Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 147: Hôn Lễ Của Bạn Thân

Chương trước Chương sau

Diệp Vãn gào khóc la hét ầm ĩ đến nỗi Giang Nguyệt đưa xa ện thoại ra khỏi tai . Cô cau mày, “ bị làm thế? Nói rõ ràng đầu đuôi xem nào.”

Hàn Phong bị phá hỏng chuyện tốt tất nhiên kh vui tí nào, còn chưa nói thêm m câu thương nhớ thì đã bị Giang Nguyệt bỏ qua một bên nghe ện thoại của chị em tốt. Vì thế chỉ đành lủi thủi dựa lưng vào vách tường, hai tay đút túi quần lười biếng chờ cô.

“Giang Nguyệt à! Huhuhu ...” Diệp Vãn rút khăn gi lau nước mắt, ấm ức kể khổ với cô, “ thai huhu, nhận đứa nhỏ này làm cháu kh, hức!”

Cô suýt nữa té ngửa: “Cái gì? thai? Nhận hay kh nhận hỏi cha đứa bé chứ, hỏi làm gì??”

Giang Nguyệt đột ngột khựng lại, “khoan đã! thai thật hả??”

Diệp Vãn nức nở, cô mếu máo qua bên cạnh đang cúi đầu sợ sệt kia. Vừa nãy Dương Kỳ đã bị cô đánh một trận, mặc kệ bản thân đang mang thai liều mạng đ.ấ.m đá vào . Lúc dó Dương Kỳ chỉ biết ôm đầu xin tha, hoàn toàn kh phản kháng, nhưng cũng kh muốn phản kháng.

“Kh nhận l đâu ra đám cưới mời ăn. Đời này của xong Nguyệt Nguyệt à huhu, cưới chồng là mất hết tự do đó!”

“Chờ một chút, đang nghiêm túc đó hả? Giỡn như thế kh vui đâu nhé!” Giang Nguyệt đột nhiên th gì đó kh đúng lắm, cô nghi hoặc vào màn hình ện thoại: “Này Vãn Vãn, alô!”

“Giỡn với làm gì. Chủ nhật này rảnh thử váy cưới với , Diệp tổng đây ưu ái chọn em làm phù dâu đ nhé.”

“Nói tiếng .”

Diệp Vãn bực đánh vào đầu Dương Kỳ kế bên, cô vừa xấu hổ vừa đáng thương thì thầm:

“Ăn chơi quá trớn nên bây giờ gánh chịu hậu quả . Nguyệt Nguyệt à, mang thai được ba tháng đ huhuhu!”

“Đáng đời .” Giang Nguyệt cười khẽ, “làm mẹ thì nghiêm túc một chút, đừng suốt ngày nhõng nhẽo nữa.”

“Hôm nay rảnh kh? Đi chơi với lần cuối , muốn cảm nhận cuộc sống tự do này lần cuối cùng.”

Lúc Giang Nguyệt nghe tới đây kh tự chủ liếc Hàn Phong. nhướng mày, trên mặt viết rõ ràng ba chữ “kh được !”

biểu cảm này của cô dám chắc tối nay mà bước ra đường la cà thì sẽ nhận l hậu quả lớn đ. Giang Nguyệt cô kh dám chọc giận nữa đâu.

“Hay đợi khi khác , hôm nay bận tăng ca .” Giang Nguyệt sợ hãi nghĩ đến m hình phạt của Hàn Phong,áy náy nói lại với Diệp Vãn.

“A! Kh muốn, muốn hôm nay chơi... Ui da, làm cái gì vậy!” Bị cắt ngang nên Diệp Vãn bực che ện thoại lại, gầm gừ Dương Kỳ nói nhỏ: “Mù hả? Kh th đang nghe ện thoại !”

nghe th em hẹn bạn chơi, Diệp Vãn à, em đang mang thai đó.” Dương Kỳ đẩy gọng kính, bản thân là một bác sĩ nên cực kì kh vui với hành động này của Diệp Vãn.

“Mang thai thì ? Đi chơi một chút thôi mà gì to tát đâu.” Diệp Vãn hất cằm, chỉ chỉ vào bụng : “Con , thích làm gì thì làm. Kh cần bận tâm.”

“Em!” Dương Kỳ nhíu mày.

thì ?” Cô tiếp tục chống đối.

“Ở nhà, kh được chơi nghe rõ chưa?”

“Kh muốn đó, làm gì nhau nào?”

“Em thử bước một bước ra khỏi nhà xem?”

“Này, bước này. làm gì được .” Diệp Vãn cười khẩy nhảy ra cửa, hai chân giẫm qua giẫm lại bậc thêm khiêu khích Dương Kỳ.

“Đi vào, té bây giờ!” Dương Kỳ vội vã chạy lại. Bậc cửa này kh cao nhưng kh chú ý thể té ngã, sợ cô bướng bỉnh nên ôm eo Diệp Vãn chặt cứng. Ánh mắt cưng chiều cô, “đang mang thai thì chú ý một chút, con em cũng là con mà.”

Quay về hai ngày trước, lúc triệu chứng nôn ói của Diệp Vãn bắt đầu diễn ra thường xuyên hơn kể từ lúc ăn cá. Hơn nữa Diệp Vãn thường xuyên mệt mỏi buồn ngủ, về tới nhà là than mệt than đau Dương Kỳ th lạ bèn đưa cô đến bệnh viện khám, ai ngờ lại phát hiện cô mang thang đã được gần mười hai tuần tuổi.

“Bác sĩ à, cô thai ? Ông khám lại thử xem, thật sự là thai đúng chứ?” Dương Kỳ nghe bác sĩ Vưu th báo liền cuống cuồng hỏi lại.

Bác sĩ Vưu nhăn mặt chỉ chỉ vào kết quả trên bàn, “bác sĩ Dương, cũng là bác sĩ đ. Kết quả rành rành ở đây mà còn hỏi nữa hả, làm trong Tây Ảnh nhà hơn mười m năm. còn kh tin tưởng năng lực của ?”

Dương Kỳ chợt tỉnh táo, ừ nhỉ, cũng là bác sĩ mà. Hơn nữa trong cả khoa sản ở Tây Ảnh này, ai dám nói nghi ngờ năng lực của bác sĩ Vưu thì thật đúng là n cạn.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đối lập với dáng vẻ hoảng hốt của Dương Kỳ, Diệp Vãn lại an tĩnh ngồi trên ghế. Khuôn mặt trắng bệch hỗn loạn, đầu óc ên cuồng suy nghĩ về cái đêm bu thả với Dương Kỳ.

“Xong !” Cô thều thào, “ba sẽ đánh c.h.ế.t mất.”

Về tới nhà cô vẫn thất thần như vậy, Dương Kỳ th thế càng hoảng loạn hơn. tự đánh vào mặt , chật vật nhận lỗi với cô, “em đánh . sai , sẽ cưới em, sau này chúng ta là một gia đình...”

Còn chưa nói hết câu thì cú đ.ấ.m trời giáng rơi xuống má Dương Kỳ. Sau đó liên tiếp những bạt tai vang dội vào má, tay, đầu thay phiên nhận lời khẩn cầu của .

Dương Kỳ bị cô đánh nhiều đến nỗi mắt mũi miệng đâu đâu cũng vết bầm. Ngày hôm sau xin nghỉ phép, à kh, Dương Kỳ đã nghỉ hết một tuần phép của ở nhà chăm sóc Diệp Vãn. Còn bận rộn chuẩn bị qua Diệp gia nhận lỗi với chủ tịch Diệp, cũng may Diệp phu nhân thương con. Bà kh quá trách Dương Kỳ, biết ều nhận lỗi lại còn xin phép cưới Diệp Vãn nên hai bên mới hòa hoãn hơn một chút.

Đầu tuần này Dương phu nhân lại đến Diệp gia một chuyến lựa lời hỏi thăm. Bà nghe tin Dương Kỳ đòi cưới vợ thì mừng như trẩy hội, bận bịu sắp xếp hôn lễ đến đâu cũng dành ra một chút thời gian chạy đến Hàn gia khoe khoang một trận. Làm Hàn phu nhân ghen tị đến đỏ hai mắt mới hớn hở rời .

Cũng may dạo này biết Hàn Phong bận rộn nên bà kh dám gọi ện làm phiền. Đợi qua m ngày nữa chắc c Hàn Phong sẽ kh yên với bà, bạn thân từ nhỏ đã sắp l vợ, ai đời lại chịu thua thiệt như thế!

Diệp Vãn nhất thời kh biết đáp lại thế nào, cô mất tự nhiên quay sang chỗ khác. Đúng lúc tiếng Giang Nguyệt trong ện thoại vang lên, giọng ệu hơi mất kiên nhẫn: “ đâu ? tự nhiên lại im lặng vậy?”

“À ờ...” Diệp Vãn tỉnh táo lại đẩy Dương Kỳ ra, cô cầm ện thoại lại sô pha chậm rãi ngồi xuống. Xấu hổ che miệng nói nhỏ, “Nguyệt Nguyệt à, vừa nhớ ra c việc đột xuất nên tối nay kh chơi được. tăng ca nha, hôm khác sẽ hẹn lại.”

Giang Nguyệt khó hiểu, “ mang thai mà vẫn làm việc hả?”

“À, là là ngồi ở nhà xử lý c việc từ xa.” Diệp Vãn đảo mắt tìm đại một lý do, lắp bắp tự biện hộ cho bản thân.

“Vậy nhớ nghỉ ngơi cho tốt, nghe nói phụ nữ khi mang thai hay mệt mỏi đó.”

yên tâm , kia cũng ở đây chăm sóc . Hôm khác sẽ ra mắt .”

Giang Nguyệt cười lớn một tiếng, gật đầu nói ok tắt máy. Cô vừa nhét ện thoại lại túi xách thì Hàn Phong đã sáp lại gần, hấp tấp hôm xuống má cô: “Nhớ em c.h.ế.t được. Cả ngày làm việc kh được gặp em trái tim đã ngứa ngáy khó chịu lắm .”

“Ai bảo nhớ, khó chịu lại mách em.” Giang Nguyệt dở khóc dở cười Hàn Phong, cô th cà vạt bị lệch nên đưa tay chỉnh lại, sẵn tiện trêu đùa thêm m câu: “Hàn tổng thói quen chỉn chu ngăn nắp, hôm nay làm tại lại để cà vạt bị lệch thế này?”

“Nhớ em nên khó chịu, khó chịu thì kh muốn đeo cà vạt nữa.” Hàn Phong bắt l tay cô, cẩn thận hôn lên mu bàn tay trắng trẻo của Giang Nguyệt: “Tan làm mới nới lỏng cà vạt một chút, kh ngờ lại bị Giang tổng bắt bẻ tác phong như vậy.”

“Được được , dù cũng kh cấp dưới của em. Ai mà dám bắt bẻ chứ.” Giang Nguyệt biết đấu võ mồm kh lại nên dứt khoát giảng hòa. Đúng lúc thang máy đã đến nơi nên cô rút tay lại, bộ dạng nghiêm túc liếc , “Hàn tổng, cảm phiền đứng đắn một chút.”

Hàn Phong bước ra thang máy, trong lòng thầm “xùy” một cái, nh chân bước ra cổng chính Giang thị.

Giang Nguyệt sải bước thẳng ra gara l xe, cô và hai về hai phía khác nhau nhưng đến cùng một địa ểm. Lúc chiếc Maybach đen bóng dừng trước cổng Phong Nguyệt từ phía bên trái thì chiếc Audi màu trắng ngọc trai cũng kịp thời dừng lại ở phía bên .

Bảo vệ cho cổng chính mở rộng, hai chiếc xe lần lượt tiến vào gara đỗ cạnh nhau. Giang Nguyệt mở cửa ghế lái bước xuống, cô hạ kính râm, môi đỏ cong lên: “Hàn tổng, cả ngày làm việc vất vả . Ở lại ăn một bữa cơm xong hãy .”

“Vậy làm phiền Giang tổng nhé.” Hàn Phong nhếch môi xoay xoay chìa khóa xe trong tay. Bước chân nh nhẹn vào sảnh chính.

“Dì Xuân, dì dặn đầu bếp nấu thêm hai món ngon chiêu đãi Hàn tổng nhé.” Giang Nguyệt th dì Xuân ra đón liền nói với bà, dì Xuân nghe vậy liền ngay. M hôm nay Giang Nguyệt bỏ ăn bỏ uống để làm việc nên bà lo lắng, hôm nay nghe cô chủ động kêu đầu bếp chuẩn bị nấu thêm món như vậy nên vui vẻ.

“Giang tổng chu đáo quá.” Hàn Phong bật cười một bàn đầy món ngon, chờ giúp việc lui xuống mới thoát vai, chống cằm cô: “Trò đóng vai đối tác này để sau chơi với em. chuyện quan trọng muốn thương lượng với em đây.”

“Vương thị hả?” Giang Nguyệt gắp một miếng thịt nếm thử, “ừm, tay nghề của chú Đại vẫn tốt như ngày nào.”

Hàn Phong cũng động đũa, trước tiên gắp thêm một miếng thịt nữa vào bát cô, “ngon thì ăn nhiều một chút”. Sau đó mới gắp cho , “lão già đó lắm trò thật.”

khi kh là trò của Vương Đ đâu.” Giang Nguyệt khui chai rượu vang, cô đứng dậy rót vào ly Hàn Phong xong mới rót cho . Vẻ mặt đăm chiêu, “ ta chẳng bao giờ làm trò gì mà kh lợi cho . Thử nghĩ xem đốt một căn biệt thự thì được ích gì? Kh hề...” Giang Nguyệt cười khẩy, “Tây Thành này nhiều biệt thự như vậy, ên mới tự đốt nhà .”

“Ý em là khác nhúng tay vào.” Hàn Phong chất lỏng sóng sánh trong ly , cầm lên lắc nhẹ uống một ngụm.

Giang Nguyệt gật đầu, “đúng vậy, còn nhớ kế bên ta một cô tình nhân kh? Lúc nào cô ta cũng theo Vương Đ dự các buổi tiệc rượu, hình như hai họ ở chung biệt thự với nhau. Đêm đó cả căn biệt thự cháy lớn, đến cả khu ở riêng của làm cũng bị bén lửa sang. Nhưng lúc cứu hỏa tới thì chỉ tìm th một thi thể, càng kỳ lạ hơn là sau đó cô ta đã biến mất kh rõ tung tích.”

Cô nhíu mày, “Đỗ Nhi này vấn đề.”

kh nhớ rõ lắm.” Hàn Phong kh ấn tượng với cái tên này, càng kh rõ mặt mũi cô ta như thế nào. Những Hàn Phong từng gặp, khiến nhớ kỹ đến từng cử chỉ nét mặt chỉ duy nhất Giang Nguyệt.

“Hôm tiệc sinh nhật em cô ta với Vương Đ đến .” Giang Nguyệt nhắc lại cho nhớ thử.

từng gặp nhưng nhớ rõ nhất, chỉ một em.” Hàn Phong chạm ly với cô, “Giang Nguyệt, chỉ em mới khiến nhớ lâu như vậy. Những khác đều là những qua đường, kh nhất thiết nhớ rõ.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...