Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chỉ Một Người Biết Sự Thật

Chương 9: TRẬN CHIẾN CUỐI TRONG TÂM TRÍ

Chương trước Chương sau

Ba giờ sáng.

Căn phòng tĩnh lặng đến mức cô thể nghe rõ tiếng đồng hồ tích tắc từng nhịp một. Nhưng gì đó sai. sai.

Diệp biết cô đã ngủ từ 11 giờ đêm. Nhưng khi mở mắt, trước mặt cô kh còn là trần nhà quen thuộc.

Mà là… một hành lang dài, kh cửa sổ, kh ánh sáng tự nhiên – chỉ ánh đèn huỳnh quang lập lòe, lạnh lẽo như trại tâm thần bỏ hoang.

Cô bước , chân kh tiếng động. Hành lang trải dài như vô tận, hai bên tường treo hàng chục khung ảnh.

kỹ – đều là ảnh của chính cô, nhưng trong mỗi bức, gương mặt khác nhau:

cái đang cười rạng rỡ, mặc đồng phục học sinh.

cái khuôn mặt đầy vết máu, môi cười nửa miệng.

bức chụp chính khoảnh khắc cô ngã khỏi sân thượng, mắt mở trừng trừng.

Và một bức cuối cùng, đáng sợ nhất – cô đứng chính rơi xuống, trong mắt là sự bình thản tuyệt đối.

Bức ảnh cuối kh khung. Mà bị đóng nh thẳng lên tường.

– Tới à?

Giọng nói vang lên phía sau.

Cô quay phắt lại.

Một cô gái đứng đó – giống cô như hai giọt nước. Nhưng ánh mắt khác hoàn toàn.

Kh hoảng loạn. Kh sợ hãi. Mà là… trầm tĩnh và khinh khỉnh.

– Mày... là ai?

Cô gái mỉm cười, nghiêng đầu:

– Tao là phần mày chôn giấu. Là ký ức mày kh dám giữ. Là cơn giận mày nhốt lại trong lòng bao năm.

– Mày kh tồn tại. Tao kh bao giờ là mày!

– Nhưng tao đã sống thay mày nhiều lần. Khi mày khóc mà kh dám phản kháng, tao đứng lên. Khi mày muốn biến mất, tao bước ra bảo vệ mày.

– Và khi mày rơi… tao là đứa nhớ hết mọi thứ.

Diệp lùi lại, thở dốc.

– Mày… đẩy tao?

Cô gái kia kh phủ nhận.

– Tao kh đẩy. Tao chỉ bỏ mặc. Mày đứng đó, yếu đuối, muốn chết. Tao cho mày toại nguyện. Để tao sống tiếp. Nhưng kh ngờ… chúng ta cùng trở lại.

Cô nghẹn họng.

– Nếu vậy… đây là đâu?

Cô gái lạ – hay đúng hơn, bản thể thứ hai của cô – dang tay ra chỉ xung qu:

– Đây là tâm trí của mày. Nhưng hiện tại tao là kẻ kiểm soát.

– Chỉ một được sống tiếp. Tao kh thích chia sẻ thân xác này thêm lần nữa.

Cô bị đẩy ngã xuống nền. Nhưng khi chống tay đứng dậy, tay cô chạm vào một vật quen thuộc.

mảnh gi, mép còn dính keo sổ tay, trên đó viết:

“Nếu mày thật sự nhớ lại... liệu mày còn dám sống tiếp kh?”

Là mảnh gi ở chương 7.

Cô hiểu . Đây kh mơ th thường. Đây là trận chiến cuối cùng – giữa hai bản thể cùng tồn tại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-9-tran-chien-cuoi-trong-tam-tri.html.]

Một tiếng “cạch” vang lên.

Trước mặt cô, một cánh cửa sắt bật mở – bên trong là phòng học lớp 10A2, y hệt như năm xưa. Cô bước vào.

Cô – và cả bản thể thứ hai – cùng th chính của quá khứ, đang ngồi trong góc lớp, mắt đỏ hoe, tay nắm chặt góc bàn.

Trên bàn là một tờ gi bị vò nát. Cô nhớ rõ.

Là ngày Gia Hân gửi thư từ chối làm nhóm với cô, để với khác.

Ngày hôm đó, cô tưởng như sụp đổ.

Cô gái bên cạnh bật cười.

– Mày khóc như con nít. Mày nghĩ tụi nó yêu thương mày thật à?

– Tụi nó sợ mày vì mày giả vờ tốt. Chứ thật ra... mày ghét hết tụi nó.

Cô hét lên:

– Kh! Mày đang cố bóp méo mọi thứ!

– Tao đang trả lại mày những gì mày cố quên.

Mọi khung cảnh vỡ vụn.

Bây giờ là sân thượng trường – ngày 12/3, hoàng hôn vừa bu.

th – đang lững thững bước ra mép lan can.

Một giọng nói cất lên:

– Tao tha cho mày một mạng. Đừng bắt tao chia sẻ nữa.

Cô gái thứ hai tiến đến, đẩy nhẹ vai cô. Kh mạnh. Nhưng vừa đủ… để đứng ở mép tự bu thả.

Kh đẩy. Là để mặc.

Cảnh quay dừng lại.

Bản thể thứ hai cô, nói lạnh:

– Mày sống lại yếu đuối y hệt. Vậy để tao tiếp tục ều khiển. Mày kh cần tồn tại nữa.

Cô kh nói gì. từ từ… móc ra một mảnh gi gấp tư trong túi quần – là mảnh gi Tuấn Minh từng đưa, với nét chữ của cô ở kiếp trước.

“Tao kh cần ai. Tao sẽ kéo tụi nó c.h.ế.t chung.”

Cô đưa lên, thẳng vào bản thể thứ hai:

– Tao thừa nhận. Tao từng ghét. Từng muốn trả thù.

– Nhưng tao muốn sống – với ký ức thật, kh cắt xén.

Cô bước tới. Mỗi bước, khung cảnh mờ dần, tường vỡ vụn.

Bản thể thứ hai gào lên:

– Nếu mày nhận hết, tao sẽ biến mất. Mày sẽ sống với tất cả! Cả phần tối, cả tội lỗi, cả sự tàn nhẫn!

Cô gật đầu:

– Tao chấp nhận.

Tất cả tan biến trong tiếng nổ chói tai.

Khi Diệp mở mắt, cô nằm trong phòng y tế, mồ hôi ướt lưng.

Trên tay là một mảnh gi bị vò – chữ viết nguệch ngoạc:

“Tao . Nhưng mày sống. Mạnh mẽ – như tao đã từng.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...