Đợi Ánh Trăng Rơi
Chương 52: Cô hối hận rồi
<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>
Trans: XiaoZhu
Beta: Meow
CHƯƠNG 52
“Cô hối hận ”
Nói là làm.
Thế nhưng, đây là lần đầu tiên Tô Tuế tự tay làm bánh kem, nên việc đầu tiên chính là lên mạng tìm c thức.
Sau khi lướt qua d sách nguyên liệu cần , cô bắt đầu lục tung hết các ngăn kéo trong bếp. Mất gần nửa tiếng, cuối cùng cũng gom đủ dụng cụ.
đống đồ trước mặt, Tô Tuế bỗng th nhiệt huyết vừa bay biến mất một nửa.
Chẳng đặt mua sẵn trên mạng cho nh là xong ?
Nhưng sau vài giây đấu tr nội tâm, cô vẫn quyết định tự làm. Dù cũng đã tốn cả nửa tiếng chuẩn bị, bỏ ngang bây giờ thì thật uổng phí.
…
Bận rộn suốt cả buổi chiều, chiếc bánh kem ‘tr tạm ổn, vẫn thể ăn được’ cuối cùng cũng ra đời.
Vì dụng cụ trong nhà hạn nên khi phết kem, động tác của cô phần vụng về, thành phẩm qua cũng khác xa hình ảnh trong video hướng dẫn.
Hộp dâu tây cuối cùng đã bị ‘xử lý’ từ hôm qua, giờ chỉ còn lại một hộp đào nhỏ.
Khi những quả đào được đặt lên mặt bánh, chiếc bánh kem cuối cùng cũng coi như chút ‘hình dáng ra trò’.
Hoàn thành xong, việc đầu tiên cô làm tất nhiên là chụp một bức ảnh đăng ngay lên vòng bạn bè.
Vốn dĩ cô kh kiểu hay ghi lại cuộc sống của , nhưng dù đây cũng là lần đầu tiên cô làm được một chiếc bánh hoàn chỉnh.
Chụp một tấm ảnh để lưu giữ lại, chắc cũng kh quá đáng nhỉ?
Bài đăng vừa xuất hiện trên vòng bạn bè kh bao lâu, Tô Tuế đã nh chóng nhận được vài lượt thích. Trong số đó… vậy mà cả Hứa Kim Triêu.
Kh đang bận việc ? Thế mà vẫn thời gian rảnh ngồi lướt vòng bạn bè?
Nghĩ đến đây, ánh mắt cô lại rơi xuống chiếc bánh nhỏ trước mặt. Trong đầu chợt lóe lên một suy nghĩ: giá mà hôm qua kh ăn hết hộp dâu tây thì tốt biết m.
Đúng lúc , đột nhiên Chiêu Đào Hoa kêu vài tiếng trước cửa nhà. Tô Tuế hoàn hồn, đang định ra mắng chú chó một câu thì lại nghe tiếng gõ cửa.
Cô bước ra mở cửa, kh ngờ trước mắt lại là… Hứa Kim Triêu.
cô chút sững sờ, Hứa Kim Triêu vào trong nhà mỉm cười: “ tiện cho vào ngồi một lát kh?”
Do dự một chút, cuối cùng cô cũng nghiêng để bước vào.
“ qua đây là việc gì ?”
vừa xoa đầu Chiêu Đào Hoa vừa đáp: “Kh đăng gì đó lên vòng bạn bè ? sợ bánh kem bị ăn hết mất.”
Tô Tuế: “…”
Thì ra, ngay sau khi nhấn nút ‘thích’, đã về đến dưới lầu ?
Cô bất đắc dĩ vào bếp, mang chiếc bánh kem ra: “Lần đầu làm, hơi xấu… nếu kh chê thì nếm thử chút .”
vốn chẳng m hứng thú, nhưng vẫn nếm vài miếng cho lệ: “Kh tệ.”
Tô Tuế cũng thử một miếng, tự th khá ổn. Trong lòng còn thầm đắc ý – hình như cô năng khiếu.
Nhưng ngay sau đó, thản nhiên bồi thêm một câu: “Lần sau nhớ đừng để vỏ trứng rơi vào trong.”
Tô Tuế: “…”
“À, nếu như đổi đào thành dâu tây thì càng ngon hơn.”
Tô Tuế: “…”
Muốn ăn hay kh thì tùy!
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
…
Ăn xong, th vẫn chưa ý định về, Tô Tuế mở tivi. Hai ngồi cạnh nhau, cùng xem bộ phim kinh dị đang chiếu.
Cô thuận miệng hỏi: “Vụ án bên giải quyết xong chưa?”
“Vẫn chưa.” – Giọng trầm thấp, mang chút mệt mỏi.
Tô Tuế “ồ” một tiếng, tiếp tục xem phim.
Thật ra, dạo này cô đang nghiên cứu ý tưởng mới cho truyện, muốn thử viết về đề tài ệp viên ngầm. vài chỗ chưa hiểu, định hỏi … nhưng vừa quay sang, đã th Hứa Kim Triêu ngủ gật từ lúc nào.
Tiếng tivi còn khá to, vậy mà vẫn ngủ say. Xem ra, thật sự đã quá mệt mỏi.
dáng vẻ của – quầng thâm hằn rõ dưới mắt, dường như đã lâu Hứa Kim Triêu chưa một giấc ngủ ngon.
Tô Tuế bất giác hiểu ra, c việc của những như đâu dễ dàng.
Làm gì năm tháng nào gọi là bình yên, chỉ là đang âm thầm gánh vác thay khác những mối lo trong cuộc sống.
Cô khẽ đứng dậy, cầm ều khiển vặn nhỏ âm lượng tivi, nhẹ nhàng ngồi lại xuống sofa, sợ đánh thức .
Tư thế ngủ của Hứa Kim Triêu ngay ngắn, tr dịu dàng hơn hẳn so với lúc thường ngày.
Cứ thế, Tô Tuế lặng lẽ . Trong lòng bất giác dâng lên một cảm xúc khó tả – lần cuối cùng cô như thế này, đã là bảy năm trước.
Cô cắn chặt môi, cố kìm nén dòng cảm xúc kỳ lạ đang trỗi dậy. Nhưng những ều, dù cô kh muốn thừa nhận, nó vẫn nằm ngoài tầm kiểm soát.
Hình như… cô thật sự bắt đầu th hối hận .
…
Kh biết đã qua bao lâu, Hứa Kim Triêu mơ hồ mở mắt. Trên thêm một tấm chăn mỏng, mà bóng dáng Tô Tuế thì chẳng th đâu.
dụi mắt, đứng dậy. Nghe tiếng máy hút khói từ phòng bếp, gấp chăn lại bước về phía đó.
Kh rõ là vì bước chân quá nhẹ hay tiếng động trong bếp quá ồn, mà khi đứng ngay cửa, Tô Tuế vẫn chưa phát hiện ra.
lặng lẽ dựa vào khung cửa, lặng im cô.
Một lúc sau, Tô Tuế xoay lại, suýt thì làm rơi thứ đang cầm trên tay khi th đứng đó.
“ kh lên tiếng chứ?” – Cô nhỏ giọng trách.
Khóe môi Hứa Kim Triêu hơi cong: “Xin lỗi.”
Tô Tuế , giả vờ tùy ý nói: “Đúng lúc đang nấu vài món, tối nay ở lại ăn nhé?”
“Được.”
“Vậy bưng hộ hai đĩa này ra bàn .”
“Được.”
Nửa tiếng sau, hai vừa ngồi xuống thì ện thoại của Hứa Kim Triêu vang lên. Nghe máy xong, sắc mặt nghiêm lại.
cầm áo khoác, cô áy náy: “Xin lỗi, ngay. cứ ăn trước .”
“Liên quan đến vụ án ?”
“Ừ.”
“Vậy .”
Tô Tuế tiễn ra cửa. Trước khi bước , cô bất giác gọi: “Hứa Kim Triêu.”
quay lại: “ vậy?”
Cô vào mắt , buột miệng hỏi: “ còn thích nghe nhạc của Trần Dịch Tấn kh?”
Honey Honey Sweet ♡♡
Trong mắt lóe lên chút cảm xúc, yết hầu khẽ trượt: “Vẫn thích. thế?”
Tô Tuế chột dạ, vội nói: “Kh gì… cẩn thận nhé.”
“Ừ.” – cô thật sâu, quay .
Chưa có bình luận nào cho chương này.