Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 16: – HAI BẢN THỂ, MỘT CÁI TÊN
Sau khi tấm gương vỡ tan, Diệp ngồi bất động trên sân thượng.
Gió đêm lùa qua khe lan can rỉ sét, se lạnh.
Hơi thở cô ngắt quãng, lồng n.g.ự.c trống rỗng đến đau buốt.
Cô kh dám chớp mắt.
Vì chỉ cần khẽ nhắm lại, cô sợ sẽ kh bao giờ tỉnh dậy với ký ức nguyên vẹn nữa.
Tuấn Minh quỳ trước mặt cô, giọng khàn đặc:
– còn nhớ kh?
Cô ngẩng lên, mất m giây mới nhận ra gương mặt quen thuộc.
Hàng mi run rẩy.
– … nghĩ vậy. – Cô thì thầm. – vẫn là Diệp .
Nhưng trong thẳm sâu, một khoảng trống lạnh lẽo chưa từng tồn tại trước đây.
Như thể thứ gì đó đã bị cắt bỏ, kh cách nào vá lại.
đỡ cô đứng dậy.
Dưới chân họ, những mảnh gương vỡ lấp lánh ánh trăng, phản chiếu hàng trăm mẩu ký ức rời rạc.
Một mảnh nhỏ in hình cô gái mặc đồng phục – tóc dài phủ mặt – đang nở nụ cười nhạt.
Cô nó lâu, quay mặt .
Họ lặng lẽ rời sân thượng, bước xuống cầu thang tối tăm.
Mỗi bước chân vang vọng khiến cô cảm giác đang rời khỏi chính ký ức.
Khi về tới lớp học, đồng hồ đã gần 1 giờ sáng.
Căn phòng tối om.
Trên bàn học, cuốn sổ đen Tuấn Minh mang đến ban chiều vẫn mở, lật tới trang cuối cùng.
Một câu chữ nguệch ngoạc xuất hiện từ lúc nào, mực còn ướt:
“Nếu mày nghĩ đã tg, chỉ cần thử nhắm mắt.”
Diệp khựng lại.
Cổ họng nghẹn ứ.
Tuấn Minh siết tay cô:
– Đừng đọc nữa. Nó chỉ muốn sợ.
Cô run lên.
Nỗi sợ cũ quay trở lại – rằng mọi thứ nãy giờ chỉ là trò chơi kéo dài, rằng cô kh hề giành lại được bản thân.
– … – Cô hít một hơi, giọng khàn . – chắc c.
Tuấn Minh lắc đầu, nhưng kh ngăn cô.
Cô nhắm mắt.
Một giây.
Hai giây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-16-hai-ban-the-mot-cai-ten.html.]
Kh gì xảy ra.
Cô mở mắt, bu thở nhẹ.
Nhưng ngay khoảnh khắc , ánh đèn huỳnh quang trên trần nháy loé lên, vụt tắt.
Màn đêm trùm xuống.
Một giọng nói vang lên từ góc lớp – giọng khàn khàn, vừa quen vừa xa lạ:
– Tao chưa từng biến mất.
Tim cô như ngừng đập.
Cô siết tay Tuấn Minh, cố giữ bình tĩnh.
– Mày là ai? – Cô khàn giọng hỏi trong bóng tối.
Tiếng cười khẽ vang lên, vang vọng khắp tường:
– Tao là ký ức của tất cả. Tao là kẻ kh tên. Nhưng nếu mày quá yếu đuối để giữ tên , tao sẽ nhận nó hộ.
Ánh đèn vụt sáng trở lại.
Góc lớp trống kh.
Nhưng trên bảng, một hàng chữ mới đã hiện lên – nguệch ngoạc như bị cào xé:
“Diệp . Từ nay, tao sẽ là mày.”
Cô run lên, ngẩng Tuấn Minh.
Nhưng trong đôi mắt , phản chiếu một thứ cô chưa bao giờ th – ánh hoang mang tột độ.
Như thể cũng kh còn chắc đang đứng trước mặt … còn là Diệp thật sự.
Cô khẽ giơ tay lên ngực.
Trái tim vẫn đập.
Hơi thở vẫn dồn dập.
Nhưng một giọng nói nhỏ, lạnh, vang trong lồng ngực:
“Nếu tao tồn tại bằng ký ức của mày… thì mày l gì chứng minh mày là bản gốc?”
Trong khoảnh khắc , cô nhận ra trận chiến này chưa từng kết thúc.
Chỉ là… đã chuyển sang một hình thức khác.
Kẻ kia kh còn cần tấm gương hay ký ức.
Nó đã trở thành một phần cô – lẫn lộn trong từng ý nghĩ, từng cơn run, từng quyết định.
Tuấn Minh nắm vai cô, giọng run run:
– sẽ tìm cách. Sẽ kh để nó cướp mất .
Cô khẽ gật đầu.
Nhưng trong lòng, một nỗi hoang mang lạnh buốt lan dần:
Nếu một ngày kh còn đủ chắc c…
…thì ai sẽ là phát hiện ra?
Ngoài hành lang, gió đêm quét qua, mang theo tiếng xào xạc như ai thì thầm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.