Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Đợi Ánh Trăng Rơi

Chương 54: Tương lai còn dài

Chương trước Chương sau

<ĐỢI ÁNH TRĂNG RƠI>

Trans: XiaoZhu

Beta: Meow

CHƯƠNG 54

“Tương lai còn dài”

Họ nói muốn xóa bỏ sự ên rồ trong bạn, như thể lau những vết bẩn. Họ bảo cần thuận theo những bậc thang, nhưng cái giá trả lại là sự cúi đầu…

Âm nhạc vang lên, xen lẫn câu hỏi của Hứa Kim Triêu, kéo cảm xúc của Tô Tuế trở về thực tại.

Cô khẽ giật , nghiêng đầu , bắt gặp ánh mắt nóng rực như muốn dò xét ều gì.

“Câu hỏi gì?” – Cô khẽ hỏi.

“Lần trước hỏi còn thích nhạc của Eason kh, rốt cuộc câu đó ý gì?” – Hứa Kim Triêu hỏi lại lần nữa.

Trong lòng Tô Tuế chợt vang lên hồi chu cảnh báo. Tại lại nhớ tới chuyện này? Là đã thấu tâm tư cô, hay chỉ đơn giản tò mò?

Sau khoảnh khắc im lặng, cô mím môi, vừa định mở lời thì đèn x bật sáng.

Lúc này, Hứa Kim Triêu thu ánh mắt lại, thẳng về phía trước: “Kh gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi.”

Kh gấp. Cứ từ từ thôi.

, tương lai vẫn còn dài.

Th kh tiếp tục truy hỏi, Tô Tuế thở phào, nhưng trong lòng lại d lên một cảm giác khó chịu mơ hồ.

Cả hai mang trong những tâm sự riêng, suốt dọc đường đều im lặng cho đến khi xe về tới nhà.

Hứa Kim Triêu lái thẳng vào bãi đỗ, cùng Tô Tuế và chú chó bước vào thang máy.

Tô Tuế nghĩ, đã nhờ xe , ít nhiều cũng nên nói lời cảm ơn. Cô đang loay hoay kh biết mở miệng thế nào thì ện thoại của Hứa Kim Triêu chợt reo.

ấn nghe, giọng một đàn mơ hồ vang lên từ đầu dây bên kia. Hứa Kim Triêu chỉ “ừm” m tiếng, kh nói gì thêm.

Khi thang máy lên đến tầng 16, bất chợt cất giọng: “Mẹ đã sắp xếp cho một buổi xem mắt vào tháng sau, nhất quyết muốn gặp mặt.”

Tô Tuế sững lại, vô thức sang . Như cảm nhận được ánh mắt , Hứa Kim Triêu cũng khẽ cô một cái.

‘Ting’

Cửa thang máy mở ra. Tô Tuế dắt Chiêu Đào Hoa bước ra trước, Hứa Kim Triêu theo sau, vừa nói vào ện thoại: “Được , kh còn gì nữa thì cúp máy đây.”

Cúp máy xong, nh vài bước bắt kịp cô, cúi xoa đầu chào tạm biệt Chiêu Đào Hoa chuẩn bị mở cửa vào nhà.

“Cái đó… thật sự xem mắt ?” – Tô Tuế kh kìm được lên tiếng.

Hứa Kim Triêu quay đầu, khẽ nở nụ cười: “Đúng vậy. thế?”

“Kh gì, chỉ tiện miệng hỏi thôi.” – Tô Tuế gắng gượng mỉm cười.

“Chúc xem mắt thuận lợi.”

Khóe môi Hứa Kim Triêu cong lên: “Cảm ơn lời chúc của .”

Nụ cười trên môi Tô Tuế dần tan biến. Cô cúi đầu, kéo Chiêu Đào Hoa vào nhà.

Hứa Kim Triêu vừa xoay chìa khóa mở cửa, ện thoại chợt rung lên với một loạt tin n WeChat từ Lục Diên Xuyên.

[Em gái Xuyên: ???]

[Em gái Xuyên: vừa nói cái quỷ gì vậy? Gọi ra ngoài uống rượu, lại bảo xem mắt?]

[Em gái Xuyên: thật sự định ?]

Hứa Kim Triêu chằm chằm màn hình vài giây thản nhiên gõ một chữ: [Đúng.]

Bên kia, Lục Diên Xuyên vốn định gọi ện thoại ầm ĩ rủ rê, nhưng sau khi th dòng chữ đó liền lặng lẽ đặt ện thoại xuống, thở dài não nề.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Đúng lúc , mẹ Lục từ trên lầu bước xuống, th con trai vẫn nằm dài trên sofa, tiện miệng hỏi: “Còn chưa à?”

Lục Diên Xuyên lại thở dài lần nữa: “Mẹ, rốt cuộc con con ruột của mẹ kh? Dì Khương đã sắp xếp cho Hứa Kim Triêu xem mắt , mẹ chẳng sốt ruột gì hết thế?”

Mẹ Lục liếc mắt con trai, dửng dưng đáp: “Với cái tính của con, thử hỏi cô gái nào chịu trúng chứ.”

Lục Diên Xuyên: “....”

_______________

Trong dịp Tết Nguyên Đán, Tô Tuế hầu như chỉ ở nhà.

Hai ngày trước, cô nhận được tin n từ biên tập Tiểu Thất, nói sau Tết sẽ một buổi phỏng vấn trực tiếp và hỏi cô đồng ý xuất hiện trước ống kính hay kh.

Kh cần suy nghĩ, cô lập tức từ chối. Việc đối diện ống kính, để nhiều phỏng vấn chẳng khác nào bắt cô trên một ngọn núi dựng đứng. Thậm chí, nếu lựa chọn, cô thà leo núi còn hơn.

Đừng nói đến phát trực tiếp, ngay cả bình luận và tin n riêng trên Weibo, cô cũng hiếm khi đọc.

Cuối cùng, Tiểu Thất kh ép buộc, chỉ bảo cô suy nghĩ thêm gửi một tập tài liệu. Bên trong là d sách câu hỏi mà cô thể chuẩn bị trước, chủ yếu xoay qu cuốn <Là rung động đ>: từ lý do bước vào nghề, hứng, cho đến ý nghĩa đằng sau câu chuyện.

Chỉ một câu khiến cô khó xử: giới thiệu về nguyên mẫu nam chính Hứa Dịch.

Nếu là trước đây, cô sẽ kh bận tâm. Nhưng bây giờ, được gọi là ‘nguyên mẫu’ lại đang sống ngay đối diện cô.

Nhắc đến Hứa Kim Triêu, Tô Tuế mới sực nhớ dạo gần đây kh th bóng dáng . Kh biết đã gặp đối tượng xem mắt kia chưa.

__________________

Thời gian trôi nh, thoáng chốc đã đến ngày 20 tháng 3 – ngày cưới của Trần Điềm Kim và Chu Đàm Th.

Trước đó hai ngày, cô từng n tin hỏi Hứa Kim Triêu dự hôn lễ kh. chỉ đáp để xem tình hình, cô cũng chẳng để tâm nữa.

Hôm nay, cô đến sớm, th cô dâu còn đang trang ểm, và bắt gặp vài gương mặt quen thuộc, trong đó cả Giang Lâm.

Thái độ Giang Lâm lần này đã khác, kh chỉ thân thiện mà còn chủ động chào hỏi.

Nói chuyện một lát trong phòng trang ểm, Tô Tuế bị Tô Quân An gọi ra ngoài.

thế, An An?” – Cô hỏi khi nhóc kéo đến bên thang máy.

“Bố bảo chị qua bên đó.” – Tô Quân An ngẩng đầu đáp.

Tô Tuế gật đầu, để mặc nhóc dẫn vào thang máy.

Phòng trà tầng ba nằm ở một góc, dành cho khách nghỉ ngơi. Tô Ngộ và Hứa Chí Hàm đang trò chuyện vui.

Th Tô Tuế đến, Lâm Tuyết liên tục vẫy tay.

“Tìm con chuyện gì ạ?” – Cô bước tới, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Lâm Tuyết mỉm cười, giới thiệu: “Hai vị này là bạn của con, chú Hứa và dì Khương.”

Biểu cảm Tô Tuế thoáng cứng lại. Chú Hứa? Dì Khương?

Đây là tình huống gì thế?

Nhưng trước ánh mắt mọi , cô vẫn cố mỉm cười, ngoan ngoãn chào hỏi.

Honey Honey Sweet ♡♡

Từ đầu đến giờ, Khương Khả Tinh luôn chăm chú quan sát cô. Cô gái này tuy kh thuộc kiểu sắc đẹp chói lóa, nhưng toát lên vẻ dịu dàng, dễ tạo thiện cảm, đặc biệt khi cười.

tốt. Bà vừa đã thích, thậm chí th thuận mắt hơn cả đứa con trai nhà .

“Cháu chính là Tô Tuế à? Dì vừa nghe cháu nhắc đến cháu. Đừng đứng đó nữa, mau ngồi xuống.” – Khương Khả Tinh thân thiết nói.

“…Vâng.” – Tô Tuế đành ngoan ngoãn ngồi xuống.

Cô mơ hồ đoán được dụng ý của . Hình như lần trước họ từng nói muốn giới thiệu cho cô một đối tượng c chức. Nhưng cô đã từ chối rõ ràng cơ mà.

Một lúc sau, dì Khương nhận ện thoại. Giọng bà hơi gấp: “Lầu ba, con nh lên chút!”

Cúp máy xong, bà lại mỉm cười với Tô Tuế.

Để che giấu sự ngượng ngùng, cô nâng tách trà hoa cúc nhấp một ngụm, ánh mắt kh tự chủ về phía thang máy.

Vài phút sau, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện khiến cô suýt phun ngụm trà ra ngoài.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...