Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 42: Đến nhà lần thứ hai
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 42
“Đến nhà lần thứ hai”
Tô Tuế là thích hành động, nói là làm, kh bao giờ do dự.
Sau khi nh chóng sắp xếp xong vài tài liệu, cô tìm sợi dây và đeo cho Chiêu Đào Hoa. Kể từ lần đầy ngượng ngùng trước đó, giờ đây mỗi khi ra ngoài dắt chó, cô cũng biết chuẩn bị chỉnh tề hơn một chút.
Chỉ cần chút trang ểm nhẹ nhàng, mọi thứ đã xong trong vòng mười phút.
Chiêu Đào Hoa từ sớm đã đứng chờ ở lối vào, vẫy đuôi háo hức.
Tô Tuế giày xong, mở cửa liền th một cặp nam nữ đang đứng ở hành lang.
Ngay khi th Chiêu Đào Hoa, đàn lập tức hét lên:
“Aaaa, má ơi, chó!”
“Lâm Lâm, cứu tớ!!!”
Tiếng hét vang lên đột ngột kh chỉ làm Tô Tuế giật , mà cả Chiêu Đào Hoa cũng sợ đến mức trốn sau lưng cô, tai cụp xuống, run rẩy.
Cảnh tượng trở nên hơi hỗn loạn.
Tô Tuế sững lại vài giây nh chóng phản ứng. Mặc dù bị chó dọa thành bộ dạng như vậy đối với một con trai cao to thì khó hiểu, nhưng cô vẫn nh trí giấu Chiêu Đào Hoa phía sau .
“Thật xin lỗi, dọa mọi . Nó chỉ hơi lớn hơn bình thường một chút, kh cắn đâu.”
Giang Lâm quay đầu liếc Lục Diên Xuyên đang trốn sau lưng , giọng ệu pha chút dè bỉu: “Được , thể bình tĩnh một chút được kh?”
cô quay sang Tô Tuế, giải thích với vẻ nhẹ nhõm: “Kh đâu, ta trước đây từng bị chó cắn, nên đầu óc bây giờ đầu óc hơi kh được bình thường một chút.”
“Này, ai nói như kh?” – Lục Diên Xuyên phản ứng ngay.
“Nếu kh vậy, trốn sau làm gì?” – Giang Lâm đáp, nheo mắt cười.
Nghe cuộc trò chuyện của họ, Tô Tuế kh nhịn được mà bật cười. Tiếng cười vừa cất lên khiến Lục Diên Xuyên cũng ngoái đầu ra , hơi xấu hổ sờ sau cổ: “Ngại quá, hơi kích động thôi.”
Ngay lúc đó, giọng Hứa Kim Triêu vang lên từ trong nhà: “Lục Diên Xuyên, kêu cái quỷ gì vậy? Hàng xóm nghe hết đ.”
Tô Tuế, lại Chiêu Đào Hoa đang trốn sau lưng cô, cụp tai và ve vẩy đuôi, lên tiếng hỏi: “Chiêu Chiêu vậy?”
Tô Tuế im lặng một lúc, nhỏ giọng nói: “… chút bị dọa sợ.”
Hứa Kim Triêu liếc Lục Diên Xuyên, ánh mắt quay lại đặt trên cô: “Ra ngoài ?”
Tô Tuế gật đầu: “Ừm.”
Hai im lặng một lúc.
“Vậy… trước nhé.”
“Ừm.”
Cuộc trò chuyện giữa hai vừa nhạt nhẽo lại vừa vô vị.
Lục Diên Xuyên bọn họ với vẻ suy tư.
Bóng dáng Tô Tuế và chú chó đã biến mất ở góc rẽ. Lúc này, Hứa Kim Triêu mới thu lại ánh mắt, dùng nạng gõ nhẹ vào Lục Diên Xuyên: “ gì vậy? Kh biết c đường ta ?”
Lục Diên Xuyên quay đầu, chằm chằm Hứa Kim Triêu với ánh mắt phức tạp: “A Triêu, cảm th cô chút quen mắt nhỉ?”
“Cô là Tô Tuế?” – Giang Lâm bên cạnh lên tiếng dò hỏi.
Hứa Kim Triêu lãnh đạm “ừm” một tiếng.
Lục Diên Xuyên suy nghĩ một lúc, biểu cảm kinh hãi như th quỷ: “Vãi, kh chứ… lê cái chân què của đến đây thuê nhà chỉ vì chuyện này thôi ?”
“....”
th im lặng, Lục Diên Xuyên giơ ngón tay cái lên, cười và nói: “ thật lợi hại.”
Trời ạ, đã nhiều năm kh gặp như thế mà vẫn nhớ mãi kh quên.
Ban đầu khi bị ta ‘đá’, cái tính cách quái gở đó ta còn nhớ như in, đã lớn như thế đ là lần đầu tiên ta th bộ dạng của như vậy.
Một lúc sau, Lục Diên Xuyên mới phản ứng chậm lại: “Ể, kh đúng…”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“?”
“Chú chó nhà cô gọi là Triêu Triêu?”
“.....”
Hứa Kim Triêu kh muốn để ý đến ta nữa.
Gần khu vườn Lệ Cảnh một hồ nước phía sau. Thường sau bữa tối, nơi này khá đ dạo, nhưng lẽ do thời tiết dạo gần đây kh tốt, cả dọc đường chỉ lác đác vài .
Nhưng ều đó lại tốt với Chiêu Đào Hoa, vì với kích thước của nó, nếu đ sẽ dễ làm họ hoảng sợ, nên Tô Tuế thường chỉ dẫn nó đến nơi ít .
Cô dắt Chiêu Đào Hoa dạo qu bờ hồ một lúc kh được nữa, liền tùy tiện chọn một chiếc ghế bên đường ngồi nghỉ.
Hai cô th ở hành lang trước đó lẽ là Lục Diên Xuyên và Giang Lâm. Nếu kh nhờ Hứa Kim Triêu gọi tên Lục Diên Xuyên, cô cũng khó nhận ra họ.
Lần cuối cùng cô gặp ba họ cùng nhau là vào cuối kỳ nghỉ Đ năm cuối cấp. Khi đó, Hứa Kim Triêu mời cô ăn một bữa, tiện gặp vài bạn của .
Lúc , cô vẫn còn nhỏ tuổi, ngây thơ và chưa tự tin, nên kh nghĩ nhiều như bây giờ.
Bây giờ nghĩ lại, lẽ lúc đó Hứa Kim Triêu cũng một chút hảo cảm với cô nhỉ.
Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán của riêng cô.
Dù , chuyện này cô vẫn chưa bao giờ xác nhận cho đến tận lễ tốt nghiệp, và Hứa Kim Triêu cũng chưa từng nói gì với cô.
Cô kh khỏi tự hỏi, nếu lúc đó kh chọn cách trốn tránh, bây giờ mọi thứ sẽ ra nhỉ?
Haiz, bỏ , vẫn là đừng nghĩ nhiều nữa.
Ban đầu cô tự ý bỏ kh từ mà biệt, nói kh chừng bây giờ Hứa Kim Triêu th cô cũng chỉ cảm th… lúc trước bị mờ mắt.
Uổng c trước đây đối tốt với cô như vậy.
Tô Tuế thu lại những suy nghĩ trong lòng, dẫn Chiêu Đào Hoa lượn một vòng qu nhà trước khi trở về.
Vừa vào nhà chưa lâu, bỗng tiếng gõ cửa vang lên.
“Xin hỏi, chuyện gì ?”
Tô Tuế ra, th Lục Diên Xuyên đứng ngoài cửa, nghi hoặc hỏi ta.
Lục Diên Xuyên cô từ trên xuống dưới một lúc. Mái tóc dài xoăn màu hạt dẻ bu xõa trước n.g.ự.c khiến gương mặt cô tr nhỏ n, xinh đẹp, đặc biệt là đôi mắt như biết nói.
Chậc, hay đừng nói nữa… cô gái ta kh gặp nhiều năm như vậy đã xinh đẹp lên kh ít.
Khó trách nào đó nhớ nhung lâu như vậy.
ta thu lại ánh mắt, mỉm cười chào hỏi cô: “Tô Tuế, lâu kh gặp, còn nhớ kh?”
“...” – Tô Tuế cố tình giả vờ kh nhớ, chớp mắt: “ là?”
“Lục Diên Xuyên đây, kh nhớ ? Lúc trước đã từng đưa về nhà mà.” – Lục Diên Xuyên mỉm cười, nhưng trong lòng lại thầm cảm th bất bình thay Hứa Kim Triêu.
Tô Tuế ta vài giây, khẽ vén lọn tóc lòa xòa ra sau tai, nở một nụ cười đặc trưng: “À, là .”
Honey Honey Sweet ♡♡
Lục Diên Xuyên: “....”
dễ khiến khác quên đến thế ? Bỏ , vì em của , nhịn.
“Tối nay bọn ăn lẩu ở nhà, cũng đến . Chúng ta nhiều năm kh gặp, kh dễ gì tái ngộ.”
Tô Tuế vốn muốn từ chối, nhưng lại kh thể.
Cô đóng cửa, cùng Lục Diên Xuyên đến nhà Hứa Kim Triêu – đây lẽ là lần thứ hai cô đặt chân tới đây.
Lần trước, xung qu vẫn trống trải, còn giờ đã th thêm kh ít đồ vật.
Vừa vào nhà, Tô Tuế liền th Hứa Kim Triêu đang ngồi trên sofa trong phòng khách, tivi chiếu một chương trình tạp kỹ khá nổi tiếng.
cúi đầu xem ện thoại, nhưng khi nghe tiếng động, lập tức ngẩng lên cô: “Ngồi tự nhiên .”
Kh biết tại , Tô Tuế cảm th thái độ của phần lạnh lùng.
Cô vừa gật đầu, liền nghe th giọng nữ vang lên từ phòng bếp: “Triêu ca, quên mua nồi kh?”
Giang Lâm xắn tay áo bước ra, th phòng khách nhiều hơn một , sững sờ một lúc gật đầu với Tô Tuế xem như là lời chào hỏi.
“Kh các l đồ ? Hỏi Lục Diên Xuyên .” – Hứa Kim Triêu kh ngẩng đầu mà trả lời.
“ đừng đứng đó nữa, ngồi .” – Lục Diên Xuyên đứng bên cạnh cô, hất cằm ra hiệu quay sang Giang Lâm: “Đồ tớ đều để trên bếp mà…”
Nói xong, ta đẩy Giang Lâm vào phòng bếp.
Tô Tuế Hứa Kim Triêu, do dự một lát bước sang đầu kia của ghế sofa và ngồi xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.