Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 10: TÔI LÀ AI KHI KHÔNG CÒN PHÂN THÂN
Diệp mở mắt lần nữa, lần này kh còn ở hành lang mờ ảo, kh còn ánh đèn lạnh lẽo, kh còn tiếng cười đầy giễu cợt vang vọng trong đầu.
Phòng y tế vẫn vậy – ánh sáng mờ mờ, mùi băng gạc lẫn mùi thuốc sát trùng.
Nhưng ều gì đó đã thay đổi. Kh thế giới ngoài kia. Mà là bên trong chính cô.
Cô ngồi dậy, cảm giác nặng nề trong tâm trí đã biến mất.
Kh còn hai luồng suy nghĩ song song, kh còn âm th thì thầm trong đầu, kh còn những hình ảnh mơ hồ cắt ngang thực tại.
Chỉ còn cô – trọn vẹn và nguyên vẹn.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, Diệp cảm th là một.
Từ cửa phòng y tế, Tuấn Minh bước vào. kh hỏi “ ổn kh?” như mọi lần. Chỉ lặng lẽ ngồi xuống cạnh giường, đặt lên bàn một thứ quen thuộc:
Một cuốn sổ ghi chép da đen, góc bìa bị xước nhẹ – sổ tâm lý cá nhân của Diệp .
– cần đọc hết nó – nói, giọng bình thản. – Kh để biết là ai trước đây, mà để chấp nhận bây giờ.
Diệp mở sổ.
Trang đầu là lời của cố vấn tâm lý Trần Lê Mai Chi viết tay:
“Ký ức kh để trốn chạy.
Mỗi mặt tối – nếu kh được chấp nhận – sẽ tự sinh ra một con khác.”
“Và , trong một ngày mưa… chính đó sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t tâm trí đầu tiên.”
Diệp đọc từng trang. Từng mảnh ký ức từng bị che mờ. Từng biểu hiện mất kiểm soát. Từng đoạn đối thoại với bác sĩ tâm lý – nơi cô từng bật khóc, từng nổi giận, từng nói:
“ kh biết là ai. ngày thức dậy, th đã n tin đe dọa bạn học. hôm, tự cười trong nhà vệ sinh, dù kh nhớ chuyện gì vui.”
Cô siết chặt cuốn sổ. Bây giờ, cô đã hiểu.
Cả buổi chiều hôm đó, kh ai gọi cô, kh ai n tin. Gia Hân – vẫn im lặng. Lớp học thì cứ trôi qua bình thường như thể kh ai từng rơi khỏi tầng thượng, như thể kh ai trở lại từ cõi chết.
Nhưng khi Diệp quay về chỗ ngồi, một mảnh gi kẹp sẵn trong ngăn bàn.
“Kh chỉ mày từng phân thân.
Tao cũng thế.
Chào mừng đến với thế giới của những kẻ sống lại từ ký ức.”
Kh ký tên. Nhưng ở mép gi… một ký hiệu lạ:
Ba đường tròn lồng vào nhau, cắt chéo.
Kh ký hiệu hai vòng tròn như của bản thể cô trước đây. Mà là một cấp độ khác. Một kẻ khác.
Đêm hôm đó, cô lục lại những tệp tin trong laptop. USB cũ. Những đoạn video.
Một tệp bất thường xuất hiện trong thư mục “Tài liệu học kỳ 1” – nơi cô chưa từng đụng vào sau khi trọng sinh.
Tên file: IMG_hidden_third.mov
Cô click mở.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-10-toi-la-ai-khi-khong-con-phan-than.html.]
Màn hình hiện lên một đoạn ghi hình ngắn, chỉ khoảng 40 giây.
Góc máy quay từ xa – hành lang vắng của trường.
Một nữ sinh mặc áo khoác tối màu, đầu cúi thấp, tay cầm một chiếc ện thoại, vừa bước vừa lẩm bẩm.
Khi ngẩng mặt lên, đó là... Gia Hân.
Cô đang nói chuyện với ai đó – nhưng kia kh trong khung hình.
Dưới ánh sáng vàng mờ, giọng cô lọt vào đoạn ghi âm:
“Mày nói nếu tao giúp, mày sẽ xóa hết. Tao làm . Đừng để tao biến mất như m đứa kia.”
Đoạn cuối, Gia Hân thẳng vào camera – như thể cô biết đang bị theo dõi.
Diệp khựng .
M đứa kia?
Ai là “m đứa kia”?
Cô bật lại đoạn băng, tua chậm, chỉnh sáng. Và lần này, ở khoảnh khắc cuối cùng, một bóng lướt qua mép khung hình – chỉ là một vệt mờ tối.
Nhưng vóc dáng... quá quen.
Kh Tuấn Minh. Kh Gia Hân.
Mà là... Nguyễn Bảo Lâm – từng xuất hiện ở chương 5, nói cũng trọng sinh, nhớ mọi thứ.
Một suy nghĩ lóe lên.
Nếu Nguyễn Bảo Lâm còn sống, và cũng nhớ hết, thì thể… là tạo ra hệ thống ghi âm – theo dõi tất cả những từng “phân thân” như cô.
Và Gia Hân… đã từng là một trong số đó?
Diệp vội mở ện thoại, tìm d sách lớp cũ. Tên của ba bạn nữ đã nghỉ học giữa kỳ năm lớp 10 hiện lên.
Lý do nghỉ học: chuyển trường vì lý do cá nhân.
Tất cả đều từng dấu hiệu trầm cảm, hoặc bộc phát cảm xúc đột ngột.
Cô thở dốc.
Kh chỉ cô.
Kh chỉ bản thân từng mang hai bản thể.
Mà đây thể là một chuỗi những cá thể "phân mảnh", bị kéo vào một kế hoạch gì đó... lớn hơn.
Và khi cô mở email lần nữa, một thư mới hiện lên, kh tiêu đề, kh nội dung, chỉ đính kèm một tấm ảnh chụp lớp.
Dòng chữ viết tay phía sau bức ảnh:
“Trong số này, chỉ còn lại ba đứa.”
“Tụi nó đã bắt đầu truy vết lại .”
“Chạy, hoặc tham gia.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.