Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 41: Anh đừng hiểu lầm

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 41

đừng hiểu lầm”

Lưu Tố chính là bà nội luôn trọng nam khinh nữ đến mức cực đoan của cô.

Tô Tuế cười lạnh trong lòng, đúng là âm hồn bất tán mà.

Bà ta đã con trai, cháu trai đích tôn , vậy còn tìm cô làm gì chứ?

cô im lặng, Tô Ngộ lên tiếng an ủi: “ nhà họ đúng là kh mặt mũi, nhưng con đừng để bụng. Bọn họ kh biết con đang ở đây đâu.”

Tô Tuế nở một nụ cười nhẹ, yên tâm: “Vâng, con biết . Con cũng kh còn là trẻ con nữa, đừng bận tâm.”

“Được, vậy dẫn tên nhóc quỷ này về nhà trước đây.”

“Tạm biệt chị.”

“Ừm, tạm biệt. Về nhà nghe lời đó, lần sau chị lại dẫn em chơi.”

Tô Quân An vừa được vài bước thì bỗng quay đầu, chớp đôi mắt cô.

Tô Tuế: “?”

nhóc đưa tay lên che miệng, nhỏ giọng nói: “Chị, em đã hẹn với trai cảnh sát đó…”

Chưa kịp nói hết, đã bị cha lôi mất.

Đã hẹn???

Trong đầu Tô Tuế tràn ngập những dấu chấm hỏi. Đã hẹn cái gì chứ? Nhóc con chạy hẹn với Hứa Kim Triêu từ khi nào vậy?

Trước khi đóng cửa, cô liếc về phía đối diện một lần nữa, tâm trạng thoáng chốc trở nên phức tạp.

Câu nói của Tô Quân An đã khiến cô lơ đễnh suốt m tiếng đồng hồ, đến nỗi còn viết sai cả bút d của . Nhận ra ều đó, cô thở dài một hơi.

Nếu biết sớm muộn gì cũng ngày này, từ đầu đã kh nên dùng bút d ‘Tuế Tuế bất ly’, gọi trực tiếp là ‘123’ khi hay hơn.

Tô Tuế lắc đầu, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ kỳ lạ đang hiện lên trong đầu.

Khoảng thời gian gần đây, cô luôn nỗ lực hoàn thành mọi việc trong tay. Nếu kh, vào ngày Tết Nguyên Đán cô vẫn sẽ ở nhà một ‘tăng ca’ – thật là quá thảm.

Khi đồng hồ gần ểm 9 giờ, cuối cùng cô cũng ra khỏi phòng, đúng lúc nghe tiếng mở cửa bên phía đối diện.

Chân đã như vậy mà cả ngày vẫn ra ngoài lang thang, đến giờ muộn mới về đến nhà .

th cô ra ngoài, Chiêu Hoa Đào liền nhảy ra khỏi tổ, ngậm bát trong miệng, ve vẩy trước mặt cô.

Lúc này, Tô Tuế mới nhớ ra bản thân vẫn chưa ăn tối, Chiêu Hoa Đào cũng vậy.

Ngay khi vừa đổ thức ăn cho chó xong, bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên.

Tô Tuế qua mắt mèo, th Hứa Kim Triêu đang đứng ngoài cửa, tay cầm một túi đồ gì đó. Chốc lát, cô bỗng nhớ đến lời Tô Quân An nói hồi chiều…

Cô mở hé cửa, thò đầu ra ngoài hỏi: “ chuyện gì ?”

Hứa Kim Triêu hơi nhíu mày, cảnh tượng này thật sự quen thuộc.

“Em trai đâu?”

“Về với bố nó .”

“....” – Hứa Kim Triêu túi đồ trong tay, nói: “Nhóc tiểu quỷ đó còn bảo mời nó ăn cơm.”

Ánh mắt Tô Tuế liếc xuống túi đồ cầm, chốc lát thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra là chuyện này à.

Cô lập tức đổi sang nụ cười mà cô cho là lịch sự và thân thiện: “Xin lỗi, đứa nhỏ nghịch ngợm, gây phiền phức cho .”

Hứa Kim Triêu chỉ “ừm” một tiếng, kh nói gì thêm.

“Nếu em trai kh ở đây, vậy giải quyết giúp cái này .”

“Kh cần đâu.” – Tô Tuế liên tục xua tay: “ kh đói.”

‘Ọt ọt~’

Tô Tuế: “....”

Hứa Kim Triêu: “....”

Bầu kh khí trở nên hơi ngượng ngùng, khiến cô cảm giác như cả một đàn quạ đang bay trên đầu .

Hứa Kim Triêu cười nhẹ như như kh, thuận tiện đưa túi đồ trong tay ra.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Cứ coi như cảm ơn vì bữa tối hai ngày trước .”

“....”

Thôi bỏ , dù cũng đã như vậy, lại đúng lúc cô đang đói, thật lãng phí nếu kh ăn.

“Vậy được, nhận nhé.” – Tô Tuế mỉm cười nhận l.

Trước khi đóng cửa, cô kh nhịn được mà Hứa Kim Triêu một lúc.

Khuôn mặt thì khỏi nói, đúng chuẩn nam chính trong truyện tr.

Dáng thì… thật khó mà tả.

Về chiều cao, cao hơn cô một cái đầu, đoán chừng trên 1m85.

lẽ sau khi về nhà, đã cởi áo khoác ra nên giờ chỉ mặc chiếc áo nỉ màu đen, cổ hơi lệch, để lộ xương quai x rõ ràng.

Trong đầu Tô Tuế tự động hiện lên hai chữ: Tuyệt thật.

Ánh mắt cô lại hạ xuống.

Quần thể thao màu xám, vẫn như mọi ngày.

Kh hiểu cô lại nghĩ đến câu nói phổ biến trên mạng m năm trở lại đây: đàn mặc quần xám cũng giống như phụ nữ mặc tất đen.

Nghĩ vậy, ánh mắt cô bất giác lại dừng trên một lần nữa.

“Khụ.” – Hứa Kim Triêu nắm chặt tay, ho nhẹ một tiếng.

Tô Tuế bỗng chốc tỉnh táo lại.

OMG!

Trong đầu cô vừa nghĩ đến thứ gì vậy trời!

“Cái đó… vào nhà trước nhé.”

Nói xong, cô đóng ‘rầm’ cửa lại.

Hứa Kim Triêu trầm ngâm cánh cửa trước mặt, vừa chuẩn bị quay về nhà thì bỗng nghe tiếng mở cửa phía sau.

Honey Honey Sweet ♡♡

“Cái đó… Hứa Kim Triêu.” – Tô Tuế gọi lại.

“Hửm?” – Hứa Kim Triêu quay đầu.

chuyện này cảm th giải thích với một chút.”

“Chuyện gì vậy?”

“Ừm… chính là cái đó, chú chó nhà , tên nó là Chiêu Hoa Đào. Tên khác gọi là…” – biểu cảm Tô Tuế chút kh tự nhiên – “gọi là Chiêu Chiêu, đừng hiểu lầm nha.”

th Hứa Kim Triêu im lặng, cô bổ sung: “Chiêu trong lời chào .”

Hứa Kim Triêu cô một lúc, dường như đột nhiên nhận ra ều gì đó, mỉm cười: “Kh , kh nghĩ nhiều chứ?”

kh nghĩ theo hướng đó.”

“Vậy… kh còn chuyện gì nữa, quay về nghỉ ngơi trước.”

Nói xong, Hứa Kim Triêu tự nhiên quay , ‘cạch’ một tiếng đóng cửa lại.

Tô Tuế đứng im tại chỗ, xấu hổ đến mức kh biết giấu mặt vào đâu. lẽ cô nên chuyển sang một hành tinh khác sinh sống thì hay hơn nhỉ.

Ngày hôm sau, Tô Tuế ngủ một giấc đến trưa mới tỉnh dậy. Việc đầu tiên cô làm sau khi thức dậy là kiểm tra cân nặng của .

Cô cảm th chút tội lỗi vì bữa khuya nhẹ hôm qua. May mà cân nặng chỉ tăng hơn hôm qua một chút chút thôi.

Thời tiết hôm nay tốt, còn thể th những tia nắng len qua ô cửa sổ.

Sau bữa trưa, Tô Tuế dành cả buổi chiều nằm dài trên ghế sofa, vừa xem lại bản thảo vừa nghe chị em của cô phàn nàn về việc tiểu thuyết của cô bị đạo văn.

“Trời đ*, tớ chưa từng th ai vô liêm sỉ như vậy. Bảng màu này như tát vào mặt cô ta, vậy mà cô ta vẫn cố gân cổ nói đó là một meme phổ biến. Độc giả của cô ta còn thực sự tin nữa!”

“Mẹ nó, bây giờ cô ta còn chạy đến nói tớ bắt nạt mới! Còn bảo là tớ cố ý lợi dụng sự nổi tiếng của cô ta vì cuốn sách của tớ thất bại. Quá đáng quá !”

nói xem tức c.h.ế.t kh chứ! Tớ tức đến nỗi nội tiết trong tớ mất cân bằng luôn này!”

“Kh chứ, tớ nói cả nửa ngày trời mà biến đâu mất ???”

Sau khi nghe xong từng tin n thoại, Tô Tuế bình tĩnh trả lời: “Những lời nói vừa truyền cảm hứng cho tớ. Tớ nghĩ thể sử dụng cho cuốn sách tiếp theo của .”

một lúc lâu, đối phương mới trả lời lại: “Đồ kh lương tâm! Tạm biệt!”

Tô Tuế đặt máy tính bảng xuống, đứng dậy lại trong phòng.

Bên ngoài, mặt trời đã lặn. Cô lại Chiêu Hoa Đào đang ngồi trước cửa sổ sát đất, ánh mắt tràn đầy khao khát muốn được ra ngoài.

Cô suy nghĩ một lát, quyết định dẫn Chiêu Chiêu ra ngoài dạo.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...