Chồng Tôi Sợ Quan Hệ
Chương 3:
- Mẹ à... chuyện này... kh cứ uống thuốc là được đâu ạ. Nó còn tùy...
Linh cố gắng giải thích, giọng run run.
- Tùy cái gì? Cô l lý do lý trấu à? Hay tại cô kh biết cách chiều chồng? Minh nhà khỏe mạnh như thế, làm bác sĩ giỏi như thế, kh lý nào lại...
Mặt bà đỏ bừng, lời nói chạm đến giới hạn khiến Linh cảm th như ai đó đang xát muối vào vết thương. Bà đang ám chỉ gì? Bà đang đổ lỗi cho cô tất cả mọi thứ?
Linh kh nhịn được nữa, nhưng cô cố gắng kìm nén, chỉ siết chặt hai bàn tay đến mức móng tay đ.â.m vào lòng bàn tay.
- Mẹ... con xin mẹ... chuyện này tụi con...
- Thôi ! kh muốn nghe giải thích gì hết! Lo mà uống thuốc vào cho ! Tuổi này còn kh lo mà đẻ , sau này đẻ con dị dạng, con tật nguyền thì lại khổ! Lúc đó hối kh kịp đâu!
Lời nói cay nghiệt, độc địa của bà khiến Linh choáng váng. Đẻ con dị dạng? Bà đang nguyền rủa cô ? Nước mắt Linh trào ra, nóng hổi. Cô cảm th bị sỉ nhục, bị tổn thương sâu sắc.
Tối đó, Linh ngồi một trong phòng khách. Minh vẫn chưa về. Cô cảm th cô đơn đến cùng cực. Cái nhà này, tưởng là tổ ấm, giờ như một chiếc lồng giam, nhốt cô trong sự cô đơn, áp lực và những bí mật kh lời giải đáp. Cô nhớ lại ện thoại của Minh. Cái tin n lạ. Cái tên được nhắc đến. Cái địa ểm. Linh cảm th một thôi thúc mạnh mẽ. Cô cần biết. Cô cần hiểu. Sự thật, dù tàn khốc đến đâu, cũng tốt hơn là sự mơ hồ và dằn vặt này.
Trái tim đập thình thịch. Linh lén vào phòng làm việc của Minh khi đang tắm. Cô biết làm vậy là sai, nhưng cô kh còn lựa chọn nào khác. Cô tìm ện thoại của , cố gắng nhớ mật khẩu. Mãi mới mở được. Cô vào phần tin n, kéo xuống, tìm kiếm.
Tin n đó. Từ một số lạ. Nó vẫn còn đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chong-toi-so-quan-he/chuong-3.html.]
`Vết sẹo ở căn nhà cũ... Mày còn nhớ kh?`
Bên dưới dòng đó, một tin n khác, cũng từ số lạ đó, ngắn gọn hơn.
`[Tên] + [Địa ểm]`.
Linh chằm chằm vào cái tên và địa ểm, tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực, mạnh đến mức cô thể nghe th tiếng thình thịch bên tai. Cái tên này... cô chưa từng nghe Minh nhắc đến. Địa ểm này... chính là cái địa ểm mà hàng xóm đã kể cho cô nghe. Căn nhà cũ kỹ ở ngoại ô. Chuyện kh may xảy ra ở đó. Ca sinh nở kinh hoàng. bé chứng kiến. Tất cả những mảnh ghép rời rạc đột ngột như được nối lại với nhau.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Linh. Tay cô run rẩy. Cô biết đây là thứ kh nên xem, kh nên biết. Nhưng trí tò mò và khao khát tìm ra sự thật đã lấn át tất cả. Cô vội vàng mở ứng dụng chụp ảnh màn hình, chụp lại đoạn tin n đó. Xong việc, cô đặt ện thoại về chỗ cũ, đóng ứng dụng tin n, hành động nh chóng và vụng về trong sự hoảng loạn.
Cô chạy ra khỏi phòng làm việc, run bần bật. Cô ngồi thụp xuống sàn nhà phòng khách, ôm l đầu. Nước mắt tuôn như mưa. Cô cảm th vừa chạm tay vào một bí mật khủng khiếp, một vực sâu tăm tối trong tâm hồn chồng mà cô yêu thương. Cái tin n đó, cái tên đó, địa ểm đó... Chúng chắc c liên quan đến nỗi sợ hãi của Minh, đến cái bi kịch năm xưa mà hàng xóm đã kể. Vết sẹo tâm lý của ... lẽ bắt chính nơi đó.
Linh ngồi khóc nức nở trong bóng tối, cảm giác bị cô lập và bế tắc bao trùm. Cô đang ở đâu trong cuộc hôn nhân này? Cô làm gì bây giờ? Chạy trốn? Hay đối mặt? Nếu đối mặt, cô đối mặt với cái gì? Cô vào màn hình ện thoại, nơi bức ảnh chụp đoạn tin n vẫn còn đó. Cái tên bí ẩn... cái địa ểm ám ảnh... Một quyết định dần hình thành trong đầu cô. Dù sợ hãi, cô cũng kh thể cứ ngồi đây chờ đợi và dằn vặt. Cô . đến nơi đó. tìm hiểu rõ mọi chuyện. Dù sự thật đáng sợ đến mức nào chăng nữa.
Chương 3
Linh viện cớ với An là việc gia đình ở ngoại ô. Cô lên chiếc xe buýt cũ kỹ, ngồi khung cảnh thành phố dần lùi lại phía sau, thay bằng những hàng cây x mướt và những cánh đồng lúa đang lên x. Trong túi xách, ện thoại cô nóng lên vì mồ hôi tay. Bức ảnh chụp màn hình tin n từ số lạ vẫn còn đó, như một lời thách thức, một lời mời gọi đến với sự thật mà cô vừa sợ hãi vừa khao khát được biết. Cái tên ... cái địa ểm ...
Sau gần hai tiếng đồng hồ, chiếc xe buýt dừng lại ở một trạm vắng vẻ. Cô xuống xe, hít một hơi thật sâu bầu kh khí trong lành nhưng cũng pha lẫn mùi ẩm mục của đất và cây cỏ. Theo chỉ dẫn từ bản đồ trên ện thoại, cô bộ dọc con đường đất nhỏ, hai bên là những bụi cây dại và hàng rào gỗ mục. Cuối con đường, lấp ló sau hàng cây bạch đàn già cỗi, là một căn nhà.
Đúng như cái tên trong tin n. Căn nhà cũ kỹ, im lìm và vẻ bị bỏ hoang từ lâu. Tường gạch cũ xỉn màu, mái ngói bạc thếch phủ đầy rêu phong, cánh cửa gỗ mục nát đóng im ỉm. Một cảm giác u ám, nặng nề bao trùm l nơi này, như thể nó đang cất giấu một bí mật nào đó sâu, đau. Linh đứng lại cách cổng một đoạn, do dự. Tim cô đập nh. nên vào kh? Vào để làm gì? Để đối diện với cái gì?
Chưa có bình luận nào cho chương này.