Gả Thay Đích Nữ - Bị Lưu Đày Đến Xứ Băng Tuyết
Chương 87: Ngũ vị hương
Tối đến Lý Mộc kh , ngủ lại trong tân phòng của y và Lý Đan Th, nhưng Lý Đan Th vẫn ngủ ở phòng của Trần Uyển Ninh và các nàng. Lý Mộc lần này đã học được cách ngoan ngoãn, thế mà kh làm ồn, ngủ yên giấc trong tân phòng.
Sáng sớm hôm sau Lý Mộc đã rời , hôm nay y còn trực, kh thể đến muộn.
Những khác đều còn đang ngủ, chỉ Lý Đan Th và Trần Uyển Ninh thức dậy tiễn y.
Trần Uyển Ninh chuẩn bị kh ít đồ vật cho y mang theo, để y tự ăn cũng được, chia cho đồng liêu và cấp trên cũng được.
“Đậu hũ chiên này thể để được m ngày, ngươi thái sợi xong, dùng hành lá thái sợi, giấm, thêm một chút dầu mè trộn đều là được.”
“Lạc rang này ngươi trộn gỏi với đậu hũ ky và mộc nhĩ cũng được, ăn kèm rượu cũng được. Mộc nhĩ khô và đậu hũ ky khô đều gói cho ngươi một ít , ngươi biết cách ngâm nở chứ?” Trần Uyển Ninh đột nhiên hỏi một câu.
“Biết.”
“Vậy thì tốt, trong quả bầu này là nước sốt gỏi đã pha chế sẵn, chưa cho giấm, cho giấm vào thì khó bảo quản, khi ngươi trộn thì tự thêm chút giấm...”
“Còn bộ đơn y và đôi giày này, khi ngươi đến đây thể mặc, ngày nghỉ thì đừng mặc y phục quan sai nữa.”
Lý Đan Th Trần Uyển Ninh bận rộn tới lui, chút kh biết làm , muốn giúp nhưng lại kh biết bắt đầu từ đâu.
Tất cả đồ vật đều được gói cẩn thận bằng gi dầu cho vào giỏ, Lý Mộc lật lên ngựa, lần này kh đợi Trần Uyển Ninh ra tay, Lý Đan Th đã đưa giỏ cho y.
Lý Mộc gật đầu với Trần Uyển Ninh, sang Lý Đan Th bên cạnh.
“Đầu tháng sau, mùng tám, đợi ta.”
Ánh mắt Lý Mộc rực lửa, Lý Đan Th kh né tránh, đáp lại y một tiếng “được”.
Lý Mộc , Trần Uyển Ninh và Lý Đan Th cũng kh ngủ nữa, chuẩn bị làm bữa sáng.
Trong nồi vừa mới bắt đầu nấu cháo, Nhị Lang nhà họ Trần đã đến, Trần Uyển Ninh mở cửa cho y vào.
Nhị Lang cười và ra hiệu cho hai , xách những thùng gỗ đựng đậu đã ngâm bắt đầu chất lên xe.
Thời tiết ấm lên , mái che của xe la đã được tháo xuống, còn thêm một tấm c ở phía sau, tránh đồ vật trên xe rơi xuống.
Mỗi ngày sáu mươi cân đậu, chia làm sáu thùng, nhưng khi xay đậu thêm nước, nên sữa đậu nành kh thể chứa hết trong sáu thùng, chạy chạy lại hai chuyến, mỗi chuyến sáu thùng, tổng cộng mười hai thùng.
Nhị Lang dắt xe la , Lý Đan Th tiếp tục nấu cơm, Trần Uyển Ninh thì ở trong phòng may đơn y.
Bánh hôm qua còn lại một ít, đủ mỗi một cái, Lý Đan Th cho vào nồi hâm nóng, lại l hai nắm giá đỗ x đã ngâm nở, xào một đĩa giá đỗ x.
Đậu hũ chiên còn lại hai miếng cuối cùng, Lý Đan Th cũng l ra thái sợi, dùng giấm và dầu mè trộn đều.
Đợi cháo chín, món ăn cũng đã dọn lên bàn, những khác mới lục tục thức dậy.
Đan Đan
Ăn cơm xong, Bạch Chỉ và Tiêu Trạch Lan rửa chén, những khác bắt đầu làm đậu hũ và đậu hũ ky.
Hôm nay trong thôn việc tang lễ, làm hai mẻ đậu hũ, lát nữa đợi Nhị Lang nhà họ Trần chở về sáu thùng sữa đậu nành phía sau, Tiêu Trạch Lan sẽ giao đậu hũ.
Trong phòng truyền đến tiếng đọc sách sang sảng, thỉnh thoảng thể nghe th Tiêu Trạch Duyên ho khan một hai tiếng.
Mẻ đậu hũ đầu tiên làm xong , Nhị Lang cũng dắt xe la về , Tiêu Trạch Duyên giúp y xách thùng gỗ xuống, chất đậu hũ lên.
Bạch Chỉ dặn dò: “Cắt một ít thịt về, thêm món cho thợ xây nhà.”
“Được.”
Tiêu Trạch Lan đáp một tiếng, dắt xe la ra ngoài.
Dù thợ xây nhà tự lo cơm nước, nhưng thỉnh thoảng thêm một bữa, cũng thể khiến thợ làm việc kỹ lưỡng hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ga-thay-dich-nu-bi-luu-day-den-xu-bang-tuyet/chuong-87-ngu-vi-huong.html.]
Mẻ đậu hũ thứ hai được ép bằng tấm gỗ xong, Bạch Chỉ rửa sạch chiếc nồi sắt lớn. Hôm nay chiếc nồi này kh dùng làm đậu hũ ky nữa, mà dùng để rang gia vị.
Bạch Chỉ l ra cái cân tiểu ly, bắt đầu cân gia vị. Trong nhà một ít gia vị dự trữ, kh nhiều lắm, Bạch Chỉ hôm nay định làm trước một ít bột ngũ vị hương.
Pha gia vị theo tỷ lệ, cho vào chậu rửa sạch, ngâm chừng một chén trà, để ráo nước.
Nồi sắt lớn đun nóng, cho một nửa số gia vị đã để ráo nước vào, dùng lửa nhỏ liên tục đảo, rang đến khi gia vị hơi ngả vàng là được.
Bạch Chỉ cho gia vị đã rang vào vại sành khô ráo, tiếp tục rang mẻ thứ hai.
Hai mẻ đều đã rang xong, Bạch Chỉ bắt đầu giã gia vị. Cho hai thìa lớn gia vị đã rang vào cối đá, cứ thế mà giã.
Chẳng m chốc, cánh tay Bạch Chỉ đã bắt đầu nhức mỏi, mà gia vị trong cối đá còn lâu mới thành bột mịn.
Xem ra nên mua một cái cối đá xay , sau này dù là xay đậu hay xay gia vị đều tiện lợi hơn chút.
Đúng lúc Bạch Chỉ đang cảm khái, Tiêu Trạch Lan đã về, Bạch Chỉ nhường c việc giã gia vị cho y, còn thì tìm cái rây mua lần trước ở huyện Tùng Dương.
Đợi gia vị giã gần xong, Bạch Chỉ rây qua một lượt, những phần chưa giã nát thì cho lại vào cối đá cùng với mẻ gia vị tiếp theo để giã tiếp.
Tiêu Trạch Lan mua bốn cân thịt ba chỉ về, Bạch Chỉ chọn cắt xuống một cân thịt nạc hơn, ba cân còn lại bảo Tiêu Trạch Lan mang sang bên nhà mới.
Còn c việc giã gia vị, để Tiêu Trạch Duyên và bọn trẻ sau khi đọc sách xong làm, mỗi giã một lát, mọi đều sẽ kh quá mệt.
Chỉ chút gia vị như vậy, m thay phiên nhau giã, từ sáng đến tối, khiến cánh tay mọi đều mỏi nhừ như muốn nổi cơ bắp lên, mới cuối cùng giã xong.
Bạch Chỉ cuối cùng rây qua một lượt, cho bột ngũ vị hương vào một vại sành nhỏ khô ráo.
Cũng chỉ là một vại sành to bằng hai bàn tay úp lại, mà vẫn chưa đầy.
“Kh được, cánh tay này thật sự kh chịu nổi.”
Tiên đế gây dựng cơ nghiệp chưa được một nửa mà đã băng hà giữa đường.
Nhất định dùng cối đá xay.
Bạch Chỉ định ngày mai lại huyện Tùng Dương một chuyến, một là tìm thợ đá làm hai cái cối đá xay, loại nhỏ dùng để xay gia vị, loại lớn dùng để xay đậu. Hai là xem các thương nhân thu mua d.ư.ợ.c liệu đã đến chưa.
Bột ngũ vị hương làm xong , Trần Uyển Ninh định tối nay hấp ít bánh bao.
Chuyện ủ bột này, nàng đã học được gần hết , hôm nay trước tiên đến nhà thím Trần mượn chút men cái để ủ bột, sau này nên tự để dành men cái.
Men cái, cố d tư nghĩa, chính là bột cũ còn sót lại sau lần ủ trước. Cho men cái vào bát lớn, thêm vào gấp đôi lượng nước, ngâm một lát dùng đũa khu đều.
Cho nửa chậu bột mì vào chậu, dùng nước men cái đã ngâm để nhào bột, tỷ lệ đại khái là một bát men cái, năm bát bột mì.
Thím Trần nói bây giờ thời tiết kh còn lạnh như vậy nữa, bột ủ nh hơn. Nếu là vào mùa đ, một bát men cái chỉ thể ủ ba bát bột mì.
Bột đã nhào xong, dùng vỉ tre làm bằng thân cây cao lương đậy kín, đặt lên đầu lò sưởi, trên đầu lò sưởi nhiệt độ cao, bột ủ nh hơn một chút.
Chiều mọi tiếp tục làm đậu hũ ky, đợi đến khi trời gần tối, bột cuối cùng cũng đã ủ xong.
Trần Uyển Ninh bưng chậu bột từ trên lò sưởi xuống, Bạch Chỉ cũng th vô cùng mới lạ, lại gần thoáng qua.
Khối bột đã lớn hơn gấp đôi so với trước, dùng tay lật lên một chút, bên trong toàn là kết cấu tổ ong.
“Tẩu tử, bột này ủ xong à?”
“Đúng vậy, ủ xong .”
Trần Uyển Ninh cũng vô cùng vui mừng, bọn họ cuối cùng cũng kh cần mua màn thầu bánh bao nữa.
Trần Uyển Ninh trước tiên ngắt ra hai miếng bột, một miếng bảo Tiêu Tĩnh Vũ đưa cho thím Trần, miếng khác thì cho vào bột mì khô, nghe nói làm vậy thể bảo quản lâu, lần sau thì kh cần ra ngoài mượn men cái nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.