Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 146: Tin Tức Bất Ngờ
Cứ đều đặn vào mỗi sáng sớm thức dậy, sau khi hộ tống Giang Nguyệt đến chỗ làm Hàn Phong mới quay xe về Phong Hà làm việc. Nhân viên th trễ hơn mọi ngày đều l làm lạ, sếp tổng bọn họ cả tháng nay đều trễ về sớm, đâu còn là CEO Hàn chăm chỉ siêng năng của bọn họ ngày trước mà thay vào đó là con hoàn toàn khác trước kia.
Lúc mới mua chiếc Maybach biển tam hoa kia lái làm nhân viên còn tưởng là đối tác lớn của Phong Hà nên Hàn Phong bị mọi chằm chằm suốt m ngày liền. Còn tưởng bọn họ thương nghèo tới tận bây giờ mới mua được xe mới, ai ngờ là sợ hãi tính cách quái dị của Hàn Phong.
“À trợ lý Tiêu này, cho hỏi chút nhé Hàn tổng thật sự là mới mua xe à? Ngựa chiến 911 mười năm quý giá kia của ngài đâu ?”
“Cô hỏi cái này làm gì? Xe kia hỏng nên Hàn tổng mua mới thôi, bộ lạ lắm ?”
“Kh , ý là xe của Hàn tổng mà cũng ngày bị hỏng à. Hỏng nặng cỡ nào mà đổi luôn xe khác vậy?”
Tiêu Bắc đang vội lại bị một đám nhân viên nữ nhiều chuyện giữ lại nên hơi bực bội. còn đưa kế hoạch mới của Hàn Phong này cho bà Dahnia đó.
“Bị khác t nát . Chờ sửa chữa thì lâu quá nên ngài đổi xe trước để lại thuận tiện hơn đ mà.”
“Cái gì? Là ai mà dám t nát xe Hàn tổng thế??”
Cả đám há hốc mồm trước câu trả lời của Tiêu Bắc, ai n đều hoài nghi bản thân nghe lầm nên bắt đầu x xáo thảo luận. Tiêu Bắc th thế liền chuồn mất, chứ nếu còn ở đây thêm giây phút nào nữa thì sẽ bị bắt lại thẩm vấn mất.
Hàn Phong ở trong phòng làm việc yên tĩnh kh hề hay biết đang là chủ đề chính bên ngoài kia. chăm chỉ phê duyệt hết báo cáo, xem luôn bản hợp đồng mà Tiêu Bắc mới soạn hôm qua mới nghỉ trưa.
Ngồi ngả lưng ra ghế nhắm mắt dưỡng thần một chút lại th trống trải. Suy nghĩ một vòng lại kh thể thoát ra được hình bóng của Giang Nguyệt hiện lên trước mắt .
Hàn Phong xoa xoa thái dương, đôi mắt chim ưng khẽ hé ra chiếc bật lửa trên bàn làm việc.
Từ lúc quen biết Giang Nguyệt đến giờ, những thứ mà Hàn Phong kh bao giờ động đến lại lần lượt xuất hiện trên bàn . Nếu trước đây chỉ vỏn vẹn ống đựng bút, lịch để bàn, thì bây giờ lại thêm nhiều thứ khác như bật lửa, thuốc lá, son môi, cả đồng hồ nữ lúc Giang Nguyệt làm biếng đeo vứt cho cầm.
Khoảng thời gian này Giang Nguyệt bận, cô luôn bảo ngủ trước còn thức khuya tăng ca. Bận đến nỗi khi gọi đến cô chỉ kịp nói hai ba câu lại họp, khi còn chẳng gặp được cô, toàn là thư ký Tô nghe máy.
Nghĩ đến bây giờ Giang Nguyệt vẫn bận như vậy nên chiếc ện thoại đang xoay xoay trong lòng bàn tay Hàn Phong chợt dừng lại. kh vui bỏ nó xuống bàn, quyết định chiều nay tan làm sớm đến chờ cô tan tầm.
Điện thoại bỏ xuống bàn chưa được hai phút lại rung lên, Hàn Phong liếc mắt thử liền cầm ra ban c nghe máy.
“Nikolai?”
“Ừ, về .”
Kh tiếng trả lời lại, Hàn Phong nhàn nhã chống tay lên lan can ngắm Tây Thành. Chờ âm th lách tách của bật lửa tắt hẳn và hơi thở khàn đục nhả ngụm khói của bên kia đầu dây tan mất.
“Mới xuống máy bay là gọi cho liền đó.” Barry chống h, giọng khàn khàn nói kh rõ khẩu âm, “cho ra đón em .”
“Ăn uống gì chưa?” Hàn Phong đồng hồ, sẵn tiện sửa miệng Barry: “Về đây thì kêu Phong thôi.”
“OK, em chưa ăn đợi lát nữa ăn luôn. Đồ ăn trên máy bay dở ẹc, c tác ăn đến phát ngán .”
“Nghỉ ngơi , ngày mai hẵng đến.”
“OK, em tắt máy đây.”
Hàn Phong vốn ít nói, kh định hỏi thêm gì nữa nên tắt máy luôn. Chờ một hai ngày Barry sẽ đến tìm nói chuyện thôi, bây giờ kh cần vội làm gì.
Mới vừa thảnh thơi một chút Hàn Phong lại tiếp tục quay trở lại bàn làm việc. Đang lúc xem báo cáo trên máy tính thì Tiêu Bắc gõ cửa vào, dáng vẻ gấp gáp kêu “Hàn tổng!”
kh ngẩng đầu lên, đôi mắt chăm chú vào từng con số hiển thị trong báo cáo, lười biếng “ừ” bằng giọng mũi.
“Vương thị vừa mới đưa tin chủ tịch bọn họ Vương Đ bất ngờ qua đời tại nhà riêng. Nguyên nhân ban đầu xác định là do c.h.ế.t cháy. Hàn tổng, bây giờ trên dưới Tây Thành đều đang nhốn nháo hóng chuyện đ.”
Hàn Phong nhíu mày bu con chuột trên tay xuống, hơi buồn cười hỏi lại:
“Lão già đó mà bị c.h.ế.t cháy à?”
“Lúc làm phát hiện thì cả tòa nhà đó khói lửa bao qu hỗn loạn. Chỗ ta ở lại là khu riêng tư của giới nhà giàu nên cứu hỏa vào mất khá nhiều thời gian. Thi thể cháy đen kh ra hình dạng gì cả, nhưng nơi đó chỉ Vương Đ ở nghĩ xm kh ta thì là ai vào đây nữa?” Tiêu Bắc nâng gọng kính,kể sơ qua tin tức vừa nghe được cho Hàn Phong.
“Cũng chưa chắc.” Hàn Phong đăm chiêu, Vương Đ trước đây làm nhiều chuyện xấu với tham vọng thâu tóm Tây Thành. Làm gì chuyện dễ dàng bu bỏ c.h.ế.t cháy tại biệt thự riêng được.
Bây giờ ta xem như kh còn, nhưng Hàn Phong vẫn còn một quân cờ khác.
“ đón Barry , sắp xếp nơi ở cho ta xong cứ quay về làm việc như bình thường. Bây giờ tan làm sớm.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tiêu Bắc suýt nữa hú hồn, “Hàn tổng, tự dưng đòi nghỉ làm sớm vậy?”
“Bảo làm gì thì làm . Lắm chuyện quá!” Hàn Phong cầm bật lửa và ện thoại trên bàn bỏ vào túi áo. phê bình cấp dưới xong l chìa khóa thẳng xuống gara Phong Hà, bỏ lại Tiêu Bắc co ro một góc lo sợ bị trừ tiền lương.
Vừa hay đang nhớ Giang Nguyệt, lý do để gặp cô đúng là khó muốn c.h.ế.t mà.
...
Giang thị thời gian này luôn luôn sáng đèn từ sáng đến tối. Các bộ phận phòng ban làm việc xuyên suốt cả ngày thứ bảy và chủ nhật. Giang Nguyệt cũng quên ăn quên uống tăng ca thâu đêm, hôm trước tin từ bệnh viện báo về chủ tịch Giang đã tỉnh lại. Nhưng vẫn còn yếu, cô tr thủ sắp xếp thời gian chạy đến đó một chuyến thăm .
Giang Nguyệt áp lực, nếu để chỉ tịch Giang thất vọng về thì cô là đứa con gái bất hiếu. Lúc Giang phu nhân gọi tới nói ba con đã tỉnh lại rốt cuộc cô chẳng kiềm được khóc òa lên, chỉ muốn nh chân chạy đến xem nhớ tới đứa con bướng bỉnh này kh? giận dữ dạy dỗ cô suốt ngày chơi bời lêu lổng chẳng chịu làm việc đàng hoàng, để bây giờ Giang thị sa sút như thế này kh?
Bản kế hoạch cuối cùng cũng đã phê duyệt xong, Giang Nguyệt vội vàng cầm áo vest ra cửa. Cửa vừa mở là cô đã nghe th tiếng ầm ĩ của nhân viên lễ tân ngăn cản ai đó nhưng Giang Nguyệt đang vội nên kh sức lực qua hỏi thăm liền xoay . Đang định vào thang máy riêng đột nhiên kia hét lớn, làm gót giày của Giang Nguyệt sững lại.
“Nguyệt Nguyệt!”
Giọng nói này?
Cô ngỡ ngàng xoay qua hướng đó.
“Chủ tịch Giang, này cứ nhất quyết đòi lên gặp mặt cô nhưng kh hẹn trước, ngăn cản thế nào ta cũng kh nghe cứ thế x lên, xin lỗi vì đã làm phiền cô ạ.”
Nhân viên lễ tân bối rối cúi đầu, còn kh quên đưa tay cản Hàn Phong đang ý định bước tới chỗ cô. Giang Nguyệt th thế liền mỉm cười bảo, “kh , cô làm việc trước . Đây là khách quý của Giang thị đ.”
Hàn Phong khẽ nhếch môi, cái d này nghe cũng mát tai chứ nhỉ.
“Là khách quý ạ? Xin lỗi ngài thật sự kh biết, xin lỗi nhiều ạ. Mời ngài hướng này.” Nhân viên lễ tân lại quay sang Hàn Phong tỏ vẻ áy náy, cô còn đang lo lắng bị cấp trên khiển trách thì Giang Nguyệt đã lên tiếng giải vây cho . Bèn chỉnh sửa lại tác phong cúi đầu quy củ mời đến phòng chủ tịch.
nhiều nhân viên khác nghe th cuộc nói chuyện của chủ tịch bọn họ và vị “khách quý” này. Hàn Phong trước đó theo Giang Nguyệt làm trợ lý sau đó trở thành bạn trai cô nên mọi đều biết mặt , nhưng ai n đều biết m tháng trước trợ lý Lâm đã nghỉ việc, mối quan hệ giữa Giang Nguyệt và Lâm Phong cũng chấm dứt. Bây giờ quay lại gặp mặt chủ tịch bọn họ xem như chưa chuyện gì, lại còn được Giang Nguyệt xem trọng gọi là “khách quý”.
Xảy ra chuyện gì thế? Chủ tịch bọn họ cũng bị cái gì vậy?
Đang lúc mọi đều ngơ ngác kh hiểu chuyện gì thì Hàn Phong đưa tay chỉnh sửa áo vest, sau đó nh chân tới trước mặt Giang Nguyệt, vẻ mặt si tình nháy mắt với cô.
“Giang tổng, vui được gặp cô.”
Nói bằng giọng nói tự nhiên, kh quá thân mật, cũng kh quá nghiêm túc giống như đang gặp mặt đối tác bàn chuyện làm ăn.
Nhưng khác chẳng nghe ra được ý tứ gì cả. Chỉ đơn giản là câu nói chào hỏi th thường của trong giới kinh do.
Thang máy vẫn mở sẵn chờ bước vào. Giang Nguyệt kh đáp lại lời chào hỏi mà quay đầu bước tiếp, gót giày nhẹ nhàng giẫm lên bề mặt kim loại lạnh lẽo trong thang máy. Cánh tay mảnh khảnh vươn ra kéo theo vào trong.
Cửa thang máy đóng lại.
Hai sóng vai nhau, dáng đứng cả hai thẳng tắp, là khí chất thường trực trên của nhà lãnh đạo. Hàn Phong hơi nghiêng đầu cô, sau đó kh biết nghĩ gì lại vươn tay ôm eo Giang Nguyệt đẩy cô vào trong góc. Thân hình cao lớn vây hãm cơ thể cô, đôi môi khô khốc kh kiềm được hôn ngấu nghiến cánh môi căng mọng đang lơ đễnh của Giang Nguyệt.
Bị tập kích bất ngờ như vậy nhưng Giang Nguyệt vẫn ngoan ngoãn phối hợp với . Hai tay cô vòng lên cổ Hàn Phong, từng đợt sóng triều dâng lên cuốn l chiếc lưỡi nh hương ngọt ngào của cô. Hàn Phong lúc mạnh mẽ mà ng cuồng khu đảo khoang miệng ẩm ướt kia, lúc lại khoan dung nhường nhịn Giang Nguyệt, nâng niu cô như báu vật mà khẽ khàng hôn xuống.
“ nhớ em quá.” Giọng khàn khàn, đôi mắt nhuốm vẻ mệt mỏi cô.
Bàn tay to lớn của Hàn Phong đỡ sườn mặt cô, ngón tay vết chai nhỏ do cầm bút vuốt ve gò má Giang Nguyệt. đau lòng cô, “em lại gầy .”
“Nhớ em kh gọi ện? Chạy đến tận đây như vậy là nhớ em đến phát ên kh hửm?” Giang Nguyệt phủ tay lên tay , chu môi chọc ghẹo Hàn Phong.
“Ừ, nhớ đến phát ên . Thiếu em chẳng tài nào tập trung nổi, suýt nữa phê duyệt nhầm c văn đ.”
“Chưa già mà đã đãng trí à?” Giang Nguyệt hôn lên má Hàn Phong, cong mắt cười lớn.
“Giang tổng, ta nhớ cô đến nỗi chạy đến tận đây. Ít ra cũng nên tỏ vẻ vui sướng bất ngờ một chút chứ?” Hàn Phong trước mặt thích châm chọc như vậy liền giận dỗi đè ép cô vào góc thang máy. Đóng vai chủ hiền lành bị đối tác bỏ rơi.
“Đây là c ty đ, đứng đắn một chút .”
“ nhớ em mà.” Hàn Phong tiếp tục sấn tới, đang định cúi đầu hôn vào cổ cô thì ện thoại trong túi xách Giang Nguyệt rung lên phá vỡ bầu kh khí ái này.
Giang Nguyệt thừa cơ thoát khỏi vòng tay Hàn Phong, cô chỉnh sửa áo khoác ngoài lại sau đó bấm nhận ện thoại. Còn chưa kịp a lô một tiếng thì tiếng hét đau khổ của Diệp Vãn truyền qua khủng bố lỗ tai Giang Nguyệt.
“Nguyệt Nguyệt à, cứu với huhu! Tuần sau l chồng !!”
Chưa có bình luận nào cho chương này.