Chuyện Tình Anh Lính Công Binh
Chương 8:
Cái gì?
Em ruột ?
Nói như vậy thì gia đình Thành Trung thật sự là kh bình thường .
Giỏi hết phần thiên hạ.
Minh Ngọc cố l lại bình tĩnh, cười cười nói:
“ chị gái làm giáo viên tiếng vậy mà chị là đứng đầu một trung tâm ngoại ngữ tiếng. dựa vào quen mới xin vào học dễ dàng như vậy kh?”
Thành Trung bất ngờ trước câu hỏi của Minh Ngọc. còn tưởng cô sẽ hỏi tiếp về những thành viên còn lại trong gia đình.
Chưa đợi Thành Trung trả lời, Minh Ngọc lại vỗ vỗ trán:
” còn nói một trai hơn ba tuổi hiện đang làm ở nước ngoài. Vậy làm gì? em cảm giác những lời kể về gia đình em đều hiểu sai nhỉ?”
Thành Trung bật cười:
” là bác sĩ. Em nghĩ làm gì ở nước ngoài?”
“Xuất khẩu lao động.” Minh Ngọc thật thà trả lời. Rõ ràng khi nói làm việc ở nước ngoài chính là như vậy.
Thành Trung vẫn chưa thể nín cười. trai của thiếu chút nữa được vào biệt đội siêu trí tuệ Việt Nam, hiện đang làm trong một bệnh viện tại mà qua lời kể của em trai kèm theo trí tưởng tượng phong phú của em dâu tương lai lại ra thành xuất khẩu lao động.
Thành Trung xoa đầu Minh Ngọc:
”Vậy nói mẹ làm trong ngành du lịch thì em nghĩ mẹ làm gì?”
Minh Ngọc với ánh mắt hoài nghi, cô mấp máy môi:
“Là hướng dẫn viên du lịch. Thành phố Q quê nổi tiếng, thu hút nhiều khách du lịch mà.”
Thành Trung mỉm cười:
”Cũng đúng nha. Nhưng khách du lịch thì ở đâu?”
Minh Ngọc cảm giác như đang chơi Hỏi Xoáy đáp Xoay vậy. Câu này quá dễ. Cô lập tức trả lời:
“Nhà nghỉ, khách sạn...”
Thành Trung cô nói:
”Mẹ làm quản lý khách sạn.”
Minh Ngọc ồ lên một tiếng.
Thành Trung nói tiếp:
”Khách sạn của gia đình từ năm 1980 . Hiện tại mặt ở một vài thành phố trong cả nước.”
Nghe tới đây Minh Ngọc th đầu óc choáng váng. Cô định đứng dậy thì Thành Trung giữ tay cô lại.
“Em định chạy?”
“Kh . Em chỉ định hít thở chút kh khí. Hình như em hiểu sai hết cả.”
Thành Trung cười cười:
”Ba là bác sĩ quân y thì kh hiểu sai đâu. Mà quan trọng nhất là là lính c binh thì em biết rõ đúng kh?”
Minh Ngọc gật đầu.
Thành Trung ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng nói:
”Chỉ cần hiểu đúng về là được. Những chuyện khác kh quan trọng. Chẳng chính em nói là quen nhau kh cần để ý bố mẹ đối phương làm gì, chỉ cần quan tâm là tốt ?”
“ tự nhận là tốt?”
Thành Trung gật đầu ngay lập tức:
“ tốt yêu em.”
Nói xong hôn lên trán của Minh Ngọc:
”Em đừng lo lắng. Mọi trong nhà sẽ yêu quý em.”
Cảm giác bỗng nhiên bạn trai ‘hiện nguyên hình’ là một thiếu gia con nhà giàu khiến cho Minh Ngọc kh khỏi lo lắng. Tuy cô nói kh quan tâm tới cái gọi là môn đăng hộ đối mà bà ta thường nhắc đến nhưng gia đình cô chỉ là một gia đình bình thường, khi nào ba mẹ sẽ kh chấp nhận cô?
Ít nhất ba của cô và ba của cũng sẽ nhiều chủ đề để nói chuyện, như vậy nếu hai gia đình gặp nhau cũng vui vẻ, thoải mái hơn.
Minh Ngọc dựa vào vai Thành Trung, cô nghĩ về những chuyện trước đây. Thành Trung là một lối sống giản dị, cô thực sự kh ra gia đình lại đặc biệt như vậy. Nếu như cô biết từ đầu liệu cô dám yêu một đại thiếu gia như ?
Cô nghĩ là kh đủ can đảm.
Những câu chuyện về lọ lem và hoàng tử chỉ trong tiểu thuyết mà thôi. Sự thực thì hoàng tử sẽ tìm tới c chúa còn lọ lem lẽ sẽ l bình thường.
Những cơn gió lạnh thổi tới kéo cô về thực tại, Minh Ngọc ngước mắt Thành Trung. rõ được sự bất an trong mắt cô.
khẽ gọi tên cô:
“Minh Ngọc. Em biết tại kh nói rõ với em ngay từ đầu kh?”
Minh Ngọc khẽ lắc đầu.
lẽ muốn thử cô, muốn xem cô là thế nào.
Hay sợ cô vì ham phú quý mà bám l ?
Thành Trung sâu vào mắt cô nói:
“ biết em sẽ kh để khác hiểu lầm em vì ham giàu sang mà quen nên khả năng cao em sẽ sớm từ bỏ . chỉ thể khiến em say mê nhan sắc này của dần dần nói cho em biết. như vậy em mới kh rời xa .”
Minh Ngọc nghe được m lời tự luyến này liền bật cười:
”Ai say mê ?”
Thành Trung xoa đầu cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/chuyen-tinh--linh-cong-binh/chuong-8.html.]
”Còn nói ?”
Thành Trung Minh Ngọc nói:
“Mỗi lần em căng thẳng đều đứng dậy đúng kh?”
“Đúng. Điều này cũng biết mà. còn hỏi lại em?”
“ phát hiện ra lúc hôn em, em kh hề đứng dậy, thậm chí còn ngồi ăn nốt chỗ kem nữa.”
Minh Ngọc ngẩn kh nói được lời nào.
“Tại lúc đó sợ kem chảy.”
Thành Trung mỉm cười:
“Đó là vì em đã sẵn sàng.”
Minh Ngọc mở to mắt :
”Sẵn sàng?”
“Sẵn sàng đón nhận .”
lời nói này tính sát thương cao như vậy? Mới nói vậy mà mặt cô đã đỏ bừng lên .
Trong đầu Minh Ngọc ong ong lời nói của Thùy Dung:
”Kh hiểu bà với Trung yêu đương kiểu gì. Quen nhau hơn một năm mà còn chưa hôn nhau nữa. Kh cả hai đều vấn đề đó chứ?”
Vấn đề này kh Minh Ngọc kh nghĩ tới. Cô còn định dịp lễ giáng sinh này sẽ dành một bất ngờ “to đùng” cho Thành Trung.
Cô sẽ hôn .
Chỉ ều cô còn chưa kịp làm gì thì đã bị làm cho bất ngờ.
Thành Trung thực sự yêu cô. Cô tin vào cảm nhận của bản thân . là con nhà giàu thì chứ? ảnh hưởng gì tới tình cảm của cô và đâu.
lẽ cô cần dũng cảm hơn.
Minh Ngọc ôm Thành Trung nói:
“Yêu một tài giỏi như em cũng đã cố gắng nhiều. Khi biết về gia đình , em cảm th còn cần cố gắng nhiều hơn nữa. Em hy vọng sẽ kh bỏ lại em ở phía sau.”
“ sẽ kh bao giờ bỏ lại em. Em hãy là chính em. Đừng vì mà thay đổi. Mỗi một khả năng riêng, chúng ta kh cần so sánh bản thân với bất kỳ ai.”
Dòng đổ về nhà thờ lớn ngày càng nhiều. Minh Ngọc và Thành Trung chuẩn bị rời thì một bé trai chừng tám tuổi chạy tới đưa cho Minh Ngọc một chiếc bờm hình sừng tuần lộc:
“Tặng chị này.”
Minh Ngọc l ra từ trong túi m chiếc kẹo mút:
“Chị tặng kẹo cho em nhé.”
Thành Trung hỏi:
“ em lại tặng cho chị mà kh tặng cho ?”
Bé trai vênh mặt:
“Vì chị xinh. Minh Quân thích chị.”
Nói xong bé trai vui vẻ chạy về phía ba mẹ của :
”Chị xinh xinh còn cho con quà nữa nhé.”
Lúc này Thành Trung l chiếc bờm từ tay Minh Ngọc:
“Kh cho đeo bờm này.”
“ thế? Cũng dễ thương mà.”
“Của đàn khác cho kh được dùng.”
Đàn ? Đó là một bé con mà. Hơn nữa cô thích cái bờm đó.
Minh Ngọc xị mặt:
”Vậy l để dùng ?”
Thành Trung bật cười:
“ dùng thì chẳng khác nào để tên nhóc đó cắm sừng lên đầu .”
cất chiếc bờm vào túi áo nói:
”Về cho Tuấn Khải.”
Lúc này Minh Ngọc kh khỏi thương cảm cho Tuấn Khải. còn chưa bạn gái mà đã sắp thành “Khải tuần lộc” .
GÓC CHÉM GIÓ:
Minh Ngọc: “Thành Trung, nói ba là bác sĩ quân y.”
Thành Trung: “Đúng vậy.”
Minh Ngọc phấn chấn:
“Thật kỳ lạ trai là bác sĩ lại là một sĩ quan quân đội giống như là ba phân thân vậy. Sau này bị bệnh kh lo tìm bác sĩ nữa .”
Thành Trung lạnh lùng nói:
“ là bác sĩ khoa Sản.”
Minh Ngọc: “…”
Chưa có bình luận nào cho chương này.