Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 51: Trách nhiệm
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 51
“Trách nhiệm”
Từ lúc lên xe, Hứa Kim Triêu vẫn kh nói một lời. im lặng khiến Tô Tuế cũng chẳng biết nên nói gì mới được, chỉ thể quay đầu ra ngoài cửa sổ.
Trong giây lát, bầu kh khí tĩnh lặng đến mức gần như thể thể nghe th tiếng kim rơi.
“Cô th phiền nếu mở cửa sổ ra hút thuốc kh?” – Ôn Thư Nhan bất chợt quay đầu Tô Tuế.
Tô Tuế ngơ ngác, nhất thời kh rõ cô đang hỏi hay kh.
Cô mím môi, định nói rằng kh để ý thì Hứa Kim Triêu đã cất giọng trước: “Phiền. Hút ít thôi.”
Âm th vang lên lạnh lùng, khó đoán được đang tâm trạng gì.
Nghe vậy, Ôn Thư Nhan kh nói gì thêm. Kh gian trong xe lại chìm vào tĩnh lặng.
Trương Dật Phàm ngồi ở ghế phụ, thận trọng cô dè dặt hỏi: “Chị Ôn, chị lại cãi nhau với cục trưởng Ôn à?”
“Kh liên quan đến .”
“...” – Trương Dật Phàm bị chặn họng, chỉ còn cách ngoan ngoãn ngậm miệng.
Kh nói thì thôi, rõ ràng là lại cãi nhau , mà còn là kiểu cãi kh tg nổi.
Ngồi ở hàng ghế sau, Tô Tuế lắng nghe cuộc trò chuyện, bất giác nhớ lại lời Giang Lâm từng nói khi ăn lẩu ở nhà Hứa Kim Triêu lần trước.
Cô ở bên ghế lái – một cô gái xinh đẹp, đôi mắt cùng hàng l mày th tú nhưng sắc sảo, toát ra khí chất mạnh mẽ, lạnh lùng.
Lẽ nào… cô chính là con gái mà Hứa Kim Triêu từng nhắc đến, là kh thích ?
Ý nghĩ khiến Tô Tuế kh kìm được mà cô thêm vài lần. Kh ngờ chỉ chốc lát sau đã chạm ánh mắt của Ôn Thư Nhan qua gương chiếu hậu.
Khóe môi cô khẽ cong, giọng nói mang theo chút b đùa: “Tiểu mỹ nữ, nhà cô ở đâu?”
Kh rõ vì bị bắt gặp khi đang trộm hay bởi cách xưng hô bất ngờ , Tô Tuế cười chút kh được tự nhiên: “Khu Lệ Cảnh.”
“Được.”
…
Nửa tiếng sau, xe dừng lại trước cổng chung cư khu Lệ Cảnh.
Hứa Kim Triêu xuống xe trước. Tô Tuế hai ngồi ở ghế trước, nhẹ giọng nói: “Chuyện hôm nay đã làm phiền , cảm ơn mọi .”
“Kh gì, phục vụ nhân dân thôi.” – Trương Dật Phàm xua tay, “Nếu muốn cảm ơn thì cảm ơn đội trưởng Hứa.”
Tô Tuế mỉm cười, đang chuẩn bị mở cửa xuống thì Hứa Kim Triêu ở bên ngoài đã mở cửa sẵn: “Còn ngây ra làm gì, mau xuống.”
“...Được.”
Đợi cô xuống xe, Hứa Kim Triêu lại ghé sát cửa sổ nói với hai trong xe vài câu, hình như liên quan đến một vụ án.
Tô Tuế kh ý định nghe, lặng lẽ đứng sang một bên.
Lúc này, cô mới nhớ ban ngày từng nói hai vụ án vừa xảy ra. lẽ thời gian tới họ sẽ bận rộn.
Cúi đầu mũi giày, đôi giày mới hôm nay đã in rõ dấu giày khác giẫm lên.
Thật xui xẻo.
Khi ngẩng đầu, Tô Tuế th Hứa Kim Triêu đang bước về phía . Cảm giác gì đó kh đúng, cô chăm chú hơn.
“ cái gì?” – nhướng mày.
Ánh mắt cô dừng lại trên chân trái , ngập ngừng hỏi: “Chân … khỏi ?”
Hứa Kim Triêu cô, giọng đầy ẩn ý: “Ừm. Nhưng bác sĩ dặn ít nhất hai tuần nữa mới nên tháo nạng.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Tô Tuế nghiêm túc dặn: “Vậy vẫn nên nghe lời bác sĩ.”
khẽ “ừ”, bình thản bổ sung: “Đáng tiếc là nạng vừa quăng mất .”
Tô Tuế: “...”
Một lúc sau, cô cẩn trọng đề nghị: “Hay là… để mua cái mới cho ?”
Đến lượt Hứa Kim Triêu im lặng. Ngữ khí phần kh vui, nói: “Kh cần.”
Nói , l ện thoại ra: “Số ện thoại của ?”
Kh hiểu tại lại hỏi, nhưng Tô Tuế vẫn thành thật đọc cho . lưu lại lập tức bấm gọi sang máy cô: “ lưu . Sau này nếu gặp chuyện tương tự thì gọi .”
Th ánh mắt cô chút kỳ lạ, nghiêm túc bổ sung: “Vì nhân dân phục vụ, trách nhiệm của thôi, kh cần cảm ơn.”
“...Được.” – Tô Tuế gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: nếu thật sự gặp chuyện, gọi 110 chắc còn nh hơn.
Về đến nhà, Tô Tuế gửi cho một tin n đặt ện thoại xuống, vào phòng tắm.
_______________________
Một bên khác, trong khi rửa mặt, Lâm Tuyết vừa hỏi Tô Ngộ đang n tin: “ nói xem, Tuế Tuế thích kh?”
Tô Ngộ vẫn kh ngẩng đầu lên: “Em quan tâm nhiều việc như thế làm gì?”
“Con lúc nào cũng...” – Lâm Tuyết vừa định cằn nhằn thêm thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Mở cửa ra, bà ngạc nhiên khi th Tô Quân An đứng đó.
“Nửa đêm , con chưa ngủ còn chạy qua đây?”
bé chớp mắt tò mò: “Mẹ, con chuyện muốn hỏi.”
“Chuyện gì?”
“Là chú cảnh sát giỏi hơn hay c chức giỏi hơn ạ?”
“...”
Lâm Tuyết vừa buồn cười vừa th lạ, chẳng hiểu hôm nay thằng bé cứ băn khoăn mãi. dáng vẻ này sợ là kh được đáp án thì đêm nay nhóc kh ngủ được .
Bà nghĩ một lúc đáp đơn giản: “Cảnh sát cũng là c chức.”
Nghe xong, khuôn mặt nhỏ liền nở nụ cười rạng rỡ. bé nhảy chân sáo trở về phòng: “Mẹ ngủ ngon, con ngủ đây!”
Lâm Tuyết: “...”
Bà quay đầu Tô Ngộ: “Con trai bị ma nhập à?”
Tô Ngộ bỏ ện thoại xuống, khẽ nói: “Vừa nghe hai nói chuyện, nhớ ra… hình như con trai của Hứa Chí Hàm cũng làm cảnh sát, trước đây từng học chung lớp với Tuế Tuế.”
Mắt Lâm Tuyết sáng lên: “Thế thì hỏi xem thằng bé bạn gái chưa. Nếu chưa thì dịp năm mới mời nhà họ qua ăn cơm.”
“Để sau hẵng nói.”
“Nói gì mà nói, cứ quyết định vậy .”
_____________________
Tết Nguyên Đán đến gần.
Honey Honey Sweet ♡♡
C việc của Tô Tuế cũng gần xong, cô rảnh rỗi ở nhà đến mức cảm giác sắp… mọc nấm.
Từ hôm Hứa Kim Triêu đưa cô về, cô vẫn chưa gặp lại . lẽ bận rộn vì c việc, nhất là khi hai vụ án g.i.ế.c trước đó báo chí đưa tin vẫn chưa tìm ra hung thủ.
Hy vọng họ sớm phá án, để mọi thể đón năm mới an yên.
Cứ thế, một tuần trôi qua.
Hôm nay, Tô Tuế vừa nằm lướt m video ngắn vừa đột nhiên thèm bánh kem.
Đúng lúc hai hôm trước cô mới mua một chiếc lò nướng, trong nhà cũng đủ nguyên liệu.
Vậy thì… tự làm một cái thôi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.