần nhưng cũng nhiều thói quen cư xử kì lạ. làm biết tính như thế nào nên tiến lùi thận trọng.
“Vâng, là do sơ sót.” Dì Mỹ vội vàng sửa miệng, Lưu Nhậm kh để ý thẳng lên lầu. Ở dưới sảnh đã phân c thu xếp mọi chuyện nên kh cần trực tiếp ra mặt.
Đỗ Nhi sau khi biết đến Tam Các ở thì cực kỳ kh hài lòng. Nhưng cô ta cũng chẳng còn cách khác nên nhẫn nhịn theo, bây giờ Lưu Nhậm là cái cây đại thụ to lớn thể bảo vệ được cô ta. Chịu khổ một chút chẳng đáng là bao.
Nghe làm báo cáo lại Đỗ Nhi đã được đưa Tam Các mới đến phòng làm việc liên lạc với Trương Hạ để giải quyết tình hình ở Vương thị. Đêm khua nhưng tinh thần tỉnh táo, Đỗ Nhi g.i.ế.c kh liên quan đến , cùng lắm là do cô ta ngu xuẩn kh biết đủ. Đốt một ếu thuốc nhưng kh muốn hút, cái Lưu Nhậm cần nhất hiện giờ là gi báo tử của Vương Đ chứ chẳng khói thuốc trắng phếu như thế này.
“Trương tổng, làm phiền .”
“Kh kh , Lưu tổng, đoán đúng thật đó. Kh ngờ ngày Vương Đ lại ra n nỗi này.” Trương Hạ tin tức trên màn hình máy tính đắc chí, ta cười nhiều khi nói chuyện với .
“Ông sắp xếp tốt một chút. Lão già đó r ma hơn chúng ta nghĩ nhiều, tạm thời gi tờ hợp đồng cứ giữ lại sau này việc dùng đến đ.”
“Vâng, Lưu tổng yên tâm ngủ ngon nhé.”
...
Trong thời tiết khắc nghiệt như này ở Nga chẳng hề dễ chịu chút nào. Ban ngày và ban đêm đều lạnh đến thấu xương, Volkov đã ở trong nhà hai ngày liền kh muốn ra ngoài. Sau khi tống cổ Phạm Hoài cho đàn em áp giải về Tây Thành thì nhàn rỗi hơn hẳn, suốt ngày chẳng việc gì làm chỉ biết mày mò tự chế m thứ đồ chơi độc lạ dùng “thăm hỏi” sức khỏe khác.
Một trong số đó là cây s.ú.n.g săn hiện đại được cải tiến nên tốc độ mỗi phát b.ắ.n ra cực kỳ nh và chuẩn xác. Lúc Phạm Hoài còn trong tay , Volkov đã ưu ái để ta làm bia ngắm cho thử nghiệm đồ chơi mới. Đáng tiếc năng lực b.ắ.n s.ú.n.g của Volkov quá tốt nên ta tự hào khoe khoang Phạm Hoài chưa xứng nhận được ân huệ từ nòng s.ú.n.g của . Chỉ là trên vai Phạm Hoài hai vết sẹo nhỏ, lúc thử sủng do kh để ý nên Volkov trượt tay mới khiến viên đạn lệch quỹ đạo sượt qua da thịt ta.
Volkov vặn nút ều chỉnh lò sưởi lên mức cao nhất, bực bội đội lại nón l cừu, khi đó đã nói như thế nào nhỉ?
“Thằng khỉ mày cũng tốt số phết ta. Hai viên kẹo hỉ này của nội tặng mày trước khi ra đó, cảm ơn .” ta ng nghênh bóp miệng Phạm Hoài, kh cho ta cơ hội trả lời mà tiếp tục khiêu khích, “mẹ mày lì như quỷ, ở với tao sướng như tiên kh muốn vài ngày nữa gặp lại hai của tao thì c.h.ế.t mẹ mày nhé.”
“Cmn, tao khinh!” Phạm Hoài cười khẩy giơ chân định đạp vào bụng Volkov nhưng nh nhẹn né được liền đưa tay tát lên mặt Phạm Hoài. Nghiến răng trợn mắt uy h.i.ế.p ta: “Kh khai thì tao cũng chẳng thèm bắt ép thứ đầu trâu như mày. Đừng để tao bực, đến lúc đó kh lưỡi để nói chuyện đâu đ.”
“Mày dám?”
“Câm mẹ miệng mày lại!” Volkov nâng s.ú.n.g kề vào đầu Phạm Hoài, hất hàm bảo đàn em nhét vải vào miệng ta. Hung hãn đánh m cú vào cái đầu trọc lóc đầy hình xăm của Phạm Hoài.
“Kh muốn gặp tổ tiên sớm thì biết ều . Ngày mày vào tù gần đ con ạ.”
Volkov hả hê cười lớn, tống cổ được của nợ nên khỏe hơn hẳn. Nh chóng quên m chuyện nhàm chán này còn chuẩn bị cho chuyến c tác đến Paris, lần này lãnh đạo chỉ thị đến tận nửa tháng ròng rã. Hai tuần nữa Tam thiếu l vợ, mà ta kh về kịp chắc c sẽ cực kỳ thất vọng.
“Tam thiếu à, lần này em nửa tháng lận đó. Ngài nhớ em kh?”
“Bị hâm à?”
Volkov sững sờ màn hình ện thoại, còn đang nghi ngờ gọi lộn số. Định bụng mách lẻo thêm m chuyện của Hàn Phong làm khó dễ cho Tam thiếu nghe nhưng chưa kịp nói thêm câu nào hết đã nghe th tiếng tút tút tàn nhẫn phát ra từ nhà đài.
“Ơ kìa Tam thiếu, ngài còn chưa l vợ đã quên em à?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.