Cô Vợ Giả Ngốc
Chương 85: Cô ấy, đúng là đã xảy ra chuyện.
“Cảm ơn !” Ngọc Ly Tuấn Kiệt nghiêm túc nói.
“Kh cần khách sáo như vậy.” ta cau mày đáp lại cô. Ánh mắt kh che giấu nổi sự hiếu kỳ, thẳng t săm soi cô từ đầu đến chân.
Duy Hoàng khó chịu kéo Ngọc Ly ôm vào lòng, về phía dãy ghế chờ trên hành lang bên ngoài phòng cấp cứu. Sắc mặt cau chỉ muốn mang luôn phụ nữ của đem cất .
Lúc này ở đây chỉ Ngọc Ly, Duy Hoàng và Tuấn Kiệt, những khác đã trở về nhà ngay khi bọn họ tới thành phố .
Thời ểm đưa Ngọc Hà vào bệnh viện, tin báo bình an cũng đã được gửi tới chỗ bà Võ.
Nhẽ ra Tuấn Kiệt sẽ kh mặt ở đây vào lúc này, nhưng khi ta bế Ngọc Hà vào phòng cấp cứu, bác sĩ khám tổng quát chỉ định bệnh nhân cần tiếp máu, yêu cầu nhà chuẩn bị.
Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, ta lại xung phong thử m.á.u trước, ai ngờ nhóm m.á.u lại thích hợp, vậy là hiến m.á.u ở lại đến giờ.
Mà khi lý do lớn nhất chính là ta muốn kéo dài thời gian ở bên cô được lâu hơn.
Điều đó cũng giải thích vì mà Ngọc Ly nói lời cảm ơn kia, dù thì chuyện gì ra chuyện đó. Xét cho cùng cô và ta từ lâu đã kh còn liên quan tới nhau nữa, ân oán coi như đã bị gió cuốn bay, cứ để như vậy …
Chẳng oán trách cũng chẳng hận thù.
Bỏ tất cả ra ngoài tâm trí.
Bởi vì càng nghĩ tới sẽ càng khó quên, mà cô thì lại kh muốn nhớ.
Thời gian trên hành lang bệnh viện trôi qua từng giây trong sự im lặng tuyệt đối. Vết thương ở trên đùi Ngọc Hà vừa do trúng đạn lại bị d.a.o đ.â.m nên mất nhiều máu, tuy nhiên hẳn là cuộc phẫu thuật kh cần lâu tới mức như thế chứ.
Đã ba tiếng đồng hồ.
sau đó Ngọc Ly chợt nhớ ra, lúc đám của tổ chức L tới, sắc mặt của Ngọc Hà kém. Về sau lại còn nhắc nhở cô về chuyện Quốc Vượng độc trên .
Nghĩ tới chuyện này, Ngọc Ly bỗng đứng bật dậy, vẻ mặt bồn chồn lộ rõ sự bất an, ánh mắt đỏ lên như sắp khóc. Miệng cô cứng đờ như mếu.
“Chuyện gì vậy?” Duy Hoàng cũng đứng lên bắt l bàn tay lạnh ng của cô lo lắng hỏi.
“Ngọc Hà đã bị trúng độc trùng.” Ngọc Ly bần thần đáp lại. Nếu mà như vậy thì cô hẳn là lành ít dữ nhiều .
“Để gọi thêm tới.” Duy Hoàng cũng cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của sự việc, nên lập tức liên lạc với của .
Chưa tới mười năm phút sau, Khánh Toàn đã hớt hải chạy tới, cùng với ta còn một nhóm sáu đàn cỡ trung tuổi, bộ dạng kh giống thường.
Đoàn Khánh Toàn vừa tới thì giám đốc bệnh viện cũng xuất hiện, ta vừa vừa cài cúc áo blouse vừa dùng tay vuốt lại mái tóc hoa râm đang rối tung của .
Chắc là vừa bị gọi tỉnh.
Tốc độ đúng là nh.
Nhận được cái gật đầu của Duy Hoàng, những đàn tới cùng với Khánh Toàn liền theo giám đốc bệnh viện vào trong phòng cấp cứu.
“Em dặn dò gì kh, đó đều là những bác sĩ, chuyên gia hàng đầu trong các lĩnh vực giải phẫu học.” Duy Hoàng choàng tay ôm l bờ vai gầy của Ngọc Ly khẽ nói.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Ngọc Ly thất vọng lắc đầu: “Em chỉ biết cách phòng để kh bị trúng cổ trùng, chứ kh biết cách giải. Loại trùng này cần con chúa ra lệnh, nó sẽ tự động chui ra hoặc c.h.ế.t . Nhưng Quốc Vượng đã chết, lẽ con trùng chúa cũng chết, vậy thì con trong Ngọc Hà sẽ trở thành con chúa tiếp theo.”
Truyện đăng bởi An Nhiên Author
“Đừng lo, khoa học hiện đại sẽ tiêu diệt được bọn chúng.” cũng chỉ biết nói như vậy để động viên, trấn an cô.
Tuấn Kiệt đang ngồi im lặng nãy giờ chợt lên tiếng: “Hai liên quan gì tới hai cỗ quan tài trong cổ mộ kia kh?”
Ngọc Ly nhíu chặt mày, sau đó hơi giãn ra nhướng mày lên đáp: “Chúng chính là hai hồn ma của bọn họ nhập vào hai thân xác này. Vốn kh ở đây.”
Đủ thành thật chưa?
nói rõ như vậy thì đừng cố bám l nữa, dấm nhà chua lắm , chua loét bốc mùi.
Th tin cô vừa nói đúng là đủ khiếp sợ. Nhưng Tuấn Kiệt lại kh hề nghi ngờ.
Nghe xong ta cũng kh hỏi thêm gì nữa, cả giống như một bức tượng lặng lẽ ngồi ở đó, tự chìm trong thế giới của riêng , toả ra xung qu biết bao nhiêu sự thống khổ cùng hối hận.
Ngọc Ly sang chỉ nhếch miệng cười, cũng kh để ý tới nữa. [Ai bảo dám xiên , mẹ nó, nghĩ lại vẫn còn th đau đây này.]
Ba ngồi ở đó tới tận sáng, đèn trên cửa phòng cấp cứu vẫn chưa tắt. Khánh Toàn lo lắng cho sức khỏe của sếp lớn nhà liền cẩn thận hỏi: “Ông chủ, hay là hai về trước , thay một bộ quần áo mới, sau đó ăn uống gì đó. sẽ ở lại đây, tin tức liền báo cho hai .”
ta nói dứt lời, Duy Hoàng mới lại bộ dáng của và Ngọc Ly, còn thêm cả mùi m.á.u t hôi. Kh nhắc đến thì kh , giờ phụ nữ của một thân nhếch nhác như kia, cũng th khó chịu.
gật đầu kéo tay Ngọc Ly đứng dậy, một mạch về phía lối ra. Lúc ngang qua Tuấn Kiệt còn bỏ lại một câu: “Về .”
Khi hai trở về biệt thự nhà họ Võ, mới sáng ngày ra mà cửa nhà đã một trận náo loạn.
“Nói ngay, các giấu con gái bảo bối của chúng ở đâu ?” Đó là giọng nói ch chua của bà Trần.
Ngọc Ly thở dài, thực sự lúc này cô cảm th đủ mệt , kh muốn gặp đàn bà đó nữa. Vừa định xoay cùng Duy Hoàng tới nơi khác thì đã nghe th tiếng tru tréo từ phía sau.
“Ngọc Ly, mày định bỏ trốn à? Chị mày đâu?” Bà Trần nghe th tiếng động cơ xe cùng với tiếng mở cổng nên đã phát hiện ra hai .
Cô kh đáp lại, đứng im ở đó thẳng vào gương mặt kệch cỡm của bà ta. Ông Trần lúc này cũng tới nghiêm giọng nói: “Ngọc Hà đâu , ba ngày nay con bé kh gọi về cho chúng tao .”
Nói xong bà Trần như chợt nhận ra đứng bên cạnh Ngọc Ly, thái độ lập tức thay đổi, thực hiện vai diễn vừa đ.ấ.m vừa xoa: “ Hoàng, con bé Ngọc Hà là đứa biết suy nghĩ, nó sẽ kh xảy ra chuyện gì chứ? chuyện gì thì cũng là do cố ý hãm hại.”
“Cô , đúng là đã xảy ra chuyện. Bị hãm hại.” Duy Hoàng coi như kh nghe ra ẩn ý của bọn họ mà thản nhiên nói. “Sống c.h.ế.t chưa rõ.”
Ông bà Trần vừa nghe th vậy, liền hốt hoảng, sau đó mới để ý tới quần áo trên Ngọc Ly và Duy Hoàng. Tuy đều là màu đen nhưng vẫn những chỗ bị đóng cứng lại sậm màu, lại thêm mùi t đặc trưng…
Là m.á.u .
Nhất thời bọn họ hoảng sợ lùi lại phía sau, ánh mắt khiếp sợ. Muốn nói gì đó nhưng run rẩy thốt cũng chẳng lên lời.
Ngọc Ly bĩu môi bước thẳng vào nhà lên phòng của .
Sau khi được Duy Hoàng đưa địa chỉ bệnh viện, bà Trần lập tức chạy tới đó. Tương lai của bọn họ đều dựa cả vào đứa con gái này, kh lo lắng được.
Một đứa coi như bỏ , giờ mất tiếp đứa còn lại thì khác gì thiệt đơn thiệt kép?
Chưa có bình luận nào cho chương này.