Bẫy Tình Giang Tổng - Kẻ Thù Trên Thương Trường, Bạn Tình Trên Giường - Giang Nguyệt & Hàn Phong
Chương 160: Lời Thú Tội Của Lưu Nhậm
Vẻ mặt Lưu Nhậm hoài niệm chuyện cũ, nhưng đuôi mắt lại chất chứa niềm vui nho nhỏ. Giang Nguyệt tr th, tự hỏi đâu mới là con thật của .
những lúc mà con thường xu hướng tách biệt với mọi thứ, thường là khi mất chỗ dựa tinh thần của . Huống hồ ở Nam Thành lăn lộn gầy dựng suốt bao năm, cô thầm nghĩ, thời gian qua chắc hẳn cũng kh dễ dàng gì.
“Hơn nữa, Giang Nguyệt à...” rũ mắt phiền muộn kêu tên cô: “Thực ra chưa một gia đình hoàn chỉnh nào cả, từ lúc còn nhỏ, ba bỏ rơi hai mẹ con .”
Lưu Nhậm chỉ nói đơn giản m câu đã kể xong chuyện, sợ càng nói càng lún sâu vào. Những kí ức đó chẳng m tốt đẹp, kh thích hợp lưu giữ lại trong đầu làm gì.
Giang Nguyệt chỉ nghiêm túc lắng nghe, lặng thinh kh nói gì.
cẩn thận quan sát biểu cảm trên mặt của cô, nhưng dù nghiền ngẫm cỡ nào Lưu Nhậm cũng chẳng ra được cái gì.
Mãi một lúc sau cô mới nhẹ nhàng lên tiếng, Giang Nguyệt kh mà hướng mắt qua bức tr Tùng Hạc Diên Niên treo trên tường.
“Trên đời này nhiều chuyện tồi tệ, nhưng hơn hết sống vẫn là ưu tiên hàng đầu.” Đột nhiên giọng Giang Nguyệt trầm xuống: “Đàn Lưu, sống tốt là được, đừng làm chuyện gì hổ hẹn với lương tâm. Dì ở trên trời linh thiêng sẽ che chở cho .”
Lưu Nhậm thoáng ngây , trong lòng gì đó đ.â.m vào thật đau đớn. Sống tốt, đó chẳng qua là lời hứa su với Lưu Phương, chẳng mặt mũi nào cầu bà phù hộ. muốn mở miệng nói gì đó nhưng lại phát hiện kh biết nói gì cả, nên đành gật gù vươn tay cầm tách trà lên xem như đáp lời cô.
Lúc này bên ngoài vang lên tiếng loạt soạt của phục vụ dọn món, sau đó họ vén mành vào đặt đồ ăn lên bàn.
“Chúc quý khách ngon miệng.” Nữ phục vụ mỉm cười hai , cô sắp xếp vị trí các món ăn xong liền rời .
“Cô Nguyệt, thử xem món này hợp khẩu vị cô kh.” Lưu Nhậm chủ động cầm đũa dùng chung gắp một con tôm thả vào trong chén cô.
“Cảm ơn.” Giang Nguyệt mỉm cười, chậm rãi nếm thử món tôm hấp gấp qua cho .
Lưu Nhậm cô ăn xong con tôm đó mới động đũa, bình thường thói quen kh nói chuyện khi ăn cơm nhưng lúc ăn với Giang Nguyệt vẫn nói một chút. Câu chuyện chỉ xoay qu các chủ đề món ăn yêu thích của , nghe nói thích ăn tôm hấp nhất cô đột nhiên nhớ đến Hàn Phong.
Từ lúc đến Giang thị, Hàn Phong hay được cô dẫn ăn các món nướng với đồng nghiệp nên dần dần ưa thích món tôm nướng bơ tỏi. Lâu lâu th cô bận rộn kh thời gian ra ngoài tụ tập là lập tức dặn dì Xuân mua đồ nướng về nấu cho cô ăn. Còn cẩn thận dặn bà làm thêm một phần tôm nướng cho .
Nghĩ đến khóe môi Giang Nguyệt bất giác cong lên. Lưu Nhậm th thế cười hỏi: “Cô Nguyệt chuyện gì vui hửm?”
“Kh , chỉ nhớ đến vài chuyện vụn vặt thôi.”
...
Trợ lý Tiêu lái xe đưa chủ đến nhà hàng Kim Mã, trước đó Hứa Vân gửi địa chỉ hẹn gặp Hàn Phong.
Cô ngồi chờ sẵn trong phòng đặt riêng, khi Hàn Phong bước vào đã th Hứa Vân cầm một tập tài liệu đứng dậy chào hỏi .
“Hàn tổng, làm phiền thế này Hứa Vân cảm th chút áy náy.” Cô vội tiến lại toan đưa tay ra bắt tay, nhưng khi th vẻ mặt lạnh nhạt của Hàn Phong cô liền từ bỏ ý định đó, chỉ đơn giản mỉm cười mời ngồi.
“Cô nói nh một chút, còn c việc.” Hàn Phong ra hiệu cho Hứa Vân ngồi, nâng tay xem đồng hồ xong cố ý nhắc nhở.
“Hàn tổng định làm việc kh ăn trưa luôn à?” Hứa Vân cười nói đùa, ai ngờ Hàn Phong lại nghiêm túc gật đầu trả lời: “Đúng vậy.”
“ siêng năng thật đ.”
“Vào vấn đề chính .”
Cô thở dài:
“Được kh nói đùa nữa.” Hứa Vân cong môi cười: “Kể nghe tin vui, kiện tụng gần một tháng nay, Hứa thị nắm chắc tám phần tg.”
Hàn Phong cầm l ly nước lọc phục vụ đưa tới, giọng ệu châm chọc:
“Cô vẫn còn hai phần chưa nắm được, đắc ý cái gì?”
“Ai nói còn hai phần nữa kh nắm được?” Hứa Vân thần bí nói nhỏ: “ biết Trương Đình kh? Ông ta là mấu chốt cấu kết của Lưu Nhậm với Vương Đ đó, chuyến này đừng hòng bỏ qua.”
“Con cáo già đó theo hai chủ, cũng kh ngay thẳng gì. Chưa biết chừng giờ này ta đang chuẩn bị chạy trốn đ.” Hàn Phong lơ đễnh gợn sóng trong ly nước thủy tinh. Cảm th trong chuyện này gì đó kh đúng lắm.
“Kể cả kh nắm được hai phần này nữa thì Lưu Vọng cũng đừng mơ đón tiếp mùa xuân mới.” Hứa Vân gõ gõ tập tài liệu mang đến: “ ta sắp kh xong .”
“Cô nói gì thế?” Hàn Phong nhíu mày, chợt nhớ đến m bữa nay Hứa Tuấn về Nam Thành chuyện đột xuất nên đặt ly nước xuống bàn. Sau đó ra hiệu cho Tiêu Bắc gọi ện thoại.
“Thứ hai tòa án sẽ tiến hành phán quyết, cái tên Lưu Vọng cũng chỉ còn là dĩ vãng. hiểu chưa?” Hứa Vân siết chặt tay, trong mắt lóe lên tia hả hê: “ đợi ngày này lâu lắm .”
“Cô tưởng ta ngu đến nỗi ngồi chờ bị tống vào tù à?” Hàn Phong buồn chán dõi theo kim giây trên đồng hồ đeo tay, muốn Hứa Vân tự hiểu lời nói.
“Nhưng mà...” Hứa Vân sực nhớ gián ệp đưa qua Lưu Vọng đã một ngày kh liên lạc lại. Tr lòng cô d lên nỗi bất an, Hàn Phong th sự lo lắng hiện rõ trên mặt cô bèn nể tình mở cho Hứa Vân một con đường.
“Cô tìm cho được lô giày da Lưu Nhậm hợp tác với Vương Đ bị cháy m tuần trước. Dù cả lô trị giá lên đến hàng tỷ đồng, kh dám đốt thật đâu.”
“ ta làm gì mà lòng vòng vậy?” Cô cắn móng tay suy nghĩ, kh đợi Hứa Vân lên tiếng đã nói tiếp: “Vương Đ chết, ai cũng dòm ngó Vương thị, việc thu mua kh ngày một ngày hai là làm được. Lưu Nhậm phủi sạch sẽ để đường đường chính chính làm tốt cứu vớt Vương thị đ.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Chẳng để Trương Đình đảm đương...” Hứa Vân im bặt, như hiểu ra gì đó cô đập tay lên bàn một cái thật mạnh: “Kh lẽ ta định đẩy Trương Đình vào tù thay hả?”
“Chính xác. Tiếp theo nên làm gì thì cô sáng suốt.” Hàn Phong gật đầu, sau đó kh nói thêm gì nữa đứng dậy. Tiêu Bắc vội vàng nói thay lời : “Hứa tổng, Hàn tổng ngài còn việc. Chúng xin phép trước.”
Cô vội đứng dậy ngăn lại: “Khoan đã, Hàn tổng còn chưa mời cơm mà.”
“ kh đói, quay về lo cho Hứa thị của cô trước , kh chừng giờ này ở Nam Thành đang kịch hay chờ cô về diễn tiếp đ.” chỉnh sửa lại áo vest, Tiêu Bắc ghé tai nói gì đó xong cả hai nh ra ngoài.
“Gì cơ?” Hứa Vân nhíu mày, định đuổi theo Hàn Phong ra ngoài nhưng ện thoại trong túi áo rung lên làm cô giật đứng lại.
“Chuyện gì thế?” Hứa Vân tiếc nuối bóng lưng khuất, sau đó chậm chạp quay trở về bàn ăn ngồi xuống.
Đầu dây bên kia hoảng hốt nói: “Hứa tổng, gián ệp hai ngày trước cô cử qua Lưu Vọng c.h.ế.t !”
…
Giang Nguyệt th hơi mệt nên bỏ đũa xuống, m bữa nay cô ăn uống đều kh ngon miệng nên hơi kén ăn. Lưu Nhậm th cô kh ăn nữa cũng bỏ đũa xuống theo, quan tâm hỏi thăm:
“Đồ ăn kh hợp khẩu vị cô hửm?”
“Kh , tại ăn no .” Giang Nguyệt xua tay, cầm khăn lụa lên lau miệng: “Nếu kh còn chuyện gì nữa thì ...”
“Giang Nguyệt, cô nhớ trước kia chúng ta từng gặp nhau một lần kh?” Lưu Nhậm kh cho cô nói lời tạm biệt, ánh mắt lưu luyến trên mặt Giang Nguyệt, khẽ hỏi cô.
“Lưu tổng nói hôm gặp nhau ở Giang thị hả?”
“Kh .” nhẹ nhàng lắc đầu: “ nhiều năm về trước, lẽ cô đã sớm quên .”
Giang Nguyệt khó hiểu lục lại kí ức về lần gặp gỡ mà Lưu Nhậm nhắc đến nhưng kh tài nào nhớ nỗi từng gặp ở đâu. Cô cũng chẳng tâm trạng để ý chuyện này mãi, cho rằng thể Lưu Nhậm đã nhận nhầm . Bên ngoài cửa sổ gỗ gió thổi vào làm mái tóc dài cô nhẹ tung bay, hơi nghiêng đầu ngắm dáng vẻ mềm mại của Giang Nguyệt. Dáng vẻ này hợp với hai câu phú của Tào Thực mà từng đọc qua.
Phảng phất hề nhược khinh vân chi tế nguyệt,
Phiêu diêu hề nhược lưu phong chi hồi tuyết.
(Phảng phất như mặt trăng bị mây nhẹ che lấp,
Phiêu diêu như tuyết bị gió thổi cuốn lên.)
muốn ôm l bóng hình này khóa chặt bên cạnh . Thế nhưng cứ mãi mãi cách xa cô kh cách nào đến gần được.
Lưu Nhậm từng mong nhớ cô nhiều, cũng từng thiết tha ngày được ở cạnh cô.
“Năm sau thể kh về Tây Thành nữa, cô tiễn một đoạn được kh?” Lưu Nhậm cất lời, biết Giang Nguyệt kh nhớ chuyện trước kia nên lại hỏi tiếp một câu khác. lặng lẽ cô vén lại tóc mai, được và kh nói ra chỉ mất m giây, nhưng khoảnh khắc Lưu Nhậm đợi để nghe th hai chữ đó lại nôn nóng bồn chồn đến lạ.
Giang Nguyệt ngước mắt , cảm th trong lời nói này tràn ngập ẩn ý, lẫn lộn vào nhau.
thật, giả, cũng thể kh thật, hoặc kh giả.
“ về Nam Thành ?”
Lưu Nhậm gật đầu.
“Được, ra sân bay tiễn .” Giang Nguyệt nghĩ thầm, vừa khéo cũng chẳng cơ hội để trở lại Tây Thành lần nữa.
Ánh sáng trong mắt Lưu Nhậm hiện lên rõ ràng, thở phào nhẹ nhõm. Cứ tưởng cô sẽ từ chối , nhưng sau hôm nay, Giang Nguyệt cũng đừng hòng từ chối được nữa.
Thời gian mong m, Lưu Nhậm kh thể đợi thêm được nữa. chờ cô suốt mười một năm đằng đẵng, nếu kéo dài nữa kh chừng sau này sẽ chẳng còn cơ hội nào khác. Lưu Nhậm nhớ lúc trước bà lão ăn xin nói mệnh ngắn, khi kh để tâm m nhưng giờ nghĩ lại mới th phần đúng đắn. Cược lần này, giống như cược cả sinh mạng ngắn ngủi của .
Th toán bữa trưa xong Lưu Nhậm l xe, hành lý đã chuẩn bị sẵn. Ăn bữa cơm này xong là thể đến sân bay trở về luôn.
Hôm nay ánh nắng ở Tây Thành kh quá gay gắt như mọi ngày, những áng mây trắng trôi nhẹ trên nền trời x tr giống như bức tr phong cảnh yên bình. Giang Nguyệt nheo mắt một chút đeo kính râm vào, cô bắt đầu khởi động xe, th xe của Lưu Nhậm chuyển sang hướng đến sân bay liền chạy theo.
Giang Nguyệt vươn tay l tai nghe, ấn một dãy số lạ trên màn hình kết nối với đầu dây bên kia.
Lưu Nhậm thoáng chốc qua gương chiếu hậu, khóe môi nhếch lên.
Cô đợi hai ba phút kh th đầu dây bên kia trả lời liền l làm lạ gọi lại lần nữa. Xe cứ thế lao phăng phăng về hướng sân bay, Giang Nguyệt chú ý đến hai bên đường, hôm nay kh đ đúc như thường ngày, xe cộ chỉ vài chiếc cùng hướng với cô.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng động cơ rền vang của xe bán tải, Giang Nguyệt liếc mắt qua gương chiếu hậu liền phát hiện vài chiếc xe đang bám theo . Cô như dự đoán được ều gì bèn cắn môi nắm c.h.ặ.t t.a.y lái, đầu dây bên kia vẫn kh trả lời nên cô định quay đầu xe nhưng kh kịp nữa. Một chiếc xe hùng hổ c ngang đầu xe Giang Nguyệt, hai ba chiếc kế tiếp lần lượt ép sát cô.
Lưu Nhậm th toàn cảnh xảy ra đằng sau xe , cười cười thả chậm tốc độ lại. Kh hề ý định dừng lại giúp đỡ.
Xe cô kh cách nào thoát khỏi bao vây hai bên. Giang Nguyệt định liều mạng đạp ga t thẳng vào thân cây bên đường nhưng bọn chúng nh hơn một bước đ.â.m thẳng vào đầu xe cô. Tiếng động va chạm vang trời, xe Giang Nguyệt mất đà chao đảo, một tên sát thủ nhảy khỏi xe đập mạnh vào kính ghế lái lôi cô lại. ta chỉ huy một chiếc xe lại gần sát bên xe cô, trực tiếp bắt l Giang Nguyệt kéo về xe trước khi xe cô ngã xuống đường trượt dài.
Giang Nguyệt giãy giụa định nhảy xuống đường nhưng dùng lực đánh một phát sau gáy cô. Đợi Giang Nguyệt bất tỉnh kh còn động đậy nữa liền trói cô lại Lúc này Lưu Nhậm mới dừng xe, ra hiệu cho xe dừng, chậm rãi qua đó bế Giang Nguyệt qua xe .
“Tụi bây về Nam Thành xử lí , sau đó thẳng về Italy.” Lưu Nhậm trìu mến Giang Nguyệt trong lòng , lạnh nhạt lên tiếng dặn dò thuộc hạ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.