Cả Nước Cầu Ta Sinh Nhãi Con Cho Hoàng Đế Bệnh Kiều
Chương 26: Thất Lễ
Chương 26: Thất lễ
Tác giả: Mạch Hương Mang Chủng - 麦香芒种
Gợi ý siêu phẩm: Bạn Gái Cũ Tuyệt Sắc Xuất Hiện Trong Lễ Cưới Của Bạn Tôi — Lại Chính Là Phù Dâu đang nhiều độc giả săn đón.
Editor: Xuân Tàn Hoa Lạc
Tang Yên suy đoán: “Vì Hoàng thượng. . . tin mệnh?”
“ .”
Hạ Doanh lắc đầu, thần sắc cao ngạo ngang ngược: "Trẫm mặc kệ mệnh ! Tính thứ, sự, cả đời thuận buồm xuôi gió, còn gì thú vị nữa? ! Trẫm cảm thấy nhàm chán, đợi mà, càng trắc trở càng đáng sống!"
Tang Yên: ". . ."
Đồ điên!
Nàng “đáng sống” như thế!
Nàng chẳng chí lớn gì, chỉ mong làm một con cá mặn, yên bình, thuận thuận lợi lợi.
“ Hoàng thượng từng một câu thế ?”
“Hử? Câu gì?”
“Tư tưởng bất đồng, bất khả tương dung.”
cùng tư tưởng, thể sống cùng .
một cách từ chối mới ?
Hạ Doanh cau mày: “Tư tưởng chúng khác chỗ nào?”
Tang Yên sự thật: “Thần nữ nhút nhát, dám mạo hiểm.”
Hạ Doanh sớm nàng con thỏ nhỏ nhát gan, liền bật : “ trẫm ở đây, chỉ cần nàng , trẫm chính chỗ dựa vững chắc nhất nàng.”
Tang Yên nào dám nhờ cậy một vị Hoàng đế.
Từ xưa đến nay, đế vương đa tình cũng kẻ bạc tình nhất, đến gần bọn họ chỉ đau khổ mà thôi.
“Tạ ơn Hoàng thượng yêu thích."
Một nữa, nàng uyển chuyển cự tuyệt: “Chỉ . . . thần nữ dám.”
, Hạ Doanh vô thức siết chặt tay, giọng trở nên trầm và gắt hơn, lộ vài phần tức giận: “Tang Yên, nàng đây dám, ?”
Đương nhiên .
nếu nàng thật, tên cẩu Hoàng đế chắc chắn sẽ nổi giận, giở trò cậy quyền ép buộc.
Thôi .
ở mái hiên, thể cúi đầu.
Nàng xoay chuyển đầu óc đáp: “Vì dám. . . nên mới .”
Một câu khéo léo an .
Hạ Doanh Tang Yên một thông minh, chỉ tiếc nàng dùng sự thông minh đấy để tránh né .
Dĩ nhiên, thể dùng quyền thế để cưỡng đoạt, tùy ý làm bậy, chắc chắn ai dám nửa lời, chiếm thể, chẳng chạm nổi đến trái tim, thì còn gì yêu nữa?
Huống hồ, vốn chẳng thể gần gũi nữ sắc, điều , chỉ một tấm lòng mà thôi.
“ nàng sẽ dám.”
Hạ Doanh buông lỏng tay , lòng bàn tay quấn dải lụa nhuốm đỏ máu.
Thật , khi nãy đập bàn, tay rách, m.á.u vẫn ngừng chảy.
Tang Yên thấy rõ điều đó, giả vờ như thấy.
Một câu quan tâm lúc, chỉ khiến đối phương hiểu lầm thêm thôi.
Nên nàng vẫn giả vờ như .
“Hoàng thượng, nếu còn gì, thần nữ xin phép cáo lui.”
Nàng chỉ mong rời khỏi đây càng sớm càng .
Hạ Doanh cho phép.
gọi Phùng Nhất Thừa , lệnh cho y mở cửa đón khách, tiếp tục kể chuyện như thường.
Phùng Nhất Thừa , chợt nhớ đến đôi câu Tang Yên khi mới bước cửa: "Sinh hoạt chốn phàm tục, nhân sinh muôn vẻ, thể nào thiếu . Hạ gia bao hết nơi , e rằng Thanh Phong cư mất sự thú vị.”
giờ Hoàng đế cho mở cửa . . để “tăng hương vị nhân gian” ?
Thật . . .sủng nàng quá .
“."
Y lên tiếng đáp , xuống lầu mở cửa đón khách.
bao lâu, chật kín.
Phần lớn bọn họ khách quen, xuống chỗ thường ngày ồn ào:
“Phùng tiên sinh, hôm nay bao giờ bắt đầu kể thế?”
“ đó đó, còn chờ xem tên hái hoa tặc băm nát đây!”
“ thứ cặn bã, đáng thiến quăng cung làm thái giám cho !”
. . .
Bọn họ phẫn nộ bàn tán về câu chuyện hôm qua: Phong Nguyệt Nợ - Cực Phẩm Hái Hoa Tặc.
Tang Yên đàm luận, cảm thấy chút thú vị, liền chống tay lên lan can, xuống khán đài kể chuyện ở phía .
bục, Phùng Nhất Thừa ngay ngắn chiếc bàn dài, mở quyển sách mặt, “bộp” một tiếng gõ lên mộc bản, cả sảnh lập tức im phăng phắc.
“Chuyện kể rằng, dạo gần đây tên hái hoa tặc trúng ái nữ một phú thương trong thành. . .”
Y nhấp một ngụm , làm ướt cổ họng, gật gù đắc ý thong thả kể: “Vị thiên kim tiểu thư xinh như hoa, dáng ngọc uyển chuyển, chỉ tiếc mắc chứng bệnh kỳ quái, trở thành câm. Phú thương thấy nữ nhi đến tuổi xuất giá, trong lòng khỏi lo lắng, bèn phát thiệp cầu y, mong tìm cách chữa bệnh cho con. . .”
“Gã hái hoa tặc liền giả dạng thành nữ tử, đóng vai nữ y sĩ mà trộn phủ.”
Hạ Doanh thấy Tang Yên tỏ hứng thú, bèn cướp lời Phùng Nhất Thừa, tiết lộ nội dung câu chuyện: “Thương nhân chẳng gì, thấy ‘nàng ’ nữ nhân thì an tâm, liền sắp xếp cho ‘nàng’ ở chung phòng với tiểu thư nhà . . .”
“Khoan . . .”
Tang Yên vốn cực ghét tiết lộ tình tiết, nên giọng nàng gắt: “Ngươi thì còn gì để nữa? Một câu chuyện thế , những đoạn đặc sắc đều ngươi hết .”
Hạ Doanh nàng oán trách mà chẳng giận, chỉ khẽ: “Đây chuyện kể. Năm ngoái ở Phúc Châu thật sự xảy vụ lừa gạt và cưỡng gian như thế.”
Tang Yên: “. . .”
nó.
Thì câu chuyện lấy tư liệu thực tế ?
Lừa gạt, cưỡng gian?
còn trong thời đại nữ tử xem trinh tiết sinh mệnh ư?
Những nữ nhân nếu hại, sống đây?
nghĩ đến, Tang Yên liền tức đến sôi máu.
Lúc , nàng chẳng còn bận tâm chuyện tiết lộ nội dung nữa, chỉ nhanh kết cục làm thế nào để bắt kẻ đưa công lý, bèn truy hỏi: "Ngươi tiếp . đó chuyện gì xảy ?"
Tuy hỏi thăm, nàng cũng đồng thời để ý đến tiến triển trong câu chuyện Phùng Nhất Thừa, y đang đến chuyện kẻ hái hoa tặc tự học y thuật, quá dài dòng, cẩu Hoàng đế kể phiên bản đơn giản vẫn hơn!
Hạ Doanh như ý nguyện thấy ánh mắt nàng chỉ , tâm tình vô cùng , trong đáy mắt ánh lên sự vui vẻ: "Kẻ gian ngờ việc thuận lợi dễ dàng như , cộng thêm phú thương tiếp đãi gã khá long trọng, nên gã cũng gấp gáp gì, che giấu phận mà ở . ngờ, ở đấy một thời gian dài, trưởng vị thiên kim trúng gã, theo đuổi, còn cưỡng ép gã, rốt cuộc phận mới bại lộ. . ."
Tang Yên: ". . ."
VCL.
Chuyện gì đây?
Đây ác nhân tự ác nhân trị ?
" tiếp theo thì ? Phán tội gì? Xử như thế nào? Kẻ bại hoại như gã đáng nên thiến mới !"
“Lăng trì xử tử.”
"Ồ. . ."
Tang Yên khựng , : “Cũng đáng tội thôi.”
Chỉ . . . đến lăng trì, vẫn thấy quá tàn khốc.
Hình phạt ở thời đại , nhân đạo như pháp luật hiện đại.
Xem thêm: Thập Niên 70: Quan Quân Mặt Lạnh Sa Vào Tay Kiều Mỹ Nhân (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Thấy vẻ mặt nàng thoáng khó chịu, Hạ Doanh hiểu ý, lẽ nàng thấy hình phạt quá m.á.u me, bèn nghiêm sắc mặt, : “ tuy kịp gây án , đó dùng chiêu giả trang thành nữ y để lừa gạt và cưỡng gian vô nữ tử. khi tra , đến hai trăm lẻ tám hại. kể, còn thu nhận mười hai đồ , cùng gây tội.”
Tang Yên: “. . .”
Khốn kiếp!
Cầm thú đội lốt !
Nàng tức đến đập bàn: “Đáng c.h.ế.t! Dù lăng trì cũng. . . chuộc hết tội!”
Giọng càng càng nhỏ dần.
Hỏng .
Dám đập bàn mặt hoàng đế, chắc nàng đầu tiên trong lịch sử.
“Hoàng thượng thứ tội, thần nữ thất lễ .”
Nàng vội nâng váy định quỳ xuống nhận tội. . .
“ cần quỳ.”
Hạ Doanh lên tiếng ngăn , giọng dịu hẳn: “Trẫm thích nàng như . cứ. . . thất lễ nhiều hơn chút.”
Tang Yên: “. . .”
Lời tán tỉnh cẩu hoàng đế, quả thật. . . tuyệt vời!
Tim nàng chợt loạn nhịp, nhanh khôi phục như thường, chủ đề nãy: “ đó thì nữa? Ảnh hưởng vụ án thế nào? Những nữ nhân … họ ?”
Trong lòng nàng mơ hồ cảm thấy, đáp án chắc chắn .
Hạ Doanh trả lời.
Kẻ tội c.h.ế.t , hại. . . phần nhiều đều tan nát cả cuộc đời, rơi địa ngục.
“Bọn họ đáng thương lắm.”
Tang Yên chau mày, đồng tình thở dài: “Rõ ràng họ chẳng tội gì, mà gánh chịu sự nhục mạ, khinh khi và bất công thế gian.”
phận nữ nhân quá đỗi thấp kém.
Nàng cuối cùng vẫn nhịn vài lời công đạo vì nữ nhân thời đại .
“Hoàng thượng, ngài bao giờ nghĩ rằng, cái thiên hạ do ngài thống trị, xã hội nam tôn nữ ti , bất công với nữ nhân ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.