Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 43: Bầu không khí tế nhị
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 43
“Bầu kh khí tế nhị”
Trong phòng khách, ngoài tiếng cười phát ra từ tivi, còn xen lẫn âm th chơi game từ ện thoại của Hứa Kim Triêu.
Cô một lần nữa cảm nhận được cảm giác như ngồi trên đống lửa.
Tô Tuế chằm chằm vào màn hình tivi mà kh rời mắt, trong lòng cô lại tự hỏi: thật sự thiếu bữa ăn đến vậy ?
Chỉ nghĩ thôi cũng th ngượng ngùng khi cứ ngồi yên mà kh nói câu nào.
Cô lén sang ngồi bên cạnh. Hứa Kim Triêu vẫn chăm chú vào ện thoại, gương mặt kh biểu lộ cảm xúc, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên màn hình.
Là một thích tay, Tô Tuế kh thể rời mắt khỏi những chuyển động .
Cô bất giác nghĩ đến nhân vật ‘Hứa Dịch’ trong tác phẩm <Là rung động đ> – Một game thủ thể thao ện tử chuyên nghiệp ngoại hình vượt trội hơn tất cả các ngôi nam trong giới giải trí.
Lý do cô định sẵn cho bước vào ngành nghề này đơn giản: sợ bị quen phát hiện.
Dù khả năng đó nhỏ, nhưng thà phòng còn hơn chữa.
Hơn nữa, nghề nghiệp hiện tại của Hứa Kim Triêu khá nhạy cảm. Khi cô nộp bản thiết lập nhân vật, biên tập viên đã đề nghị đổi nghề cho nam chính.
cô nhớ lại hình ảnh Hứa Kim Triêu cùng cô chơi game ở quán net hồi còn học, và bất chợt, nam chính trong tiểu thuyết hiện lên khuôn mặt .
Xem ra giờ đây, bản thân cô cũng kh hẳn là đang mơ mộng hoàn toàn.
Tô Tuế vừa nghĩ vậy vừa chằm chằm vào bàn tay .
Chờ đến khi Hứa Kim Triêu đặt ện thoại xuống, liếc mắt cô: “Muốn chơi?”
Tô Tuế bỗng tỉnh táo lại, vội vàng xua tay: “Kh… kh .”
Hứa Kim Triêu cô vài giây ánh mắt dịch sang chỗ khác, thuận tiện thoát khỏi trò chơi.
Trong phòng khách lúc này chỉ còn tiếng tivi, kh khí dường như lại tràn ngập sự ngượng nghịu.
Hai im lặng một lúc cho đến khi Lục Diên Xuyên bước ra từ phòng bếp, tay cầm hai đĩa thức ăn.
“Này, hai đang làm gì vậy, một câu cũng kh nói gì thế?”
Tô Tuế lập tức đứng dậy: “Cái đó… đến giúp mang thức ăn ra.”
Lục Diên Xuyên đặt đồ ăn lên bàn, quay lại Tô Tuế vừa vào phòng bếp liếc Hứa Kim Triêu với vẻ mặt nghiêm túc ngồi trên sofa: “Bạn yêu, xin hỏi rốt cuộc ngài đang giả vờ cái gì vậy?”
“....”
“Kêu đến gọi ta là , vậy mà giờ lại bỏ mặc ta. đang nghĩ gì vậy?”
“Là , tự, , muốn gọi ta.” – Hứa Kim Triêu nâng mí mắt, nói từng chữ một.
“Nhưng cũng đâu ngăn đâu.” – Lục Diên Xuyên một lúc, bỗng nở nụ cười sâu xa.
“ sẽ kh vì chuyện trước đó mà ghi thù chứ?”
“…..”
Chưa đợi nói câu nào, Tô Tuế và Giang Lâm đã một trước một sau bưng thức ăn ra ngoài.
Lục Diên Xuyên nhún vai, kh nói thêm gì nữa.
Hứa Kim Triêu dáng vẻ bận rộn của Tô Tuế, khẽ “hừ” một tiếng.
“Này, vị đại ca bên kia, chúng th chân lại kh tiện nên mới kh nhờ giúp. Chắc cũng kh muốn dâng đồ ăn tận miệng đâu nhỉ?” – Lục Diên Xuyên gọi từ phòng ăn.
Hứa Kim Triêu “ừm” một tiếng, chậm rãi đứng lên.
Khi qua, ba họ đã ngồi vào bàn. Lục Diên Xuyên ngồi cạnh Giang Lâm, Tô Tuế ngồi đối diện, còn Hứa Kim Triêu theo lý sẽ ngồi bên cạnh Tô Tuế.
lẽ vì nghĩ chân Hứa Kim Triêu bị thương, kh ăn được đồ cay, hôm nay họ đã đặc biệt nấu một nồi lẩu uyên ương.
Nhưng trong quá trình ăn, đôi đũa của hướng vào nồi lẩu cay, liền bị Giang Lâm ngăn lại: “Bác sĩ dặn nên ăn đồ ăn th đạm chút.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Tuế ngẩng đầu, liếc mắt bọn họ.
“Đúng đúng đúng,” Lục Diên Xuyên hùa theo, còn tiện tay l miếng thịt bò cay trên đĩa của .
“…..”
Hứa Kim Triêu đặt đũa xuống, thái độ như muốn nói: Được, các tự ăn .
Honey Honey Sweet ♡♡
“Đành chịu thôi, bọn… bọn đã đồng ý với dì Khương tr nom mà,” Giang Lâm mỉm cười nhẹ, gắp một miếng bắp cải non từ nồi lẩu trong suốt đưa cho .
Tô Tuế cắn đũa, kh biết ảo giác hay kh, nhưng cô luôn cảm th Giang Lâm dường như chút địch ý với .
Mặc dù kh rõ ràng, nhưng cô vẫn thể cảm nhận được một cách mơ hồ.
Tô Tuế dần chìm đắm trong suy nghĩ của .
“Kh hợp khẩu vị ?” – Hứa Kim Triêu đột nhiên lên tiếng.
“Hả?”
Tô Tuế ngẩn một lát, vừa ngẩng đầu liền nhận ra mọi đều đang cô, mới chợt hiểu lời của Hứa Kim Triêu là nói vào .
“Kh ,” cô mỉm cười nhẹ.
Ánh mắt Lục Diên Xuyên đảo qua đảo lại giữa hai đối diện, cố ý hỏi: “Này Tô Tuế, những năm qua làm việc ở đâu vậy?”
Tô Tuế khiêm tốn đáp: “ kh làm ở đâu cả, chỉ là một làm nghề tự do thôi.”
“Làm nghề tự do được nha.” – Lục Diên Xuyên cười, đột nhiên đổi chủ đề: “Vậy bạn trai chưa?”
Vừa dứt lời, mọi ngồi qu bàn đều ta.
Tô Tuế vẫn duy trì nụ cười trên mặt: “Kh .”
Nghe câu trả lời, Lục Diên Xuyên bình tĩnh nhướng mày Hứa Kim Triêu, nhưng chỉ nhận lại ánh mắt lạnh lùng từ .
“Mau ăn , ăn xong cút.”
“Ồ, A Triêu của chúng ta cũng kh bạn gái.” – Lục Diên Xuyên với ánh mắt sắc bén, đầy tinh nghịch.
“Lục, Diên, Xuyên.”
“Được, được, được, biết .” – Lục Diên Xuyên gật đầu, làm một động tác kéo khóa miệng.
Vốn nghĩ rằng chủ đề này sẽ kết thúc, nhưng chưa đầy hai phút sau, Giang Lâm bỗng hỏi: “Đúng , Triêu Ca, lần trước nói cục trưởng Ôn muốn giới thiệu con gái cho , thế nào ?”
Hứa Kim Triêu liếc mắt cô, giọng ệu kh mặn kh nhạt: “ ta kh thích .”
Giang Lâm, Hứa Kim Triêu, Tô Tuế: “…..”
Bầu kh khí trên bàn ăn đột nhiên trở nên hơi tế nhị.
Lục Diên Xuyên khéo léo, ăn xong liền dẫn Giang Lâm rời ngay lập tức.
Trước khi , Giang Lâm kh quên nhắc Hứa Kim Triêu: lần sau đến bệnh viện kiểm tra thì nhớ gọi cho bọn họ trước.
Đợi đến khi họ hết, Tô Tuế đống đồ trên bàn, hơi do dự, đề nghị: “Hay để giúp dọn dẹp một chút?”
Hứa Kim Triêu cô, nói: “Kh cần đâu, tự làm được.”
Nếu là lúc khác, Tô Tuế sau khi nghe câu này sẽ yên tâm mà thoải mái rời . Nhưng lúc này, cô cảm th xấu hổ nếu để đang bị thương một dọn chiếc bàn lớn như vậy.
“Vẫn là để làm .”
“....”
Hứa Kim Triêu kh nói gì, coi như là ngầm chấp nhận.
Nước trong bồn chảy róc rách, Tô Tuế vừa rửa chén vừa đề nghị: “ nghĩ nên mua một cái máy rửa chén.”
Hứa Kim Triêu đang lau chén bên cạnh nghe vậy, “ừm” một tiếng.
Dưới lầu, một chiếc Audi màu đen đỗ bên lề đường.
Trong xe, Lục Diên Xuyên vừa thắt dây an toàn vừa nói chuyện với bên cạnh: “Đại Lâm Tử, tớ cảm th ý kiến với Tô Tuế nhỉ?”
Giang Lâm nhướng mày, liếc : “ ý kiến gì với cô đâu.”
Lục Diên Xuyên cười: “Kh ý kiến , thờ ơ với ta ở trong phòng bếp, còn đem quan hệ bạn bè trong sạch nói thành đối tượng xem mắt?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.