Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Cô Vợ Giả Ngốc

Chương 66: Đe dọa

Chương trước Chương sau

Cửa vừa mở, một bầu kh khí hoàn toàn tĩnh lặng đập vào mọi giác quan của Ngọc Ly.

Cô đứng bất động, đảo mắt vào phía trong, phòng khách hai đang ngồi, đó chính là Bá Tùng và Trọng Đạt. Ba giương mắt nhau, trong giây lát kh ai lên tiếng.

Ngọc Ly ung dung, thản nhiên kh hề tỏ ra chút nào chột dạ về hành động khi nãy của bản thân, cô biết đã vừa khiến cho hai này chú ý và đề phòng, nhưng cũng đâu quan trọng?

Sự mặt của bọn họ, cùng với những gì đang diễn ra càng khiến cô tin rằng nhất định Duy Hoàng đã xảy ra chuyện gì đó .

Đương nhiên là linh cảm của Ngọc Ly kh hề sai.

Ba ngày trước.

Trong một phòng bao cao cấp của nhà hàng Hỉ Thước. Hai đàn ngồi đối diện nhau, trên mặt bàn là một tập hồ sơ khá dày về lý lịch của Trần Ngọc Ly trong năm năm vừa qua, cùng với đó là đánh giá mang tính chuyên môn của bác sĩ hàng đầu về lĩnh vực tâm thần học. Ngoài ra còn hồ sơ khái quát về Artis – Ngọc Ly, bạn gái mà Tuấn Kiệt nói rằng đã bị tai nạn sống thực vật năm năm qua.

Hoàng, chỉ muốn biết, những gì suy đoán là sự thật hay kh?” Tuấn Kiệt Duy Hoàng, ta chút hơi lo lắng.

Sắc mặt của ở trước mắt quá sức bình tĩnh, chẳng lẽ kh là nên tức giận, bất ngờ, hoặc là hiếu kỳ hay ?

“Ồ, nghiên cứu này của thể bán được nhiều tiền đ, ngoài kia biết bao nhiêu muốn được cải tử hoàn sinh mà kh được.” Duy Hoàng trào phúng nói.

Truyện đăng bởi An Nhiên Author

hiểu những gì nói là hoàn toàn cơ sở.” Tuấn Kiệt thở dài.

“Artis chỉ là một sống thực vật chứ đâu chết, sẽ ngày cô tỉnh lại giống như bao khác. Đằng này lại dùng cảm tính bịa ra một chuyện vô lý như vậy đặt ra trước mặt .”

Duy Hoàng nghiêm túc hỏi: “ ý gì với vợ ? Hay vì tên gọi giống nhau thì đều là bạn gái của à?”

Tuấn Kiệt ấp úng chưa biết trả lời ra thì Duy Hoàng lại lên tiếng.

phụ nữ của , chỉ thuộc về riêng , dù của Tùng, cũng đừng nên bước qua giới hạn đ!” Duy Hoàng vừa cười vừa nói, ngữ ệu thản nhiên lại hàm chứa ý tứ đe dọa rõ ràng.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Nghe Duy Hoàng nhắc tới dấu hiệu tỉnh lại của Ngọc Ly, Tuấn Kiệt cũng chút chột dạ. Chỉ là ta kh kiềm chế được ý nghĩ về phụ nữ kia. Cái cảm giác khi ở gần cô nó mạnh mẽ vô cùng, cứ luôn thôi thúc ta.

Tiến lên giữ l, cảm giác hết sức quen thuộc kia, dù nhắm mắt cũng thể nhận ra được. ta liều lĩnh hỏi một câu:

thể gặp vợ hỏi vài câu được kh?”

Toàn thân của Duy Hoàng từ trên xuống dưới bỗng nhiên tỏa ra khí lạnh, giống như băng tuyết ở nơi cực hàn, ánh mắt âm trầm quét mắt nhìn thẳng vào Tuấn Kiệt: “Nghĩ cũng đừng nghĩ, mà tiếp cận cô , để mạng lại cho .”

Giọng nói lạnh lẽo vang lên khiến Tuấn Kiệt chút do dự: “ Hoàng, biết yêu cầu của bản thân phần quá đáng, nhưng xin hãy hiểu cho , chỉ muốn được cô tha thứ…”

lên trở về hối lỗi bên cỗ thân xác mà cất giữ bao năm qua kia, chứ kh chạy tới giống con côn trùng vo ve bên tai vợ khác.” Duy Hoàng muốn đứng dậy.

Đúng lúc này đột nhiên đầu choáng váng dữ dội, toàn thân mất tri giác ngất .

Tuấn Kiệt đã xóa sạch dấu vết xuất hiện của bản thân và gọi báo cho Bá Tùng tới.

Hiển nhiên là việc Duy Hoàng tại lại bị như thế Tuấn Kiệt cũng kh biết, ta chỉ sợ bị liên lụy tới bản thân và an toàn của Ngọc Ly nên kh thể để Bá Tùng biết việc hai bọn họ bí mật gặp nhau.

Ba ngày vừa qua, n tin với Ngọc Ly chính là Bá Tùng.

Cũng may là cô đã nhạy cảm nhận ra chuyện gì đó nên cũng kh nói chuyện gì quan trọng, ngoài m câu hỏi han chuyện thường nhật và ở nhà ra thì kh nhắc tới vấn đề khác.

Cũng chính bởi vậy nên cách trả lời tin n kia mới càng khiến Ngọc Ly nảy sinh nghi ngờ.

Ánh mắt của Ngọc Ly khẽ chuyển, dừng lại trên gương mặt của Trọng Đạt, cất tiếng hỏi: “Duy Hoàng gặp chuyện gì ạ?”

Trọng Đạt cau mày Ngọc Ly, trong con ngươi đen trầm hiện lên chút lo lắng: “ bị trúng độc, một loại độc lạ.”

“Trúng độc?” Ngọc Ly theo ánh mắt của về lối cầu thang dẫn lên lầu. Cô vội vàng chạy lên.

Căn phòng lúc trước Ngọc Ly đã từng dùng qua nên nh cô đã bước vào. Ánh mắt nóng lên đàn đang yên tĩnh nằm trên giường. Cánh mũi phập phồng, n.g.ự.c đau thắt lại, đến cả đôi tay cũng mất hơi ấm. Ngọc Ly bước từng bước nặng nề về phía .

“Hoàng! Võ Duy Hoàng!” Cô nghẹn ngào gọi: “ lại trốn việc ngủ ở đây hay ?”

Ngọc Ly run rẩy chạm tay vào gương mặt , nhiệt độ nơi đầu ngón tay chuyền tới khiến cô chút nào yên tâm. “Hoàng, em thực vô dụng.”

Cô ghé ôm l , áp tai vào n.g.ự.c , lắng nghe nhịp tim đang đập đều dều trong đó, nước mắt khẽ rơi sau đó lại vội vàng lau , cứ thế ôm l nhắm mắt lại.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...