Chỉ Một Người Biết Sự Thật
Chương 8: TÔI KHÔNG CÒN MỘT MÌNH
Kể từ khi nhận được bản vẽ nét chì kỳ lạ với dòng chú thích đỏ máu, Diệp sống trong nỗi ám ảnh rằng… một thứ khác, một phần khác, đang song hành trong cơ thể cô.
Và nó – kh im lặng nữa.
Sáng thứ Hai. Trời kh nắng, cũng chẳng mưa. Lúc Diệp tỉnh dậy, mọi thứ vẻ bình thường.
Cho đến khi mẹ cô từ dưới bếp lên, hốt hoảng:
– Con viết gì lên tường phòng khách vậy?
Cô chưng hửng.
– Con viết gì đâu?
– Đừng đùa nữa! – Mẹ cô run giọng. – Mẹ vừa lau xong tường hôm qua mà...
Cô chạy xuống.
Trên mảng tường trắng là dòng chữ nguệch ngoạc, viết bằng bút mực đỏ:
“Đừng để nó kể lại toàn bộ câu chuyện.”
Ngay phía dưới là một biểu tượng: hai vòng tròn lồng vào nhau, cắt một nửa. Lạ. Như ký hiệu nào đó.
Cô quay về phòng, mở ện thoại. Tin n từ một số lạ kh lưu tên xuất hiện từ 1 giờ sáng:
"Mày ngủ ngon chứ, phần sáng suốt của tao?"
Kh emoji. Kh dấu chấm hỏi. Kh tên gửi. Nhưng nó khiến lưng cô ớn lạnh.
Cô bật máy ghi âm lên, thử nói vài câu. Kh gì lạ.
cô tua lại bản ghi âm đêm qua. Một đoạn ngắn, chỉ vài giây, giữa khoảng 2 giờ sáng. Kh tiếng động… nhưng đột ngột vang lên tiếng thì thầm:
“Tao bảo . Mày sống lại được vì tao nhường lượt.”
Trong tiết Hóa chiều hôm đó, khi cô lén cúi xuống ngăn bàn, tay vô tình chạm một mảnh gi nhàu, như ai đó cố nhét vội.
Cô mở ra. Chỉ một câu ngắn:
“Lần đó mày ngã vì ai?”
Kh ký tên. Nhưng ở góc gi – một ký hiệu quen thuộc: hai vòng tròn lồng nhau, cắt đôi.
Diệp bắt đầu so sánh các mảnh ký ức, những đoạn chắp vá còn sót lại trong trí nhớ:
Cô kh bao giờ nhớ rõ ai là cuối cùng gặp trước khi ngã.
Video từ USB cho th cô bước ra một – nhưng âm th lại chứng minh cô đang cầu xin ai đó.
Bức thư tay trong sách cô từng viết lại thể hiện một tính cách hoàn toàn khác.
Tuấn Minh nói từng th cô hành xử như hai khác nhau.
Và giờ… chính cô cũng kh chắc đang tỉnh hay đang sống trong ký ức của một kẻ khác.
Tối hôm đó, cô mơ th ngồi trước một chiếc gương. Cô kh thể cử động. Nhưng trong gương lại cử động thay cô.
Gương mặt giống hệt. Nhưng ánh mắt… là của một khác.
– Tao từng bị nhốt trong đầu mày suốt 17 năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chi-mot-nguoi-biet-su-that/chuong-8-toi-khong-con-mot-minh.html.]
Giờ tới lượt mày ngồi yên và tao làm lại mọi thứ đúng cách.
Cô định hét lên, nhưng giọng nói đó lại vang lên tiếp:
– Đừng lo. Tao sẽ sống thay mày. Tao giỏi hơn mày. Tao mạnh hơn mày. Tao kh bao giờ tha cho tụi nó.
Sáng hôm sau, cô tỉnh dậy, toàn thân đầm đìa mồ hôi.
Cô vội lục ện thoại. một ảnh chụp màn hình được lưu vào 3:16 sáng.
Là tin n gửi đến nhóm lớp bằng chính số của cô – nhưng đã bị xóa.
Nội dung trong ảnh:
“Gia Hân, mày còn nhớ đêm đó ai đẩy tao kh? Tao thì nhớ rõ.”
“Chuẩn bị , lần này tao kh chơi tử tế nữa.”
Cô kh hề gửi tin đó. Nhưng bằng chứng thì quá rõ.
Một phần trong cô – ai đó mang chính d nghĩa cô – đã gửi .
Cô gọi cho Tuấn Minh. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
– từng bảo rằng, nếu một tâm trí đủ đau, đủ giấu, thì nó sẽ… tách đôi.
– Ý là…
– Một . Hai bản thể. Một sống để quên. Một tồn tại để nhớ.
chắc... đang nói chuyện với bản thể nào?
Cô im bặt.
Tối. Trong hộc bàn, cô tìm được một mảnh gi khác – lần này được ép nhựa kỹ, như đã tồn tại từ lâu.
Là phiếu th báo:
“Buổi tư vấn tâm lý khẩn cấp – Ngô Diệp – ngày 11/3/2023 – khuyến nghị cấp độ 3: biểu hiện tiền hoang tưởng phân ly.”
Ngay mặt sau tờ gi là một nét bút tay viết nguệch ngoạc:
“Ngày mai tao sẽ đẩy nó ra ngoài. Chỉ còn lại tao. Tao sẽ sống tiếp.”
Ngày mai… chính là ngày 12/3 – ngày Diệp ngã khỏi sân thượng.
Cô ngồi sụp xuống ghế, đầu gối ôm l ngực.
chăng, đẩy cô… chính là một phần khác của cô?
Kh ai ngoài kia. Kh Gia Hân. Kh Khánh Thy. Kh bạn bè.
Chỉ là hai phần của một tâm trí, tr giành quyền tồn tại.
Đêm khuya.
Tin n đến từ số lạ quen thuộc:
“Chúng ta sắp gặp lại. Nhưng lần này, chỉ một trong hai sẽ ở lại.”
“Mày chọn , Diệp .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.