Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 53: Đối tượng xem mắt

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 53

“Đối tượng xem mắt”

Kể từ sau cuộc ện thoại hôm đó, vội vã rời và biến mất suốt m ngày liền.

Tô Tuế lại cảm th ều này cũng kh hẳn là xấu đối với cô vào lúc này. Lần trước, việc cô hỏi câu chẳng qua chỉ vì phút chốc xúc động.

Sau đó nghĩ lại, cô đã hối hận lâu, may mà Hứa Kim Triêu kh hiểu được ẩn ý trong lời nói .

Bởi giờ, cô làm gì còn đủ dũng khí để tiếp tục dò hỏi nữa? Thật ra, cô chỉ bị An An ‘tẩy não’ mà thôi.

Chớp mắt đã đến đêm 30 giao thừa.

Tô Tuế đã chuẩn bị sẵn quà mừng năm mới cho mọi . Ngay từ sáng sớm, đã lái xe đến đón cô.

Ban đầu, cô định tự bắt xe qua, nhưng An An cứ nằng nặc muốn đến chơi cùng Hoa Hoa. Mà Chiêu Đào Hoa đã lớn đến mức cô kh thể tự lái xe đưa nó được.

Cô thầm nghĩ, sang năm nhất định chăm chỉ kiếm tiền hơn nữa. Ngoài việc mua nhà, lẽ cô cũng nên sắm thêm một chiếc xe.

Cứ thế, m họ quây quần trong nhà, vui vẻ thưởng thức bữa cơm tất niên do tự tay vào bếp trổ tài.

Sau bữa ăn, cả nhà ngồi tụ họp trong phòng khách, cùng xem chương trình gala mừng năm mới, còn Tô Tuế đang cầm ện thoại n tin chúc Tết cho Tiểu Ngư và những khác.

Thoát khỏi khung trò chuyện, ánh mắt cô lại dừng trên ảnh đại diện của Hứa Kim Triêu. Do dự một lát, cuối cùng cô cũng gửi sang cho một tin n chúc mừng năm mới.

Tin n đã gửi , nhưng chờ mãi vẫn chẳng th trả lời.

__________________

Một bên khác.

Hứa Kim Triêu vẫn đang bận rộn cùng bố trong bếp, còn Khương nữ sĩ thì trò chuyện rôm rả với họ hàng ở phòng khách.

Chỉ cách nhau một cánh cửa, nhưng vẫn nghe rõ tiếng đối thoại bên ngoài.

Mẹ đang kể rằng chẳng cô gái nào chịu để ý đến , sau đó cả nhà lại thi nhau khen ngợi con cái .

Nếu sớm biết cảnh tượng này, thà ngồi trong cục ăn gói mì trực ban còn hơn.

Tiếng trò chuyện ngoài kia càng lúc càng lớn, Hứa Chí Hàm cũng nghe th hết. Đột nhiên nhớ đến chuyện Tô Ngộ từng hỏi .

Ông sang Hứa Kim Triêu, th vẫn đang chuyên chú rửa rau, bèn khẽ ho một tiếng.

Nhưng Hứa Kim Triêu chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn tiếp tục làm việc.

“Khụ” Ông lại cố tình ho thêm một tiếng nữa.

Lúc này Hứa Kim Triêu mới quay sang bố, mỉm cười nói: “ chuyện gì thì cứ nói thẳng với con, bố ho mãi thế làm gì.”

“Nghe mẹ con bảo… con thích Kim Kim à?”

“?”

Hứa Kim Triêu tắt vòi nước, đem rau đã rửa xong đưa cho dựa vào tường, bật cười: “ ta tháng sau đã kết hôn . Lời này của hai chắc kh nói bừa nhỉ? Nếu để Chu Đàm Th nghe được thì phiền lắm đ.”

thì bao nhiêu năm qua, cũng thường bị coi như tình địch của ta.

Hứa Chí Hàm , trầm giọng nhắc nhở: “Tốt nhất là kh thật.”

Chưa kịp ở bếp được bao lâu, Hứa Kim Triêu đã bị đuổi ra ngoài với lý do vướng tay vướng chân.

vừa bước về phía phòng , liền nghe tiếng Khương nữ sĩ gọi giật lại. Vẫn là câu hỏi y hệt bố ban nãy.

Hóa ra hai này đã âm thầm hẹn nhau để cùng thăm dò à.

Hứa Kim Triêu nhướng mày, thản nhiên nói: “Nếu con bảo là thích, thì hai định giúp con cướp hôn ?”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Vừa dứt lời, Khương nữ sĩ lập tức tức giận, giơ tay vỗ mạnh vào cánh tay : “Con thể nghiêm túc một chút được kh!”

khẽ bật cười, cũng thu lại vẻ b đùa, nghiêm giọng đáp: “Được , con kh ý gì với cả. Hai đừng lo nghĩ vớ vẩn nữa.”

Nghe được đáp án chắc c, Khương Khả Tinh mới thở phào nhẹ nhõm. Trước đó, bà còn thật sự lo lắng con trai tình cảm với Trần Điềm Kim.

Sau cùng, bà cũng nói ra mục đích gọi về hôm nay: “Mẹ và bố đã giúp con sắp xếp một buổi xem mắt. Đối tượng là cháu gái của bạn bố con, con xem hẹn thời gian gặp mặt .”

“Kh thời gian, kh gặp.”

Honey Honey Sweet ♡♡

“Con cũng đã lớn tuổi , suốt ngày kh yêu đương, chỉ biết cắm rễ với m th niên trong cục. Kh lẽ… con chút vấn đề gì đó à?”

“…”

mới 25 thôi đ, đã bị nói thành “lớn tuổi” ?

Hứa Kim Triêu kh vui mẹ: “Mỗi ngày con đều bận rộn như vậy, làm gì còn thời gian yêu đương. Hai đừng lo hão huyền nữa được kh.”

Con trai nhà tính tình như nào, Khương nữ sĩ vẫn biết rõ, nói kh gặp chắc c sẽ kh gặp.

Nhưng bà vẫn cố gắng thuyết phục thêm lần nữa: “Nghe nói trước đây hai đứa từng là bạn học. Thật sự con kh muốn suy nghĩ lại ?”

“Kh cần đâu, mẹ thong thả.”

Hứa Kim Triêu vừa dứt lời liền khẽ đẩy bà ra ngoài. Nhưng khi bước đến trước cửa, đột nhiên dừng lại, giọng như vô tình dò hỏi: “Bạn học cấp ba à?”

“Hình như là vậy.”

của cô gái đó… họ Tô?”

Khương Khả Tinh khựng lại, cố gắng nhớ ngược: “Hình như đúng thế. vậy?”

Hứa Kim Triêu khẽ cúi đầu, khóe môi bất giác cong lên thành một nụ cười nhạt. Nhưng bắt gặp ánh mắt đầy dò xét của mẹ, lập tức đổi giọng, thản nhiên nói: “Gặp cũng được. Dù cũng là bạn học cũ, coi như ôn lại chuyện xưa.”

Nghe đồng ý, Khương nữ sĩ mừng rỡ, vội quay tìm chồng để bàn bạc thêm.

Vừa bước ra cửa, dường như sực nhớ ra ều gì, bà lại quay đầu, tò mò hỏi: “À đúng , trong WeChat của con được lưu tên là ‘Kh lương tâm’, rốt cuộc là ai vậy?”

Hứa Kim Triêu: “?”

__________

Sau bữa cơm tất niên, Tô Tuế ở lại nhà thêm chừng một, hai tiếng. Trong khoảng thời gian , cô nhận được tin n phản hồi của Hứa Kim Triêu: nói đang bận chuẩn bị bữa cơm giao thừa ở nhà.

Hai cứ thế trò chuyện qua lại một lúc. Cuối cùng, Hứa Kim Triêu hỏi cô định về nhà tối nay kh, nếu thì chờ một chút, sẽ tiện đường ghé đón.

Tô Tuế nghĩ ngợi, cảm th so với việc để chạy thêm một chuyến, ngồi xe của Hứa Kim Triêu vẫn hợp lý hơn nhiều.

Buổi tối, trên con đường vắng chỉ lác đác vài qua lại, Tô Tuế cùng Chiêu Hoa Đào đứng bên lề chờ xe. Thỉnh thoảng ngang qua còn quay đầu cô thêm vài lần.

Cô khẽ cúi mắt, th chú chó lớn ngoan ngoãn ngồi sát chân , liền đưa tay xoa đầu nó, mỉm cười: “Chiêu Chiêu nhà chúng ta quả thực bắt mắt nha.”

Kh biết nghe hiểu được hay kh, Chiêu Đào Hoa liền “ư ử” sủa m tiếng nhỏ như đáp lời.

Đúng lúc , xe của Hứa Kim Triêu chậm rãi dừng ngay trước mặt. hạ kính xe xuống: “Kh đã nói kh cần đứng đợi ? Tới nơi sẽ gọi cho .”

“Sợ làm trễ thời gian của .”

“...” – Sắc mặt Hứa Kim Triêu chút kh vui: “Được , mau lên xe .”

Tô Tuế mở cửa phía sau, để Chiêu Hoa Đào leo lên trước. Cô vừa định ngồi theo thì giọng lại vang lên từ ghế lái: “ thật sự coi là tài xế ? Ngồi ghế trước .”

Cô ngẩn ra một chút, khẽ “ồ” một tiếng, vòng sang bên kia, mở cửa ngồi vào ghế phụ.

Hứa Kim Triêu kh nói thêm gì, chỉ lặng lẽ ều chỉnh ều hòa ấm hơn.

Nếu tự lái xe, từ đây đến khu Lệ Cảnh mất khoảng bốn mươi phút. Suốt quãng đường, cả hai im lặng, may mà trong xe vẫn nhạc, nhờ thế bầu kh khí kh đến mức gượng gạo.

Tô Tuế chợt nhận ra: bao nhiêu năm , sở thích âm nhạc của Hứa Kim Triêu dường như vẫn chẳng thay đổi.

vẫn luôn ưa thích những bản nhạc Quảng Đ hoài cổ. Giống như ca khúc Unromantic Crime đang vang lên lúc này – một bài hát ra đời cách đây hơn hai mươi năm.

Cô nhớ, lần đầu tiên nghe ca khúc là trong giờ tự học cuối cấp ba, khi Hứa Kim Triêu lén đưa tai nghe cho cô.

Khi cô còn đang mải đắm trong dòng ký ức , nhạc đã chuyển sang một bài khác – ca khúc mới của Trần Dịch Tấn, phát hành vài tháng trước, hiện đang được giới trẻ ưa chuộng.

Đèn đỏ phía trước bật sáng. Trong khoảnh khắc chờ đợi, Hứa Kim Triêu khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, giọng nói mang theo chút dò xét: “Lần trước… hỏi câu đó, rốt cuộc là ý gì?”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...