Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chỉ Một Người Biết Sự Thật

Chương 17: – NHỮNG NGÀY KHÔNG TÊN

Chương trước Chương sau

Sau đêm trên sân thượng, Diệp kh nhớ rõ đã về nhà bằng cách nào.

Chỉ biết khi tỉnh dậy, trời đã sáng, cửa sổ hé mở, gió sớm quét qua rèm trắng lạnh buốt.

Cô ngồi trên mép giường lâu, bàn tay đặt lên ngực, chờ đợi cảm giác hoảng loạn quen thuộc.

Nhưng kh gì cả.

Một khoảng trống tĩnh lặng như mặt hồ.

Kh đau, kh sợ, kh chắc c – cũng kh hẳn th thản.

M ngày sau đó, cô học như thường lệ.

Cô kh còn th hình ảnh cô gái mặc đồng phục tóc dài phản chiếu trong kính.

Kh còn tin n nặc d gửi đến.

Kh còn giọng nói nào thì thầm trong đầu lúc cô sắp ngủ.

Nhưng đó mới chính là ều khiến cô hoang mang hơn tất cả.

Cảm giác như thể ai đó đã bước qua r giới cuối cùng, biến thành thứ kh thể phân biệt với cô, và đang lặng lẽ chờ dịp bộc lộ.

Trong lớp, bạn bè bắt đầu nhận ra cô gì đó khác.

Cô vẫn trả lời thầy cô đầy đủ, vẫn chào hỏi, vẫn cười nhạt lúc cần.

Nhưng ánh mắt – ánh mắt kh còn giống trước.

Một buổi chiều, Tuấn Minh gọi cô ra hành lang.

Gió quất mạnh, làm tà áo đồng phục khẽ bay.

lâu, hạ giọng:

còn nhớ hôm quen nhau kh?

Cô nghiêng đầu:

– Nhớ. Sân thể dục. làm rách sách , trả bằng một quyển tập mới.

– Vậy… – nuốt khan – còn nhớ quyển tập đó màu gì kh?

Diệp khựng lại.

Hình ảnh mờ nhòe hiện lên trong đầu – màu x nhạt, hay tím?

Cô kh chắc.

quên thật ? – Tuấn Minh hỏi, giọng nghèn nghẹn.

… – Cô cắn môi – kh biết… ký ức đó của kh.

Một khoảng lặng dài, dài đến mức gió cũng ngừng thổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-17-nhung-ngay-khong-ten.html.]

Tuấn Minh quay mặt :

sợ một ngày nào đó… khi , chỉ th khác đội lên gương mặt .

Cô kh trả lời.

Vì chính cô… cũng kh chắc lúc này là ai.

Tối đó, cô trở về nhà, khóa cửa phòng, kéo rèm.

Trên bàn học, chiếc gương nhỏ đặt úp từ bữa trước.

Cô run tay cầm lên, lật lại.

Trong mặt kính, chỉ cô – tóc rối, mắt thâm quầng, gương mặt gầy gò.

Nhưng sâu trong ánh mắt phản chiếu, cô th một tia sáng lạnh buốt, như khe nứt kh khép nổi.

Một giọng nói khẽ, mệt mỏi:

– Mày còn định giả vờ đến bao giờ?

Cô siết chặt gương, môi bật máu.

Cô kh biết câu trả lời.

Ngày nối ngày trôi qua.

Mọi thứ dần trở lại bình thường – trường học vẫn đầy tiếng cười, thầy cô vẫn giảng bài, Tuấn Minh vẫn âm thầm dõi theo.

Nhưng trong cô, một khoảng trống đã bám rễ.

Mỗi khi cô nói chuyện, cười, hay khóc, cô kh chắc đó là cảm xúc thật, hay chỉ là ký ức kẻ khác để lại.

đêm, cô mơ th đứng giữa sân thượng.

Bên kia tấm gương nứt vỡ, cô gái mặc đồng phục tóc dài cô – nở nụ cười nhẹ.

giọng nói lạnh t vang lên:

– Chúng ta kh cần tách biệt.

– Từ nay, mày và tao… chỉ là một.

Cô giật tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa.

Trong lòng bàn tay, một mảnh gương nhỏ – mảnh đã biến mất sau đêm đó – đang lạnh buốt.

Sáng hôm sau, cô quyết định kh học.

Thay vào đó, cô ngồi trên giường, cầm mảnh gương, thẳng vào nó.

– Nếu mày vẫn còn… – cô khẽ thì thầm. – Thì ít nhất… đừng làm tao quên mất là ai.

Mảnh gương kh đáp.

Chỉ phản chiếu gương mặt cô – nhợt nhạt, cương quyết, và trong đôi mắt, một thứ gì đó kh thể gọi tên.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...