Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 10:
Đã hơn ba tháng kể từ ngày bộ truyện tr của Minh Ngọc đến với độc giả, thật kh ngờ câu chuyện về Thái úy Lý Thường Kiệt qua nét vẽ của Minh Ngọc lại trở nên thu hút như vậy. Để chúc mừng cho thành c bước đầu của Minh Ngọc, Thành Trung rủ cô ra ngoại thành chơi.
Khi những cánh đồng lúa chín rộ cũng là lúc nơi này thu hút nhiều khách du lịch nhất. Thành Trung nắm tay Minh Ngọc trên những con đường trải đầy thóc và rơm khô.
Đi được một lúc khung cảnh làng quê Bắc Bộ xưa với cây đa, bến nước, sân đình hiện ra trước mắt. Minh Ngọc nh chóng chụp một vài kiểu ảnh, “Em sẽ lưu lại những hình ảnh này để khi cần thể tái hiện nó trong những bộ truyện tr.”
Thành Trung mỉm cười:
“Em muốn câu cá kh?”
“Câu cá?” Minh Ngọc ngạc với vẻ ngạc nhiên.
“ biết ở gần đây từng một quán cà phê với ao cá lớn. Cá trong đó cũng đặc biệt to nữa.”
“Em chưa từng câu cá lớn bao giờ. lẽ đây là cơ hội để em cải thiện thành tích. Lát nữa câu được cá sẽ chụp ảnh khoe ba Vinh. Mà khoan đã, từng nghĩa là hiện giờ kh là quán cà phê đúng kh?”
“Đúng vậy. Nhưng ao cá vẫn còn. Hồi học đại học lần theo ba tới đây. Vì là quen của ba nên cũng được đặc cách ra vào tự do.”
Thành Trung đưa Minh Ngọc tới một ngôi nhà cổ trong khuôn viên rộng lớn. Sau khi nhấn chu, một phụ nữ chừng năm mươi tuổi mở cổng đón hai .
” Thành Trung. Mời vào.”
Thành Trung mỉm cười, nắm tay Minh Ngọc:
“Cháu chào bác Nga. Đây là Minh Ngọc - bạn gái của cháu.”
Minh Ngọc khẽ cúi :
”Cháu chào bác.”
Bác Nga mỉm cười với Minh Ngọc:
”Hai cô vào .”
Nói xong, bác Nga vào bên trong căn nhà nhỏ bằng gỗ được lợp mái ngói đỏ tươi cầm ra hai chiếc cần câu được làm từ cây trúc.
”Của đây. Lần sau báo bác sớm hơn để bác chuẩn bị mồi cho. Hôm nay hai cô tự thân vận động .”
Minh Ngọc vừa nói vừa chỉ vào vườn cây gần đó:
“Bắt đầu thôi. Em sẽ đào giun.”
_ _ _ _ _
Sau một hồi tìm kiếm, Minh Ngọc và Thành Trung đào được m con giun đủ mọi kích cỡ. Cô th Thành Trung móc con giun lớn nhất vào lưỡi câu của liền lên tiếng:
”Con đó là em đào được mà.”
Thành Trung chỉ chỉ vào m con giun nhỏ xíu đang cuộn vào nhau trong hộp đựng:
“Em chuyên câu cá nhỏ thì chỉ cần m con này thôi.”
“Vậy tại lại dùng mồi lớn như vậy?”
“ dùng mồi lớn để những con cá nhỏ kh cắn được.”
Minh Ngọc xị mặt:
”Em cũng muốn thử câu cá lớn.”
Thành Trung bật cười:
”Lát nữa sẽ dạy em dùng cá nhỏ câu cá lớn.”
Minh Ngọc lẩm bẩm:
“Vậy mà còn tự nhận là nhường em. con giun cũng kh chia. Lát nữa một đám cá bé cắn vào cái mồi to cho mà xem.”
_ _ _ _ _
Một lúc sau Minh Ngọc chỉ vào m con cá cờ trong xô hỏi Thành Trung:
”Dùng cá nhỏ để câu cá lớn như nào ạ? Em muốn thử.”
Thành Trung vui vẻ nói:
”Em l con cá cờ móc vào lưỡi câu. M con cá lóc thường ác, nó th con cá này sẽ tưởng là đến ăn con của nên sẽ cắn câu.”
Minh Ngọc gật gù:
“ lý nha. Để em thử.”
Lúc này, Thành Trung đứng lên:
“ vào l cái xô lớn hơn, cái xô đựng cá này nhỏ quá.”
Minh Ngọc bĩu môi:
“Còn chưa đứa nào cắn câu mà đã lo to với nhỏ ?”
Thành Trung gõ nhẹ vào trán Minh Ngọc:
“Đợi lát nữa sẽ th sự lợi hại của .”
Thành Trung vừa rời , Minh Ngọc vội vàng móc một con cá cờ vào lưỡi câu tiếp tục câu cá.
“Em đã thay mồi chưa?”
“Em thử nhưng chưa th gì.”
“Vậy em móc mồi như thế nào?”
Minh Ngọc giương mắt , còn móc như thế nào nữa chứ? Chẳng cứ l cái lưỡi câu móc vào miệng con cá nhỏ ?
Thành Trung gãi đầu:
“ xin lỗi. quên kh bảo em móc ngang lưng của nó. Nếu móc vào miệng cá thì con cá lớn sẽ kéo mồi luôn.”
Minh Ngọc bật cười:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-10.html.]
”Xong . Em móc vào miệng con cá.”
Vừa nói xong thì bỗng nhiên động. Minh Ngọc vội vàng giật cần câu lên.
Là một con cá lóc khoảng hơn một cân cắn câu.
Thành Trung vội vàng giúp cô gỡ con cá lóc cho vào trong xô nước.
Minh Ngọc l tay chọc chọc con cá lóc trong xô cười lớn:
“Ha ha. Em câu được . mất mồi đâu.”
Thành Trung bật cười:
“Thánh nhân đãi kẻ khù khờ.”
“ nói ai là kẻ khù khờ hả?”
Lúc này Minh Ngọc Thành Trung rắc thính xuống dưới nước:
“À. Thì ra bí kíp là đây. Đồng chí Thành Trung thả thính chuyên nghiệp.”
Thành Trung Minh Ngọc, lại đám cá mương đang lao lên đớp thính, cảm thán một câu:
“Chuyên nghiệp vậy mà cá lớn hôm nay kh hề cắn câu.”
Minh Ngọc tỏ vẻ hiểu biết:
“Là vì m con cá lớn đang bị cảm cúm hết nên tụi nó kh dính thính đâu.”
Lúc này Thành Trung chăm chú cô gái đang cười vui vẻ bên cạnh :
”Chỉ cần cá lớn Minh Ngọc cắn câu là đủ . Những con cá khác đều kh cần.”
Minh Ngọc ểm nhẹ tay vào trán Thành Trung:
“Lại thả thính tùm lum .”
Thành Trung liền nắm c.h.ặ.t t.a.y Minh Ngọc:
”Tay này vừa sờ vào cá đúng kh? Dám chạm vào này.”
Vừa nói Thành Trung vừa cúi sát thơm vào má Minh Ngọc một cái. Minh Ngọc khẽ nói:
“Kh được. Bác Nga th xấu hổ lắm.”
Thành Trung mỉm cười:
”Giờ này bác chợ . Kh ai ở đây hết.”
_ _ _ _ _
Trong căn nhà gỗ, cụ nói với cụ bà:
”Cũng may bà đòi mua cái quán này nên hôm nay với bà mới được mở rộng tầm mắt. Thằng cháu nội quý hóa cuối cùng cũng bạn gái. còn tưởng nó vấn đề .”
Cụ bà cười cười:
”Cũng do muốn đến đây câu cá hôm nay nên mới thể th mặt cháu dâu tương lai.”
Cụ bà rót cho cụ chén nước nói:
”Thằng Trung nhà vẻ cưng chiều bạn gái quá nhỉ. Chưa từng th nó dịu dàng với ai như vậy.”
Cụ mỉm cười:
“Nhưng làm bằng với bà được.”
Cụ bà lườm cụ một cái:
“Già còn ăn nói vớ vẩn.”
“Chẳng thế thì ? Bà nói muốn câu cá to nên mua lại quán này, đó kh là chiều bà thì là cái gì?”
Cụ đưa ện thoại ra, tiến lại gần phía cửa sổ:
“Ha ha. Chụp ảnh tụi nhỏ gửi cho thằng bố nó xem .”
_ _ _ _ _
Quả nhiên ngày hôm nay kh là ngày may mắn của Thành Trung.
đám cá nhỏ chen chúc trong xô, Thành Trung bật cười:
“Hôm nay là ngày đặc biệt nhất trong lịch sử câu của đó.”
Minh Ngọc nhấc xô đựng con cá lóc mới câu được, cười híp mắt:
”May mắn dồn hết vào đây .”
“Em muốn thử món cá lóc nướng rơm kh? sẽ xử lý luôn con cá em vừa câu được.”
“Lát nữa em sẽ giúp . Em rửa tay đã.”
Nói xong, Minh Ngọc liền rời . Cô vừa rửa tay xong đang chuẩn bị ra chỗ Thành Trung đang chờ thì chợt nghe th tiếng chu ện thoại. Minh Ngọc mở túi xách ra xem nhưng máy cô kh hề ai gọi tới.
Bỗng nhiên giọng một cụ bà vang lên từ phía bên trong căn nhà gỗ:
“ xem ảnh đúng kh? Thằng Trung nó bạn gái . Ba mẹ th con bé dễ thương. Hơn nữa hình như thằng Trung nhà cũng thích cô bé .”
Minh Ngọc vô cùng hoang mang. Chẳng nói đây là nhà của một quen. lẽ nào quen này là bà ? Tại kh nói thẳng cho cô biết mà lại để bà âm thầm đánh giá cô như vậy?
Lúc này giọng cụ bà lại vang lên:
“ đừng nhắc tới cái chuyện hứa hôn của Thành Trung với con gái bạn của nữa. Thời đại nào còn như vậy? kh cần biết cô gái mà chọn cho thằng Trung thế nào. chỉ muốn hãy tôn trọng lựa chọn của nó.”
vợ chưa cưới ? Hơn nữa còn là con gái bạn của ba .
Minh Ngọc như c.h.ế.t lặng, hốc mắt nóng lên, những giọt nước mắt nóng hổi cứ đua nhau lăn dài trên má.
Chưa có bình luận nào cho chương này.