Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 18: – MẢNH GƯƠNG CUỐI CÙNG
Buổi chiều hôm đó, trời đổ cơn mưa rào đột ngột.
Diệp ngồi bên cửa sổ, giọt nước bám thành từng vệt dài trên kính.
Trong tay cô, mảnh gương nhỏ lạnh buốt – thứ mà đêm qua cô đã tự nhủ sẽ kh bao giờ cầm lên lần nữa.
Nhưng rốt cuộc, cô vẫn kh thể bu.
Ba ngày cô kh đến lớp.
Tuấn Minh n tin, gọi ện – tất cả tin n gom lại chỉ một câu lặp lặp lại:
– vẫn ổn chứ?
Mỗi lần đọc, cô đều cảm th lòng chùng xuống.
Ổn?
Cô kh biết thế nào là ổn nữa.
Cô vẫn hít thở, vẫn ăn uống, vẫn nhớ tên – ít nhất là vậy.
Nhưng cô kh chắc, liệu một phần nào đó của đã âm thầm biến mất mà cô kh kịp nhận ra.
Buổi tối, mẹ đẩy cửa phòng, đặt đĩa cơm lên bàn, giọng nhẹ hẫng:
– M hôm nay con kh ra khỏi phòng, mẹ lo quá. chuyện gì thì nói với mẹ.
Diệp ngước lên, gương mặt mẹ mờ sau làn nước mắt.
– Mẹ… – Cô khẽ khàn giọng. – Nếu… nếu một ngày con kh còn là con, mẹ nhận ra kh?
Mẹ khựng lại.
Một lát sau, bà thở dài, chỉ nói một câu:
– Mẹ kh biết con đang sợ ều gì. Nhưng dù thế nào, con vẫn là con gái mẹ.
bà khép cửa, để lại căn phòng tĩnh lặng.
Diệp siết chặt mảnh gương.
Cô nghĩ đến Ngô Th Thảo – cái tên ám ảnh cô suốt những tháng ngày này.
lẽ Th Thảo cũng từng ngồi như cô bây giờ, tự hỏi bản thân thật sự tồn tại.
Và cuối cùng, khi kh còn ai tin cô là thật, cô biến mất – kh chết, mà là tan loãng thành một ký ức vô d.
Đêm xuống.
Gió quét qua khung cửa, lạnh buốt.
Diệp ngồi trước bàn học, đặt mảnh gương ngay ngắn, hít một hơi sâu.
– Mày nghe tao kh? – Cô khẽ cất giọng. – Nếu mày vẫn còn ở đây, thì nghe cho rõ.
Mảnh gương im lìm.
Nhưng sâu trong đầu, giọng nói khàn khàn dội lên:
– Tao luôn nghe.
– Vì giờ, tao chính là mày.
Nước mắt trào ra, nóng hổi.
Cô kh biết ều gì đau hơn – bị nó chiếm đoạt, hay chính đã từng mong nó xuất hiện để gánh hộ tất cả nỗi sợ.
– Tao kh muốn biến mất. – Cô thì thầm.
– Mày kh biến mất. Mày đang trở thành thứ mày luôn sợ: kh còn chắc là ai.
Hơi thở cô đứt quãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-18-m-guong-cuoi-cung.html.]
Trước mắt, mảnh gương dần tối lại, như khe nứt mở ra lần nữa.
Cô nhắm mắt, hình dung hình bóng quen thuộc – cô gái tóc dài đứng giữa hành lang, gương mặt trống rỗng, ánh bám riết.
giọng nói cũ vang lên – giọng của bản thân trước khi mọi thứ tan vỡ:
– là Diệp .
– là đã sợ hãi, đã bỏ chạy, đã khóc lóc… nhưng vẫn muốn tồn tại.
Trong khoảnh khắc đó, cô chợt hiểu:
lẽ sự tồn tại của kẻ kia – thứ kh tên, kh hình hài riêng – chính là phần của cô mà suốt bao năm qua cô chối bỏ.
Nỗi sợ.
Sự yếu đuối.
Khát khao được biến mất.
Mảnh gương run lên.
Một vết rạn mới toác ra, ánh sáng lạnh chói lòa.
– Mày kh bao giờ mạnh đủ để giữ nguyên vẹn. – giọng kia rít lên. – Mày cần tao.
Cô mở mắt, nước mắt đầm đìa:
– . Tao cần mày. Nhưng tao sẽ kh để mày thay tao.
cô siết tay, giơ mảnh gương lên, đập mạnh xuống sàn.
Âm th vỡ vụn chát chúa vang lên.
Từng mảnh nhỏ bay tung tóe, vỡ ra thành hạt bụi sáng mờ.
Cô ngồi phịch xuống sàn, thở hổn hển.
Một khoảng trống tĩnh lặng tràn khắp căn phòng.
Mảnh gương cuối cùng đã biến mất.
Nhưng cô biết – mọi thứ kh thể trở lại như trước.
Cô kh chắc phần nào trong là thật, phần nào chỉ là ký ức chắp vá.
Sáng hôm sau, Diệp khoác cặp, bước ra khỏi phòng sau nhiều ngày.
Ánh nắng sớm xuyên qua hàng cây.
Trên sân trường, những nhóm học sinh đang cười nói.
Tuấn Minh đứng ở bậc cầu thang, th cô thì sững lại.
Cô , khẽ mỉm cười – nụ cười yếu ớt nhưng dứt khoát.
– … vẫn ổn chứ? – Tuấn Minh lặng giọng.
Cô gật đầu:
– kh chắc còn nguyên vẹn. Nhưng vẫn ở đây.
sâu vào mắt cô – như để tìm kiếm ều gì.
khẽ gật.
Trong ánh nắng đầu hè, cô bước qua bậc thềm, lòng bình thản lạ lùng.
thể ngày mai, cô sẽ quên mất đã từng sợ.
thể một ngày, cô chẳng còn nhận ra ánh mắt trong gương.
Nhưng ít nhất, hôm nay… cô vẫn nhớ tên .
Diệp .
Chưa có bình luận nào cho chương này.