Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong

Chương 159: Lời Thú Tội Của Hứa Vân

Chương trước Chương sau

Hứa Vân sững sờ ngây , kh tin vào những gì tai nghe th.

Cơm c trên bàn nguội ngắt, ăn cũng kh ăn vào nữa. Cô run rẩy cầm ly nước trên bàn uống một ngụm, cảm giác nước lọc hôm nay cũng mùi vị thật khó chịu.

“Ba à, vì một xa lạ, ba nói hai chữ xin lỗi này với con kh đáng chút nào.”

“Con kh hiểu nỗi khổ của ba.”

Hứa Vân nhíu mày: “Ba nói vậy là chứ?”

“Ngày mai ba quay lại Los Angeles, con chú ý sức khỏe đừng làm việc quá sức, còn mẹ con nữa, nhớ chăm sóc bà cho tốt.” Hứa Tuấn bần thần đứng dậy, kh trả lời câu hỏi của Hứa Vân mà chậm rãi dặn dò cô những lời mà vẫn thường hay nhắc nhắc lại qua ện thoại.

Hứa Vân khẽ quay mặt sang nơi khác, môi mấp máy muốn nói gì đó lại thôi.

Cuộc nói chuyện này chung quy lại chẳng về đâu, Hứa Tuấn vẫn kiên nhẫn khuyên can cô rút đơn kiện, cô kh đồng ý liền bỏ về nhà riêng ở khu chung cư phía bắc Nam Thành.

mọi ngày càng lạnh nhạt với nhau lòng Hứa Tuấn lại dâng lên nỗi bất an buồn bã. Ông sống hơn nửa đời , chuyện gì cũng từng trải qua, thời trẻ vô tình gây ra những chuyện kh thể tha thứ được nên khó trách trong lúc nào cũng dằn vặt day dứt. Sắp đến cái dốc bên kia cuộc đời mà lại chẳng thể thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn này.

...

Bầu trời hôm nay thoáng đãng mát mẻ hơn so với ngày hôm qua mưa lớn suốt đêm. Nắng ấm rọi xuống mặt đất, phản chiếu lại vết nước mưa đọng lại làm vạn vật sống động th tân hơn bao giờ hết. Lưu Nhậm thích dành tâm tư ngắm những thứ bình yên đẹp mắt như thế này, đứng im kh rời mắt hàng hoa dã quỳ trồng cạnh mộ Lưu Phương, vẻ mặt ềm tĩnh chẳng ra cảm xúc gì đặc biệt.

ngọn gió nhẹ thổi qua, lay động những b hoa nhỏ n khiến Lưu Nhậm hồi thần. hít sâu khụy chân xuống, nhẹ nhàng đặt bó cúc trắng lên trên mộ bà.

“Mẹ.” Lưu Nhậm khẽ gọi, những b hoa dã quỳ cứ thế lắc lư trong gió như muốn đáp lại .

Lúc còn sống, Lưu Phương thích trồng hoa dã quỳ nhất. Hoa dã quỳ tượng trưng cho tình yêu mãnh liệt, sức mạnh tiềm tàng bền bỉ với thời gian, là lòng kiêu hãnh khó khuất phục được. Khi bà qua đời, Lưu Nhậm sợ bà cảm th cô đơn nên mới thay bà trồng một hàng dã quỳ hai bên mộ, xem như chúng thay bầu bạn với bà.

“Thật lâu mới về thăm mẹ được, con xin lỗi.”

rũ mắt đứng trước mộ Lưu Phương, bất giác trong lòng dâng lên một loại cảm xúc thật hụt hẫng đau đớn. Hiện thực cho th bây giờ cô độc đến mức nào.

chẳng còn ai trên đời để dựa dẫm.

Lưu Nhậm kh dám tin bà đã ra tận mười chín năm đằng đẵng. Suốt ngần thời gian đều tự tìm cách sống để hoàn thành ý nguyện của bà. Đến giờ nghĩ lại vẫn khổ sở vì bà ra quá sớm, Lưu Phương mất do ngã từ lầu ba xuống. Lúc đó bà phát hiện Hứa Tuấn ngoại tình nên cãi nhau với . Hai đùn đẩy trách nhiệm cho nhau, tr lúc tức giận Hứa Tuấn đẩy Lưu Phương đang lôi kéo ra nên bà trượt chân té cầu thang. Chẳng may đầu bà đập trúng sàn nhà mất quá nhiều m.á.u nên kh qua khỏi.

Lúc đó Lưu Nhậm vẫn đang học kh hay biết chuyện ở nhà, Hứa Tuấn chỉ vội gọi cứu thương lái xe rời . Khi hay tin bà mất cũng chẳng kịp về vì bận c tác ở Hồng K, cũng tại nơi này gặp gỡ Mạc Dung chính là mẹ Hứa Vân hiện tại.

về đến nơi chỉ th vũng m.á.u lạnh lẽo dưới đất, đến khi hàng xóm chạy qua báo tin mới biết Lưu Phương đang trong cơn nguy kịch. Khi họ đưa đến bệnh viện, vừa lúc gặp bác sĩ cấp cứu ra th báo:

“Xin lỗi, chúng đã cố gắng hết sức.”

Kể từ lúc đó bóng tối bắt đầu nhấn chìm .

Lưu Nhậm vẫn chưa được gặp mặt bà trước khi bà ra .

Chưa được nghe bà dặn dò những ều quan trọng cuối cùng.

Hứa Tuấn bỏ lại hai mẹ con , kh những thế còn l sạch vốn liếng hai vợ chồng dành dụm suốt bao năm. Lưu Phương xuất thân bình thường, bà hay nhắc nhở nhẫn nhịn kính trọng ba . Từ khi Lưu Nhậm sinh ra ít quan tâm đến Lưu Phương, Hứa Tuấn những đêm kh về và các cuộc gọi ện thoại mập mờ. biết mẹ uất ức nhiều như thế nào, bà hay khóc thầm tránh mặt . Hứa Tuấn lúc đầu vẫn nhẫn nại giải thích, sau đó kh chịu nổi đánh Lưu Phương, Lưu Nhậm muốn bảo vệ bà, muốn nói ba đừng đánh mẹ nữa nhưng chẳng đủ năng lực.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Lúc đó còn quá nhỏ để đảm đương mọi chuyện thay Lưu Phương.

Bây giờ lớn , đủ năng lực để bảo vệ bà, nhưng bà lại kh còn nữa.

Lưu Nhậm mòn mỏi khao khát được nếm trải mùi vị của yêu thương. Thực ra chưa một gia đình hoàn chỉnh nào cả, bản thân kh quen sống cô đơn, chỉ vì cái gọi là hiện thực tàn nhẫn dồn ép vào con đường tăm tối này nên mới thích nghi được với sự cô đơn thống thiết này.

“Mẹ, hôm nay con về Tây Thành thăm mẹ, kh biết sang năm còn cơ hội kh. Nếu thuận lợi, con sẽ dẫn cô đến gặp mẹ.” Lưu Nhậm đưa tay chỉnh lại m nhành hoa cúc, đột nhiên nhớ đến Giang Nguyệt nên nhỏ giọng nói với bà.

Lúc nào về thăm mộ Lưu Phương cũng kể bà nghe mọi thứ về Giang Nguyệt. lẽ Lưu Phương trên trời cũng thầm mong tìm được để thay bà chăm sóc .

...

Giang Nguyệt th sắp đến giờ Lưu Nhậm hẹn nên xuống gara l xe. Hàn Phong cũng hẹn nên cả hai kh ăn trưa ở nhà. Cô vẫy tay với , nói chiều kh việc gì nên sẽ về sớm.

“Lưu Nhậm ý đồ với em, nói cái gì thì chỉ nên nghe thôi, giữ trong lòng lại thêm phiền phức.” Hàn Phong hôn lên vành tai cô nhắc nhở, đợi Giang Nguyệt gật đầu đồng ý với mới để cô .

Địa ểm Lưu Nhậm gửi cho cô là ở phố Ngọc Lâm, nơi đây nhà hàng Yên Mỹ nổi tiếng với truyền thống ẩm thực lâu đời từ thời nhà Nguyễn đến nay. Bên trong vẫn trang trí mang phong cách cổ xưa, các phòng ăn xây hoàn toàn bằng gỗ và treo đèn lồng đỏ bên ngoài.

Nhân viên phục vụ tận tình đưa Giang Nguyệt đến phòng ăn ở phía Tây, cô mỉm cười vén tấm mành trúc trước cửa lên: “Xin mời quý khách vào trong.”

Giang Nguyệt gật đầu nói cảm ơn, sau đó cô nhấc chân bước vào phòng. Lưu Nhậm đã đợi sẵn ở đó, vừa th liền mỉm cười đứng dậy: “Chủ tịch Giang.”

“Lưu tổng.” Giang Nguyệt tiến lại bàn ăn, đáp lại xem như chào hỏi.

Lưu Nhậm vui vẻ đưa tay ý bảo mời cô ngồi trước, đợi Giang Nguyệt yên vị mới vươn tay rót trà cho cô trước, đem những lời đã chuẩn bị sẵn nói ra: “Chủ tịch Giang bận trăm c ngàn việc mà Lưu Nhậm còn làm phiền cô như thế này. Quả thật chút áy náy nhưng cũng vui mừng vì cô đồng ý đến đây ăn cơm cùng .”

“Lưu tổng từ Nam Thành xa xôi đến đây, nếu từ chối thì xem như kh nể mặt đàn .” Giang Nguyệt nửa đùa nửa thật cầm tách trà lên, thổi nhẹ nhấp ngụm nhỏ.

Lưu Nhậm cuộn bàn tay thành hình dạng nắm đ.ấ.m ho nhẹ: “Nhắc đến đây mới nhớ, xin phép gọi tên cô được kh?”

“Hửm?”

Lưu Nhậm mím môi nói lại: “Chỉ là luôn miệng gọi chủ tịch Giang vậy hơi xa cách. gọi cô là Giang Nguyệt được kh?”

“Được chứ, dù đây cũng kh ở Giang thị, kh cần câu nệ làm gì.” Cô cười thoải mái, th thế yên tâm phần nào.

Lưu Nhậm sợ vội vã quá lại khiến cô né tránh .

“Cảm ơn nhé.” Nói chậm rãi đưa thực đơn qua cho cô: “Giang Nguyệt, cô thích ăn món gì thì cứ chọn trước. Bữa cơm hôm nay mời.”

Cô kh khách sáo nhận l, hơi cúi đầu nghiêm túc chọn món ăn.

Lưu Nhậm im lặng cô chọn món, lúc Giang Nguyệt hỏi ăn gì trả lời cứ theo món cô chọn là được.

Cô chọn một món khai vị, ba món mặn, một c và một tráng miệng. Trong đó vừa khéo món Lưu Nhậm thích ăn nhất là tôm hấp.

Dặn dò phục vụ xong Lưu Nhậm lại quay sang trò chuyện với cô. Giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm, trong kh gian hoài cổ như này khiến ai nghe th đều đồng cảm tiếc nuối thay.

“Hôm nay là giỗ thứ mười chín của mẹ , bà dịu dàng hiền lành, thế nhưng lại kh may trượt chân ngã xuống cầu thang nên mới ra sớm như vậy.” cười cười giấu sự bối rối của , ánh mắt chân thành cô: “Năm nào cũng về đây ghé thăm nhà cũ ăn cơm, lúc trở về đều chỉ một thân một . May mắn năm nay cô ở đây ăn cơm chung, như vậy lẽ sẽ kh còn cô đơn nữa .”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...