Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 84: Kết thúc ân oán!
Bởi vì Ngọc Ly đã đưa s.ú.n.g cho Ngọc Hà nên cô rút con d.a.o găm quân đội đeo bên h ra cầm ở trên tay. Cơ thể cô trong nháy mắt trở lên nh nhẹn, mang theo tố chất băng lãnh trầm ổn giống như loài báo từng bước lẻn tới gần Duy Hoàng và Quốc Vượng đang đấu cận chiến với nhau.
Con ngươi đen của Ngọc Ly dừng lại ở bàn tay trần của Duy Hoàng, nhất thời hốt hoảng.
Cô lên gương mặt tuấn tú lãnh khốc của , đáy lòng nhói lên nỗi bất an và lo lắng.
Bất chợt khóe môi Quốc Vượng hiện lên một tia cười mỉm khác thường, vì Ngọc Ly đang đứng đối diện với ta khoảng năm, sáu mét nên th rõ ràng. Cô lập tức cảm th căng thẳng, chăm chú vào đôi tay của ta.
Chỉ th trên đó bôi một lớp bột màu trắng lấp lánh sáng như bột ngọc trai mịn.
Ngọc Ly hoảng sợ la lên: “Cẩn thận!”
Gần như cùng lúc với tiếng hô của Ngọc Ly là phản xa bật lùi lạ phía sau của Duy Hoàng. Thành c tránh thoát được thứ bột mịn kia chạm vào .
Ngọc Ly cũng chạy tới đứng đối diện với Quốc Vượng, tròng mắt đen xinh đẹp của cô bỗng trở nên vô cùng thần bí, thậm chí còn chút mê hoặc; nó chạm vào cặp mắt nham hiểm của Quốc Vượng khiến ta bỗng nảy sinh sự khiếp sợ vô cớ, cơ thể thoáng khựng lại bước về sau một bước.
Sát khí từ con ngươi đen tuyền của Ngọc Ly mạnh mẽ dâng cao, cô bước nh về phía ta, nhưng lập tức ba gã sát thủ trong tổ chức L từ đâu đột ngột x lên ngăn cản. Bọn chúng giơ họng s.ú.n.g đen ngòm hướng về phía cô.
Võ Quốc Vượng nhếch miệng cười, trầm giọng quát: “Bắt l nó cho tao.”
Sau đó ta liền lách sang một bên tiếp tục lao về phía Duy Hoàng.
Ba gã đàn nhận mệnh lệnh còn chưa kịp ra tay thì Ngọc Ly đã hành động nh hơn. Cô nhún chân bay lên, dạng chân tung cước đá bay khẩu s.ú.n.g của gã đứng đằng trước và gã ở bên trái. Tiếp đó xoay đạp liên hoàn vào n.g.ự.c của gã bên trái đó, khiến gã ta ngã ngửa ra nền đất. Xương sườn răng rắc gãy vụn miệng phun m.á.u loãng.
Hai khẩu s.ú.n.g bị cô đá bay cũng lạch cạch một trước một sau rơi xuống mặt đất ngay bên cạnh gã ta.
Nhưng kh đợi gã phản ứng lại, Ngọc Ly đã gạt chân hất văng chúng ra mãi xa.
Lúc này hai gã sát thủ còn lại mới giật lại, bọn chúng đã quá coi thường này .
L lại tinh thần, gã phía bên liền giơ s.ú.n.g nhắm vào Ngọc Ly lập tức muốn bóp cò, nhưng bóng dáng của Ngọc Ly lại nh như chớp, loáng một cái đã biến mất khỏi tầm ngắm của gã ta lại bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh.
Tay trái cô mạnh mẽ tung một quyền vào cằm gã đàn bị mất s.ú.n.g khi nãy đang đà lao đến gần, tay cầm d.a.o găm vẽ ra một đường cong tuyệt đẹp trong kh trung, lưỡi d.a.o sắc bén xẹt qua cổ gã cầm s.ú.n.g còn lại, kéo theo một tia m.á.u đỏ thẫm văng ra.
Ngọc Ly giơ chân đạp đổ t.h.i t.h.ể của gã sát thủ còn chưa kịp ngã xuống vào tên đàn đang lao tới kia, đồng thời chuyển thân x lên, d.a.o găm trong tay lại vung ra một đường cắm thẳng vào mạn sườn của gã ta. Lưỡi d.a.o còn hướng lên trên họng, sắt móc thẳng vào nội tạng theo đà một mạch kéo ra liền bị cắt đứt.
Ba gã đàn này chính là ba sát thủ đắc lực của Quốc Vượng, từng giúp ta tung hoành trong hắc đạo nhiều năm qua. Bọn chúng cũng chưa bao giờ bị thất bại thảm hại như vậy, bỏ mạng trong nháy mắt vì một đứa con gái.
Đến c.h.ế.t vẫn còn kh thể nào tin nổi.
Quốc Vượng vừa đối phó với Duy Hoàng vừa chứng kiến đám thuộc hạ của bị Ngọc Ly xử lý, ta híp đôi con ngươi xảo quyệt lại, chiêu thức tung ra với Duy Hoàng càng thêm tàn độc hơn.
Ngọc Ly lúc này đã x vào trận chiến của hai , cô đẩy mạnh Duy Hoàng ra ngoài hô lên: “Để em, ta độc, em cách áp chế nó.”
Duy Hoàng nghe cô nói thế liền hoảng hốt muốn nói gì đó lại ngập ngừng thôi.
Lòng thầm niệm chú, [Tin tưởng em, cần tin ở khả năng của em…]
bồn chồn đứng ngoài, chăm chú thân thủ giống y như thần c.h.ế.t lại vô cùng xinh đẹp của Ngọc Ly.
Từng chiêu thức, từng cử động của cô đều toát ra sức mạnh tà ác nhưng lại cũng vô cùng tao nhã. Chúng được Ngọc Ly sử dụng vô cùng nhuần nhuyễn để đối phó lại với Quốc Vượng.
Nếu như trên tay ta kh độc, chắc đã sớm bị cô hạ gục từ lâu.
Bời vì vừa đánh vừa né nên nhiều lúc sẽ bị hụt mất thời cơ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/co-vo-gia-ngoc/chuong-84-ket-thuc-an-oan.html.]
Lợi dụng vào ểm này, những chiêu thức của Quốc Vượng tung ra đều vô cùng quỷ quyệt, ẩn chứa mối nguy hiểm lớn làm cho Ngọc Ly nhận l kh ít áp lực.
Nhưng cái lợi ở chỗ, thể lực của cô so với ta lại chiếm ưu thế hơn, huống hồ trên tay cô còn d.a.o găm.
Xẹt một cái đã đ.â.m trượt qua bả vai của ta.
Quốc Vượng đưa tay lên giữ ở miệng vết thương, liếc mắt sang Ngọc Ly đang chăm chú , con ngươi đen láy của cô tựa hồ còn mang theo vài phần châm biếm, khóe môi còn hiện lên một tia cười vui vẻ.
Th vậy, lửa giận của ta lập tức bùng lên, đưa tay vào túi quần l ra cây côn nhị khúc loại nhỏ, vung vù vù trong kh trung, ép Ngọc Ly thối lui vài bước. Sau đó ta thừa tg x thẳng về phía cô, nhưng vừa mới bước được vài bước đã bị Ngọc Ly giống như một con báo liều mạng lộn vài vòng y hệt con sâu đo đánh tới.
Mũi chân cô đạp vào n.g.ự.c ta, móc l cây côn hất văng ra ngoài.
Võ Quốc Vượng bị tước vũ khí lại bị đạp liền ngã ngửa ra mặt đất, Ngọc Ly nhào lên dẫm mạnh chân vào n.g.ự.c của ta khiến cho thân thể ta run lên bần bật, sắc mặt tái mét kh còn giọt máu.
Ngọc Ly đã chế trụ được Quốc Vượng, nhưng cô lại kh cảm th đắc ý, trái lại càng cảm th vô cùng tức giận.
Nỗi oán hân tích tụ từ đời trước nháy mắt bùng phát, cô hận kh thể một chân dẫm thật mạnh di c.h.ế.t gã đàn nham hiểm này , n.g.ự.c cô phập phồng uất hận, sau cùng ngước mắt lên Duy Hoàng khẽ hỏi: “ bị trúng độc kh?”
“Chắc là kh.” Duy Hoàng hơi hồ nghi đáp.
Trên tay ta bôi phấn của một loại sâu, đối với chủ nhân đã luyện ra nó thì kh , nhưng với tất cả những khác nếu chạm sẽ bị lạc vào ảo giác, trở thành một bình chứa ấu trùng cho sâu chúa.
Trước kia khi còn là Tư Tế, Ngọc Ly đã xem qua loài sâu này, nó được xếp vào loại cổ trùng kh độc nhất, nhưng lại khó trị nhất. Vì đám sâu nhỏ sẽ lúc nhúc trong cơ thể vật chủ khó lòng trừ khử hết. Nếu như nó ăn lên não là coi như tận số.
Nghe Duy Hoàng nói vậy, Ngọc Ly thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, cô cầm lưỡi d.a.o dứt khoát cắt một đường ngang qua yết hầu của gã ném luôn con d.a.o .
Kết thúc ân oán!
Gương mặt lạnh giá của cô ngẩng lên về phía đám đã kết thúc trận chiến của từ sớm đang vây lại đây.
“Như mọi th đ, chỉ tự vệ thôi.” Ngọc Ly nhấc chân ra khỏi t.h.i t.h.ể của Quốc Vượng nhún vai giải thích.
Chúng đâu quan tâm tới ều đó, cái chúng để ý là chiêu thức của cô kia kìa...
“ cách nào phong bế hoàn toàn hoàng lăng này lại kh?” Duy Hoàng lên tiếng hỏi cô giúp việc, chính là phụ tá lúc trước cũng góp phần vào việc tạo ra nơi này, tuy kh tham gia từ đầu tới cuối, nhưng hẳn cũng biết đôi chút.
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Đóng cửa lại sau đó phá hủy chiếc chìa khóa.” Cô giúp việc cau mày nói: “Nơi này nếu như kh dùng chìa khóa để mở thì sẽ tiến vào một chiều kh gian khác. Chính vì vậy nên Thái Sư mới nhất nhất đợi hai .”
“Ông ta nói thể ra thế giới cũ?” Duy Hoàng băn khoăn nói.
“Cái này kh biết.” Cô giúp việc thở dài đáp.
Vậy là đoàn kh ai bảo ai lập tức mang ba lô gom kho báu nhét vào tới khi nặng trĩu. Sau đó kéo đống xác c.h.ế.t ra phía ngoài cửa.
“Kh th Khánh Vi và Ái Lan?” Ngọc Ly lẩm bẩm. “Chạy giỏi nhỉ?”
Cánh cửa hoa sen khép lại, ngọc bội cũng bị phá hủy. Lăng mộ đế vương mãi mãi biến mất khỏi thế giới này.
Ngọc Hà đã ngất được Tuấn Kiệt ôm ra sau mọi . Bọn họ theo lối chính trở lại mặt đất, cũng muốn xem lúc trước ở đây thứ gì.
Trên hành lang xuất hiện vô số mảnh đá vỡ vụn hòa lẫn cùng m.á.u đen, chứng tỏ khi đám kia tiến vào đây đã đối mặt với tình huống kinh khủng lắm, nhưng bây giờ lại kh ai th xác c.h.ế.t hay thứ gì khác lạ.
Bọn họ cứ thế một đường thuận lợi trở lại mặt đất, lúc này đã là đêm khuya. Trên núi sương xuống lạnh buốt, từng hơi thở ra đều là khói trắng. Nhưng kh ai dám nán lại ở đây lâu, liền lập tức xuống núi trở về thành phố ngay trong đêm.
Ngọc Hà cần tới bệnh viện.
Chưa có bình luận nào cho chương này.