Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 9:
Dạo gần đây Minh Ngọc như ý trốn tránh Thành Trung. Nếu kh học tiếng cùng nhau thì Minh Ngọc thường viện cớ bận rộn việc học hành để kh gặp .
Thành Trung dự cảm ều bất thường nên trực tiếp tới nhà Minh Ngọc. Do kh hề ện thoại báo trước cho Minh Ngọc như mọi lần nên cô kh biết đứng ngoài cổng là Thành Trung.
Thượng tá Vinh hiện đang hội nghị tại thành phố T nên kh ở nhà.
“Minh Ngọc, gần đây chuyện gì mà em kh muốn ra ngoài cùng ?”
Minh Ngọc mỉm cười:
“Kh . Em chỉ hơi bận một chút thôi.”
“ cảm th em đang tránh mặt vậy?”
Minh Ngọc kh nói gì thêm mà dẫn vào trong nhà. Đưa ra một tập gi toàn những bản vẽ nháp của một bộ truyện tr.
“Em đang tham gia vào một dự án chuyển thể những câu chuyện lịch sử thành truyện tr để giúp Việt thêm yêu sử Việt hơn nhưng em cảm th tạo hình nhân vật chưa được ổn.”
Thành Trung cười cười:
”Nên nói sớm hơn với . Em hại lo lắng kh hiểu đã làm sai ều gì.”
Minh Ngọc tiến tới gần vòng tay qua cổ Thành Trung:
“ thừa biết em kh đứa nhõng nhẽo hay dỗi vặt mà.”
Thành Trung cô nói:
”Nhưng em chính là thường hay giữ những suy nghĩ trong lòng. Em nói ra biết đâu thể giúp em.”
Thành Trung những bức tr treo trong phòng khách do Minh Ngọc vẽ.
” luôn nghĩ em chỉ thích vẽ tĩnh vật.”
Minh Ngọc Thành Trung mỉm cười:
”Gần đây em kh thích vẽ tĩnh vật nữa.”
Một ý nghĩ thoáng qua đầu Thành Trung. Đối lập với ‘tĩnh’ chính là ‘động’, lẽ nào Minh Ngọc của thích vẽ động vật. Nhưng xem ra bọn nó kh chịu ngồi yên cho cô vẽ đây mà. lẽ nghĩ cách khiến chúng ngồi yên giúp cô mới được.
Minh Ngọc đưa cho Thành Trung một quyển sổ nhỏ.
Thành Trung mở ra thì vô cùng ngạc nhiên. Tất cả những bức vẽ trong đó đều là .
Lẽ nào động vật mà vừa nghĩ tới lại chính là ?
th vẻ ngạc nhiên của , Minh Ngọc nói thêm:
”Em thích vẽ .”
Thành Trung bật cười:
“Vậy thể làm mẫu cho em.”
Minh Ngọc vui vẻ nói:
“Mẫu kh c thôi nhé. Em kh tiền thuê mẫu xịn như đâu.”
Nói đến việc làm mẫu này đầu óc của Thành Trung kh ngừng nhẩy số.
Hình ảnh về bộ phim kinh ển mà gần như ai cũng từng xem một lần hiện ra. khi nào sẽ làm mẫu giống như nàng Rose trong phim hay kh?
Lúc này ện thoại của Minh Ngọc rung lên, cô nh chóng bắt máy:
“Dạ. Em chào thầy.”
“Em đã tìm được mẫu cho các em năm nhất chưa?”
“Thưa thầy em tìm được ạ. Họ đã đồng ý làm mẫu cho lớp.”
Tiếng nói của thầy giáo vọng ra từ ện thoại:
”Em nói rõ là làm mẫu nam khỏa thân chứ?”
Lúc này trái tim Thành Trung nhói lên. Cái gì? Muốn làm mẫu khỏa thân. Lại còn trước cả một lớp học.
Kh được.
Kh thể được.
Cái cơ bụng sáu múi này kh ai muốn th cũng được. Hơn nữa còn muốn th nhiều chỗ khác thì lại càng kh được phép.
Cực phẩm như chỉ để cho một cô ngắm mà thôi.
Thành Trung khẽ kéo kéo tay Minh Ngọc. lắc đầu tỏ vẻ kh đồng ý.
Minh Ngọc lúc này bật cười, cô nói:
“Em đã nói rõ thưa thầy. Bác Sơn ở ngõ nhà em đã đồng ý sáng mai 8h mặt ở lớp học ạ.”
Thầy giáo hài lòng:
”May mà em kh thì kh kiếm đâu ra mẫu. Bác làm mẫu trước kia báo bận gần sát ngày khiến thầy kh kịp trở tay. Thôi. Học bài tiếp . Thầy tắt máy đây.”
Minh Ngọc vẫn chưa thể nín cười:
“Dạ. Em chào thầy.”
Lúc này Thành Trung như trút bỏ được khối đá đè nặng trong lòng. Hóa ra mẫu nam mà Minh Ngọc nhắc tới kh là mà là một bác ở đầu ngõ.
Minh Ngọc Thành Trung:
“ vừa nghĩ đâu vậy?”
Thành Trung bật cười:
” nghĩ em đem làm mẫu cho m em năm thứ nhất.”
Minh Ngọc thơm vào má Thành Trung nói:
“Kh bao giờ đem làm mẫu vẽ cho khác. là của một Minh Ngọc thôi.”
Vừa nói xong cô dùng tay ểm nhẹ vào trán của Thành Trung:
” nghĩ bậy. nghĩ tới làm mẫu khỏa thân.”
Thành Trung mỉm cười:
”Kh nghĩ tới.”
Minh Ngọc dò xét:
“Kh thể tin được. Đồng chí Thành Trung suy nghĩ xa xôi hơn những gì thường thể tưởng tượng được. Lát nữa em phạt mới được.”
“Phạt? Em muốn phạt thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-9.html.]
“Chính là nấu cơm cho em ăn.”
Milo nãy giờ nhắm mắt nằm ngoài hè để tránh lên lẹo nghe th ăn lập tức chạy vào.
Minh Ngọc th Milo liền đuổi ra:
“Milo ra ngoài . Bọn chị đang bận.”
Bận làm cái gì chứ?
Milo hậm hực ra ngoài.
Thành Trung th vậy liền bóc m cái kẹo béo bỏ vào đĩa cho Milo:
”Mày chơi ở đây thôi. Bọn tao bận thật mà. Lúc nào tao gọi thì mày vào ăn cơm nhé.”
Milo ngước mắt Thành Trung:
”Làm cái gì thì làm. Đừng mà ăn cái loại cơm mà kh tí tinh bột nào nhá. Ăn cơm trước kẻng thì liệu hồn.”
Thành Trung vào nhà nói với Minh Ngọc:
“Vậy em muốn làm mẫu vẽ như nào?”
Minh Ngọc chỉ vào bản vẽ nháp truyện tr của :
“Em th tạo hình của nhân vật nam chính kh hợp. Bỗng nhiên ngồi xem lại những hình em vẽ em cảm th hình như gương mặt khá phù hợp nhé.”
Thành Trung mỉm cười:
“Vậy là làm biểu cảm khuôn mặt để em vẽ lại đúng kh?”
Minh Ngọc ngạc nhiên:
” thực sự th minh. Điều em cần chính là ều này.”
Một lúc sau trong nhà vang lên tiếng gõ thước kẻ gỗ xuống bàn kèm theo tiếng hô của Minh Ngọc:
“Action.”
Thành Trung liên tục tạo ra đủ các dáng vẻ từ vui vẻ, đau khổ, tức giận.
lẽ cũng chút năng khiếu trong việc diễn xuất.
Một lúc sau Minh Ngọc đưa thước kẻ gỗ cho Thành Trung nói:
”Bây giờ giơ lên nhé. Giả vờ như vung kiếm g.i.ế.c giặc vậy.”
Thành Trung gật đầu. lập tức vung thước kẻ gỗ dài một mét lên, dáng vẻ thật sự như một mãnh tướng trên chiến trường.
Minh Ngọc nh chóng l ện thoại chụp hình lại.
Sau một hồi diễn kh biết mệt mỏi, cả ướt đẫm mồ hôi.
Thành Trung nh chóng cởi bỏ áo khoác ngoài. Bên trong là chiếc áo lót màu trắng mà các chú bộ đội hay mặc.
Minh Ngọc kh chớp mắt.
“Em gì mà chăm chú vậy.”
“Em chứ gì nữa. cởi nốt áo ra .”
đang yên đang lành lại bảo cởi nốt áo? chỉ là muốn cởi áo ra cho đỡ nóng thôi nha.
Bỗng nhiên Minh Ngọc dúi vào tay một cái áo nói:
” mặc áo ướt đẫm mồ hôi như vậy sẽ bị cảm đ. thay .”
“Đây là áo của ba em ?”
“Ba được phát nhưng mà bị chật nên kh dùng. Ba nói để hôm nào cho .”
Thành Trung vui vẻ cầm áo thay nhưng kh khỏi thắc mắc tại thượng tá Vinh lại để áo lại cho .
Minh Ngọc mỉm cười:
”Hơi cộc một chút. Kh hiểu mọi phát áo kiểu gì mà lại kết hợp giữa chiều cao của ba Vinh với số đo vòng bụng của nữa.”
“Vừa còn tưởng em muốn kh mặc áo đó.”
Minh Ngọc đỏ mặt. Quả thực cô cũng suy nghĩ đó. Ai bảo cái áo ướt đó dính chặt vào cơ chứ, nhưng dù thú nhận là một con sói háo sắc thì thật là xấu hổ.
”Ai nói em muốn . Chỉ là tự nhiên cứ đập vào mắt thôi.”
“À. Vậy cứ đập vào mắt thì hả? em kh nhắm mắt lại?”
“Kh thích nhắm mắt. Mở mắt vẫn tốt hơn.”
Thành Trung ngồi xuống thẳng vào mắt Minh Ngọc:
”Nếu muốn thì chỉ cần nói với một tiếng thôi. lúc nào cũng sẵn sàng nhé.”
Minh Ngọc che mặt:
“Kh cần. Kh cần.”
Cái từ ‘sẵn sàng’ được nói ra từ miệng Thành Trung lúc nào cũng khiến Minh Ngọc nghĩ ngợi lung tung. lẽ hiện giờ suy nghĩ của cô đã xa vạn dặm.
Minh Ngọc chạy vội xuống bếp nói vọng lên:
“Em sẽ nấu cơm thay . Dù hôm nay làm mẫu tốt.”
Thành Trung bật cười, lại khiến cho cô gái nhỏ xấu hổ .
vào trong bếp cùng với Minh Ngọc:
“Vừa th em muốn làm nhiều biểu cảm nhưng tuyệt nhiên kh xuất hiện vẻ mặt của nam chính khi bên cạnh nữ chính. Vậy là câu chuyện về này chỉ là chuyện trên chiến trường.”
Minh Ngọc mỉm cười Thành Trung:
”Kh chỉ ở chiến trường. này là là một thái giám nha.”
Mặt Thành Trung bỗng nhiên đen lại:
”Em th gương mặt phù hợp với một thái giám?”
Minh Ngọc hiểu ý Thành Trung, cô bật cười:
“Ông là một mãnh tướng đó. Vì trở thành thái giám còn là một bí ẩn. Em chính là th giống mãnh tướng nên mới chọn làm mẫu đó.”
Nghe tới đây Thành Trung liền nói:
“ biết nhân vật em nhắc tới là ai nhé. còn cùng quê với nữa đó.”
“ Thành Trung giỏi ghê. Lát nữa em sẽ nấu c cá chua thật là chua đúng với sở thích của luôn nha.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.