Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Chuyện Tình Anh Lính Công Binh

Chương 7:

Chương trước Chương sau

Sau khi theo học một khóa đan khăn len của Thùy Dung, Minh Ngọc quyết định sẽ tự tay đan tặng Thành Trung một chiếc khăn màu xám vào dịp giáng sinh.

Tuy nhiên để làm được khăn đẹp cần thực tập nhiều, Minh Ngọc mua thêm vài cuộn lên sợi to và kim đan cỡ lớn để học đan trước. Mỗi tối sau khi ăn cơm xong, nếu kh học thêm hay hẹn hò cùng Thành Trung, Minh Ngọc lại ngồi tập đan khăn và xem TV cùng với thượng tá Vinh.

“Ái chà. Con gái bố dạo này giỏi quá, còn học đan khăn nữa cơ à? Cái này cho Thành Trung hả?”

“Kh đâu ba. Khăn này là để tặng ba đó.”

Thượng tá Vinh ngạc nhiên:

”Kh bọn trẻ các con thường hay đan khăn tặng yêu à?”

Minh Ngọc ba mỉm cười:

“Nhưng yêu cũng kh thể quên ba được ba nhỉ.”

Thượng tá Vinh vô cùng hài lòng về câu trả lời của Minh Ngọc:

“Kh uổng c ba nuôi lớn Minh Ngọc.”

Bỗng nhiên lại th kim đan thực sự lớn hơn bình thường nhiều, thượng tá Vinh thắc mắc:

con dùng kim đan lớn vậy?”

Minh Ngọc đưa khăn ra cho ba xem nói:

“Để cho nh đó ba. Ba xem này, mới hai tối con đã đan được hơn nửa cái khăn nhé.”

“Đan nh để làm gì?”

“Sau khi đan thạo con sẽ đan tiếp khăn cho Thành Trung.”

Thượng tá Vinh bật cười:

“Hóa ra của ba là đan nháp hả?”

Minh Ngọc thật thà:

”Cái này là đan thật luôn ba. Cái nháp là áo len của Milo cơ.”

Nghe th tên Milo chạy vào nhà sủa lên vài tiếng. Thượng tá Vinh giật khi th Milo đang mặc một chiếc áo len màu hồng nhạt.

Kh đúng, nói là nó được bọc bằng một cái khăn len ngắn màu hồng.

“Milo, mày chịu để Minh Ngọc mặc cho cái này à? Đàn đàn ang gì mà hồng phấn thế này.”

Milo chạy về phía Minh Ngọc nằm xuống bên cạnh.

Minh Ngọc cười cười:

”Tại con bảo Milo là em Chloe bên nhà bà Hường thích màu hồng.”

Thượng tá Vinh bật cười:

“Milo bị lừa . Mày mà mặc thế này chơi thì em chạy luôn.”

Milo rơm rớm nước mắt ngước lên Minh Ngọc. Chị lừa . mà ế thì chị với Trung cũng kh yên đâu nhá.

_ _ _ _ _

Giáng sinh năm nay vào đúng ngày thứ sáu, trùng với lịch học tiếng của lớp Minh Ngọc. Thành Trung xuất hiện từ sớm tại cổng trường đại học A để cùng cô tới lớp tiếng .

Hôm nay, kh mặc quân phục như mọi ngày mà mặc áo khoác da màu đen cùng quần jean tr trẻ trung.

Th Thành Trung đứng chờ ở trước cổng Minh Ngọc tạm biệt m cô bạn trong lớp để về phía .

Thùy Dung cùng đám bạn tiến tới gần:

Thành Trung, hôm nay đặc biệt khác lạ nha.”

Thành Trung cười cười:

”Chào các em.”

Đám bạn trong lớp của Minh Ngọc th nụ cười của Thành Trung thì như c.h.ế.t lặng. đẹp trai dễ thương thế này tại Minh Ngọc cứ nói là lạnh lùng, sặc mùi thuốc súng.

Lúc này Lan lên tiếng:

Thành Trung, biết trong nhóm bọn em, ai bạn trai sẽ mời cả nhóm ăn kh?”

Minh Ngọc quay sang Lan cười cười:

“Lần trước dẫn m ăn còn gì.”

“Lần đó kh tính. Cả nhóm đều đói nên một bữa nữa do Thành Trung mời.”

Thành Trung Minh Ngọc nói:

”Lẽ ra em bảo sớm hơn. kh biết ều này.”

Nói xong quay sang đám bạn của Minh Ngọc:

”Các em chọn quán trước . Cuối tuần sau kh trực cả nhóm thể cùng .”

Lúc này, Thùy Dung và Mai Hoa cùng lên tiếng:

“Hay luôn hôm nay . Bọn em biết một quán gần đây ngon.”

Minh Ngọc quay sang m cô bạn háu ăn của , lườm “nhẹ” một cái nói:

với Trung còn học tiếng . Nếu nghỉ cũng kh hôm nay.”

Thùy Dung bật cười:

. Chuẩn bị quà kỹ lưỡng như vậy cơ mà. Bọn cẩu độc thân này cũng xin rút lui kẻo ảnh hưởng đến việc hẹn hò của chị.”

“Các chị biết vậy là tốt.”

Lan Thành Trung nói:

nhớ hẹn với bọn em tuần sau nhé. Hôm đó cho Minh Ngọc ở nhà.”

Thành Trung đội mũ bảo hiểm cho Minh Ngọc nói:

”Nhà đãi khách kh thể vắng phu nhân.”

Thùy Dung, Lan và Mai Hoa nhau cười:

“Dạ. Tiểu nữ xin rút lui để tránh làm phiền tướng quân cùng phu nhân.”

Minh Ngọc đưa tay vẫy nhẹ một cái nói:

”Cho các ngươi lui.”

Đám bạn thân vừa rời thì Minh Ngọc gọi với theo:

”M chơi đêm giáng sinh nhớ mua quà cho đ.”

Thùy Dung quay lại Minh Ngọc:

“Được. Như mọi năm nhá. Một cao to đẹp trai.”

Minh Ngọc cười cười khi quay lại th Thành Trung đang :

“Mọi năm. Nghĩa là năm nào cũng vậy? nhớ năm ngoái đêm giáng sinh trực. Em lại quà là cao to đẹp trai ?”

“Làm gì . Thành Trung là đẹp trai nhất.”

“Lại nịnh nọt. Nịnh nọt vô hiệu.”

Minh Ngọc kéo tay Thành Trung:

”Thôi. Đi học nh lên. Sắp muộn giờ .”

Thành Trung đưa tay chỉ chỉ vào má của nói:

”Bằng hành động cụ thể.”

Minh Ngọc mỉm cười:

“Được.”

Nói xong, cô nhón chân, thơm nhẹ một cái vào má của Thành Trung.

Bỗng nhiên Minh Ngọc nhớ tới ều kiện số một trong thư viết cho Thành Trung. Quả nhiên thực hiện được đúng như lời hứa, động chân động tay trước luôn là Minh Ngọc.

_ _ _ _ _

Sau khi tới lớp tiếng , Minh Ngọc và Thành Trung nhận được th báo là lớp thầy John được nghỉ.

M bạn học lớp khác ghen tị đỏ cả mắt.

Thành Trung Minh Ngọc nói:

“Hôm nay được nghỉ chơi nhé.”

“Để em gọi ện xin phép ba.”

Thành Trung ngăn cô lại:

”Kh. Nếu em gọi là ba sẽ bắt về sớm hơn mọi ngày đó.”

Minh Ngọc cất ện thoại vào túi xách:

”Đi chơi thôi.”

“Hôm nay Minh Ngọc nhà ta muốn chơi ở đâu nào?”

“Hôm nay em sẽ nghe theo .”

Thành Trung nở một nụ cười:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-7.html.]

“Kh được hối hận nhé.”

Minh Ngọc bỗng nhiên dự cảm chẳng lành. Hôm nay Thành Trung ăn mặc khác ngày thường, thoát khỏi mác th niên nghiêm túc nhưng lại hiện lên vẻ cuốn hút của m boy cool ngầu, thật sự khiến cho cô lo lắng.

_ _ _ _ _

Sau khi ăn tối, Thành Trung đưa Minh Ngọc một vòng qu thành phố, lại những nơi họ đã từng hẹn hò.

Cuối cùng hai tới hồ trung tâm thành phố. Đây chính là nơi đầu tiên hai đến khi chính thức thành một đôi.

Xung qu hồ là hàng quán tấp nập, hơn nữa còn gần với nhà thờ lớn nên nhiều bạn trẻ cũng tới nơi này để cùng nhau tận hưởng kh khí giáng sinh.

Thành Trung dẫn Minh Ngọc tới một quán kem ở gần đó:

nhớ đây là nơi em đưa tới ăn mừng thoát ế.”

Minh Ngọc qu:

“Đã lâu mới lại tới đây.”

“Chờ vào mua kem nhé.”

“Em thích ăn vị vani.”

Thành Trung mỉm cười:

nhớ mà.”

Chỉ một câu nói này mà Minh Ngọc liền cảm th ấm áp. Thời gian qua Thành Trung luôn ở bên cạnh động viên cô, luôn ghi nhớ những sở thích của cô dù là nhỏ nhất. luôn nói Minh Ngọc chính là thuốc tăng lực của , chỉ cần nghĩ tới cô đang đợi ở nhà càng thêm quyết tâm hoàn thành tốt nhiệm vụ cho dù nhiệm vụ đó khó khăn, nguy hiểm như thế nào.

Một lúc sau Thành Trung mang ra một cốc kem vani lớn.

mua kem cỡ lớn?”

“Kh . Kem đặc biệt dành cho tình nhân đêm giáng sinh đó.”

Minh Ngọc “ồ” lên một tiếng nói:

”Nhưng đồng chí Thành Trung thích vị sô cô la cơ mà.”

Thành Trung đưa cốc kem đến trước mặt Minh Ngọc:

”Chỉ cần là thứ em thích cũng sẽ thích.”

Minh Ngọc cầm l một chiếc thìa đưa cho Thành Trung:

“Vậy em ăn bên này còn ăn bên này nhé.”

Hết lần này tới lần khác Thành Trung xúc kem bên phía Minh Ngọc:

ăn bên của chứ.”

thích ăn bên này.”

“Vậy thì đổi lại.”

“Kh được. Ăn như này kem mới lâu chảy.”

Minh Ngọc cười cười:

“Đúng thật.”

Thành Trung nói:

”Hơn nữa đây là hôn gián tiếp.”

Kh đợi Minh Ngọc kịp phản ứng, Thành Trung cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô:

”Còn đây là hôn trực tiếp.”

Minh Ngọc dùng chút lý trí còn sót lại mở miệng nói:

“Điều số một, kh tự ý động chân động tay.”

Thành Trung mỉm cười:

hứa với em là thượng uý Thành Trung. Hôm nay mặc thường phục nên sẽ kh thực hiện nó. Hơn nữa kh hề dùng chân tay khi hôn em.”

Thành Trung nói tiếp:

“Em vừa cướp mất nụ hôn đầu tiên của nên em trách nhiệm bồi thường cho .”

Rõ ràng là vừa ăn cướp vừa la làng mà. Thành Trung đã suy nghĩ nhiều mới tìm ra được cái “lý sự cùn” này.

Nói xong lập tức hôn Minh Ngọc. Nụ hôn này khác hẳn với nụ hôn đầu tiên của hai .

Quả nhiên Minh Ngọc đã đúng khi cảm th lo lắng vì bỗng nhiên Thành Trung ăn mặc khác ngày thường. Hoá ra sự khác thường kh chỉ ở vẻ bề ngoài mà nằm ở tính cách nổi loạn ẩn giấu bên trong con này.

Mặt Minh Ngọc đỏ bừng:

”Làm loạn.”

Cô cúi xuống tiếp tục ăn nốt phần kem mà kh nói thêm lời nào.

Thành Trung mỉm cười gửi một tin n tới Tuấn Khải:

”Em làm được . Quả nhiên là cao kiến.”

Tuấn Khải lập tức trả lời:

mày đang trực mà mày còn vung cẩu lương qua ện thoại à. Tập trung chuyên môn .”

Thành Trung cười cười cất ện thoại vào túi áo khoác. th Minh Ngọc ngượng ngùng nên chuyển chủ đề:

”Quà giáng sinh của đâu?”

Minh Ngọc nghe th vậy lập tức l ra chiếc khăn len màu xám được đan theo kiểu vặn thừng từ trong túi xách.

“Em đã đan lâu đó. kh được chê đâu đ.”

Thành Trung mỉm cười:

“Chỉ cần là của em tặng đều thích. Hơn nữa lại còn là đồ em tự làm nữa.”

“Em quàng nó cho nhé.” Thành Trung vừa nói vừa hơi cúi đầu xuống.

Minh Ngọc kiễng chân để vòng khăn qua cổ , sau đó nhẹ nhàng buộc chiếc khăn lại:

“Như này sẽ kh cảm th lạnh nữa.”

Minh Ngọc xoè tay ra trước mặt Thành Trung:

“Vậy quà của em đâu?”

Thành Trung kéo tay cô vòng qua nói:

”Tặng em hẳn một đẹp trai.”

“Em kh nhận nhé. Quà lớn như vậy nuôi sẽ tốn kém.”

Thành Trung năn nỉ:

”Cũng kh tốn lắm. còn thể làm nhiều việc cho em.”

Minh Ngọc Thành Trung nói:

“Vậy chờ em làm sẽ nhận nuôi đẹp trai nha. Giờ mà nhận là ba Vinh nuôi đó.”

Thành Trung cười cười l ra từ trong túi áo khoác một chiếc hộp nhỏ. Bên trong chiếc hộp là một chiếc dây chuyền bằng bạch kim mặt là hai chữ T và N lồng vào nhau.

đeo sợi dây chuyền lên cho Minh Ngọc nói:

thể hứa với cho dù như thế nào cũng sẽ luôn ở bên kh?”

Minh Ngọc đỏ mặt, khẽ gật đầu.

Thành Trung ôm cô vào lòng nhẹ nhàng nói:

yêu em.”

Lúc này ện thoại trong túi áo của Thành Trung rung lên. l ện thoại ra nghe thì th trên màn hình hiện tên gọi là “Chị Thiên Trang”.

Từ phía đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một cô gái:

em tự ý yêu cầu John cho lớp tiếng nghỉ?”

Thành Trung tủm tỉm cười:

“Kh chị và John cũng cần chơi hâm nóng tình cảm ?”

“Chị lại tưởng ai đó vì Minh Ngọc mà bắt cả lớp nghỉ?”

“Cứ cho là vậy .”

“Chị nhắc để em nhớ...”

Kh đợi Thiên Trang nói hết câu, Thành Trung đã ngăn cô lại:

“Việc của em, em sẽ tự cách giải quyết. Em tắt máy đây.”

“Được. Chị sẽ để em tự nói với ba.”

Nói xong, Thiên Trang lập tức tắt máy.

Lúc này Minh Ngọc mở to mắt Thành Trung:

là em của chị Thiên Trang sáng lập trung tâm ngữ NES?”

Thành Trung gật đầu:

“Em ruột.”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...