Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 40: Làm mẹ
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 40
“Làm mẹ”
‘Bíp bípbíp bíp’
8 giờ sáng, tiếng chu báo thức đúng giờ vang lên.
Tô Tuế khó nhọc mở mắt, ngây ngốc chằm chằm trần nhà một lúc lâu. Chờ đến khi chu tự động ngừng lại, cô mới từ từ ngồi dậy, rời khỏi giường.
Cô đã mất ngủ cả đêm.
Rõ ràng mệt mỏi đến mức mắt mở kh nổi, nhưng tâm trí cô lại hoạt động kh ngừng.
Thật chẳng chút tiến bộ nào.
Cô thầm khinh thường chính trong lòng.
Chỉ là ăn một bữa tối với từng thầm thương thôi mà, cũng đủ để cô mất ngủ.
Cũng đâu cô gái mới mười m tuổi đâu… chậc.
Khi cô vẫn đang thầm than thở, Tô Quân An gõ nhẹ cửa phòng bên ngoài: “Chị, chị dậy chưa?”
Tô Tuế đáp lại, mặc quần áo xong liền mở cửa, giọng vẫn còn hơi mơ màng: “An An, em dậy sớm thế?”
bé cô với đôi mắt đen to tròn: “Chị, em đói .”
“Được, chị lập tức làm bữa sáng cho em đây.” – Tô Tuế xoa nhẹ đầu bé.
Giờ giấc ngủ nghỉ của nhóc lại đều đặn hơn cô. Nếu kh vì dậy sớm nấu bữa sáng cho An An, chắc giờ cô vẫn ngủ thẳng đến tận trưa mới thức dậy.
Đêm qua trời mưa suốt cả buổi tối, nên bên ngoài vừa ẩm ướt vừa se lạnh.
Xem ra hôm nay kh dắt chó dạo .
Sau khi ăn sáng xong, Tô Tuế và Tô Quân An chơi đùa một lát ở phòng khách.
Đến gần trưa, cô mới chợt nhớ hình như trong nhà đã hết đồ ăn, liền nghiêng đầu hỏi nhóc: “Trưa nay em muốn ăn gì?”
“Em muốn ăn pizza.” – bé trả lời.
Tô Tuế chỉ nhướng mắt nhóc, kh phản đối. Nếu An An muốn ăn thì cứ ăn vậy, dù cô cũng lười nấu nướng.
Nửa tiếng sau, đồ ăn đã được giao đến trước nhà. Nghe tiếng gõ cửa, An An chạy bước nhỏ ra mở.
Tô Tuế nghe th bé nói “cảm ơn”, nhưng vẫn chưa vào nhà.
Vừa định ngó ra xem nhóc làm gì, cô lại nghe nói một câu: “ trai cảnh sát, muốn ăn cùng bọn em kh?”
trai cảnh sát…
Tô Tuế cạn lời.
Chẳng lẽ Hứa Kim Triêu đã cho nhóc uống loại thuốc thần kỳ nào ? Rõ ràng tối qua mới gặp lần đầu, thế mà giờ đã gọi một tiếng “ trai” thân thiết như vậy.
“Ồ, miệng bạn nhỏ cũng thật ngọt nha.” – Giọng nói này lại vang lên từ một lạ, khiến cô càng thêm ngạc nhiên.
“An An, mau vào đây!” – Tô Tuế vội vàng chạy ra ngoài, sợ nhóc lại nói gì dọa mất.
Một số th niên đang đứng ở lối , Hứa Kim Triêu đứng ở giữa họ. th cô ra ngoài, Hứa Kim Triêu chỉ liếc qua, kh nói gì.
Ngược lại, con trai bên cạnh mỉm cười với An An: “Các trai còn việc, kh thể cùng các em ăn trưa được .”
Nói xong, ta lại nhịn kh được liếc Tô Tuế vài lần.
Tô Tuế cong môi, mỉm cười với họ đóng cửa lại.
“Còn chưa à?” – Hứa Kim Triêu chút kh kiên nhẫn thúc giục bọn họ.
Trương Dật Phàm thu hồi ánh mắt, dùng khuỷu tay huých nhẹ Hứa Kim Triêu: “Này đội trưởng Hứa, cô gái hàng xóm của xinh thật.”
“...” – Hứa Kim Triêu im lặng.
“Chỉ là chút đáng tiếc thôi.” – Trương Dật Phàm tiếp tục, giọng lộ vẻ trêu chọc.
“Đáng tiếc cái gì?” – Lưu Hạo ở bên cạnh hỏi.
Trương Dật Phàm chép miệng: “Đáng tiếc… đã làm mẹ .”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Honey Honey Sweet ♡♡
Nghe vậy, Hứa Kim Triêu liếc ta, giọng kh vui: “Nếu kh cần mắt thì đưa cho cần .”
Trương Dật Phàm trợn mắt, kh hiểu vừa nói sai chỗ nào.
Mắt th m họ đã xa, ta lập tức chạy theo.
“Hử… kh đúng, đội trưởng Hứa, kh ổn.”
“Cút.”
“Hạo Tử, ta chửi .”
“Đáng đời.”
Cùng lúc đó, Tô Tuế Tô Quân An đang ăn pizza và xem hoạt hình một cách ngon lành, thản nhiên hỏi: “An An, em thích trai hàng xóm đó ?”
Tô Quân An gật đầu.
“Tại vậy? Em mới gặp một lần mà.”
bé xoay đầu cô, dáng vẻ chính trực: “ đẹp, vừa hay chị cũng chưa bạn trai.”
“Hả?” – Tô Tuế há hốc miệng, cạn lời.
Bạn nhỏ Tô chớp đôi mắt ngây thơ, tiếp tục nói: “Cho nên em muốn dắt tới làm bạn trai chị.”
“...” – Tô Tuế cạn lời. Bạn nhỏ bây giờ đã hiểu chuyện thế ? Hơn nữa, nhất thiết dùng từ “dắt” ?
___
Một buổi chiều cuối tuần, Tô Ngộ tan làm vừa hay ngang qua khu vườn Lệ Cảnh, liền nghĩ tới việc đón Tô Quân An về nhà.
Ông chưa gọi ện trước cho Tô Tuế, bởi biết rõ tính cách của cháu gái . Nếu kh tình huống đặc biệt nào, lẽ cô sẽ chẳng chịu ra ngoài.
Khi Tô Tuế chuyển nhà trước đó, cũng đã đến xem một lần, nên lần này nh đã mặt trước cửa tòa chung cư.
Đúng lúc đó, một th niên chống nạng đứng trước mặt đang mở cửa. dáng vẻ bất tiện của , nh chân bước tới, giúp đẩy cửa vào.
Hứa Kim Triêu quay đầu đột ngột xuất hiện phía sau , ánh mắt sắc bén.
Khi rõ đó, trong đáy mắt thoáng tia ngạc nhiên, mỉm cười: “Cảm ơn.”
“Kh gì.” – Tô Ngộ với chút kinh ngạc. Ông cũng chưa già đến mức mắt mờ, nhưng thái độ của trai vừa nãy thay đổi quá nh khiến hơi ngỡ ngàng.
Hai bước vào thang máy, mỗi mang những suy nghĩ riêng.
Tô Ngộ ấn số tầng, th Hứa Kim Triêu vẫn im lặng, nghiêng đầu , dò xét một chút.
Hứa Kim Triêu mỉm cười giải thích: “Cháu cũng sống ở tầng 16.”
Khi tiếng chu cửa vang lên, Tô Tuế đang vừa soạn bản thảo vừa ngồi xem Ultraman cùng An An.
Trước khi mở cửa, cô qua mắt mèo, mở cửa với vẻ mặt hơi ngạc nhiên: “… đến đây ?”
“Vừa hay ngang qua chỗ con, thuận tiện đến đón tiểu quỷ nhỏ kia.” – Tô Ngộ vừa nói vừa liếc Hứa Kim Triêu đang tới từ phía sau.
Tô Tuế cũng nhân cơ hội một cái, kh ngờ đúng lúc cũng qua.
Ánh mắt hai chạm nhau vài giây.
Sau đó, cô lập tức sang chỗ khác và kh quên đóng cửa lại.
Hứa Kim Triêu: “…”
th phản ứng này của cô, Tô Ngộ kh nhịn được cô vài cái hỏi: “Các con quen nhau ?”
“Là hàng xóm, mới chuyển đến được hai ngày trước ạ.” – Tô Tuế kh định giải thích thêm.
Tô Ngộ gật đầu, kh nói gì nữa.
Vì đã đến, Tô Tuế tạm gác c việc sang một bên, ngồi xuống sofa ở phòng khách nói chuyện cùng .
Đến gần 5 giờ, Tô Ngộ nghe ện thoại. Cúp máy xong, quay sang Tô Tuế: “Tuế Tuế, hay quay về ăn cơm cùng với , để kêu mợ làm vài món ngon cho con.”
Tô Tuế nghĩ đến núi c việc vẫn chưa xong, liền khẽ từ chối: “Để lần sau ạ, đợi khi nào con xong việc con sẽ đến thăm mọi .”
“Được, vậy con ở một cẩn thận nhé. việc gì thì gọi cho .” – Nói xong, bảo Tô Quân An nh chóng vào nhà dọn dẹp đồ đạc.
nhóc nghe tin sắp liền ủ rũ, nhưng kh dám phản kháng lại cha , chỉ lầm lũi theo phía sau Tô Ngộ.
Vừa được vài bước, Tô Ngộ dừng lại, ngoảnh đầu Tô Tuế, dáng vẻ do dự như muốn nói gì đó.
“ chuyện gì ạ?” – Tô Tuế thắc mắc.
“Kh biết nhà họ Lâm biết tin con đã trở về từ đâu, hai ngày trước họ đã đến căn nhà cũ nghe ngóng. Nói Lưu Tố bị bệnh nên muốn con đến thăm.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.