Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 11: Cảnh giới võ đạo - 12 Châu
Chương 11: Cảnh giới võ đạo - 12 Châu
Kh biết đã qua bao lâu, Tâm Thạch chợt nghe tiếng rút đao xoang xoảng. Trong mơ hồ, trước mắt là một biển lửa bập bùng. Tiếng la hét vang vọng khắp nơi, xen lẫn tiếng cười khằng khặc càn rỡ của bọn thổ phỉ:
“Chạy, chạy a! Lũ tiện dân!”
“Chết! Tất cả chúng mày đều đáng chết!”
Khung cảnh thay đổi. đứng ngay trước Trần Gia Thôn. chen chúc bỏ chạy, m trai tráng liều mạng cầm gậy gộc, giáo mác chống trả, mở đường cho già và trẻ nhỏ. Tâm Thạch thì mơ hồ, dường như thân thể kh cảm th bức thiết hành động.
Bỗng nhiên, từ trong một sân nhà, một tên thổ phỉ lôi xềnh xệch một bé gái. Một lão phu tử run rẩy lao ra cản, nhưng sức già lực cạn, chỉ kịp lảo đảo ngã nhào xuống đất.
Đồng tử Tâm Thạch co rụt lại. muốn lao tới, nhưng chân nặng trĩu như rơi vào vũng bùn. muốn gào thét, nhưng cổ họng như bị thứ gì đó nghẹn lại, khẩu hình tuy mở nhưng kh phát ra nổi âm th.
Ngay khoảnh khắc , ý chí bùng nổ. Xiềng xích vô hình tan biến. bật lao tới, miệng gào thét về phía cái Tuyết:
“Tuyết Nhi!!”
Tiếng thét vừa dứt cũng là lúc bật dậy khỏi tấm chiếu. Tim đập dồn dập, n.g.ự.c phập phồng, há miệng thở hồng hộc, trong chốc lát còn chưa hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Cảm giác trong mơ vừa dường như thật sự đã dùng hết sức lực.
Bên ngoài cái tiểu nhị đang gõ cửa, này là hành động bình thường. Giống dịch vụ gọi ện báo thức ở m khách sạn lớn, nhưng thời này thì gõ cửa thôi. Thường thì tiểu nhị sẽ kh làm phiền khách nhân. Nhưng là đã qua giờ thìn, cơm sáng cũng đã chuẩn bị xong mà khách nhân chưa dậy thì cũng kỳ lạ. ‘
Tay vừa để lên khung cửa chưa kịp gõ thì nghe th tiếng hét hoảng loạn trong phòng.
“Tuyết Nhi!”
Tiểu nhị lập tức cả kinh. Lắng tai nghe thì th bên trong la hét nhưng kh tiếng động chiến đấu. Vì là cái tiểu nhị nên vẫn quyết x vào nói một hai. M đại hiệp đánh nhau hư bàn hư ghế xong nhảy cửa sổ trốn thì chịu thiệt là bọn họ. Cái tiểu ếm này cũng chẳng chịu được m lần dày vò.
Vừa đẩy cửa x vào. cái tiểu nhị liền thở phào nhẹ nhõm:
“Phù! Kh đánh nhau liền tốt a.”
kỹ lại, chỉ th một c tử trẻ tuổi đầu tóc rối bù vì vừa ngủ dậy, hai thiếu niên bên cạnh còn ngơ ngác, vừa bị tiếng hét làm bừng tỉnh. Tâm Thạch vẫn ngồi thẫn thờ, như chưa hoàn hồn.
Tiểu nhị nhớ lại cái tên mà Tâm Thạch vừa gọi, trong lòng hơi động, khẽ lắc đầu:
“Tình là gì a? Khiến tan nát cõi lòng? “
lại gần Tâm Thạch, vỗ vỗ vai :
“C tử ca cũng là tuấn tú. Tiếc chi m cái nữ nhân phụ lòng? Chỉ nam nhân mới là nam nhân chỗ dựa” - Vừa nói, tên tiểu nhị còn nháy nháy mắt.
Tâm Thạch vừa nghe vậy liền rùng bừng tỉnh. Cơn ớn lạnh theo cái vỗ vai chạy dọc sống lưng. hất tay tên tiểu nhị, bất giác che lại n.g.ự.c .
Tên tiểu nhị th vậy thì một mặt ghét bỏ, bèn nói :
“Mà thôi, cơm c đã chuẩn bị xong. Khách nhân dùng bữa ngay kh?”
Tâm Thạch nghe vậy chỉ gật gật đầu, phất tay tiễn tiểu nhị khỏi phòng. Vừa ra khỏi phòng, cái tiểu nhị hừ lạnh một tiếng đ đá:
“Hứ! Thứ kh biết hưởng thụ!”
Dù là nói ngoài phòng, nhưng Tâm Thạch vẫn nghe rõ mồn một. Lúc này đã l lại sự tỉnh táo. trả lại một câu:
“Lẻo cái!! “
Nghĩ lại cảnh tượng vừa còn đáng sợ hơn cơn ác mộng gặp trong mơ. Cu Tí, cu Sửu thì dụi dụi mắt hỏi.
“ chuyện gì a Thạch ca?”
Tâm Thạch lắc lắc đầu, kh giải thích. Cả ba lại đợi cơm dọn lên, vừa dùng bữa Tâm Thạch nhắc nhắc lại m cái vấn đề đã dặn hôm qua. Nói xong, móc từ trong quần ra cái túi tiền. Tâm Thạch l túi tiền từ nơi nhạy cảm, hai cái thiếu niên bụm miệng mà cười. Tâm Thạch chỉ khặc cười đáp lại l ra hai mươi quan tiền chia mỗi đứa một nửa, dặn dò:
“Chuyện chúng ta bán lợn hẳn bị tai mắt bọn thổ phỉ trong thành phát hiện. Cho nên vẫn là mua cái đấu lạp che mặt lại. Đừng tiếc tiền, thiếu ca lại cho thêm.”
Nghe vậy, hai cái thiếu niên gật gật đầu. Bắt chước Tâm Thạch, chọn cái khe trong quần mà để tiền. Hai cu chào Tâm Thạch xuống lầu làm việc đã được giao. Tâm Thạch th vậy liền gật gật đầu hài lòng.
“Trẻ nhỏ dễ dạy”
Hít sâu một hơi, đứng dậy, từ cửa sổ ra ngoài thành thị. Con đường đã đầy ắp dòng qua lại. Tiếng rao hàng dần dần tràn vào trong lỗ tai. Tâm Thạch trong lòng quyết tâm sẽ kh để giấc mơ kia trở thành hiện thực.
Chuyện cùng hai thiếu niên cần làm trước tiên là dò hỏi tin tức
.Vì hôm qua binh lính lại tới Trần Gia Thôn? Là ai đã báo quan?
Ngoài ra, cũng cần xem rõ các thế lực trong Cổ Lư Thành: bang phái, luật lệ cho đến chính quyền cai quản.
Từ lúc xuyên qua đến nay, chỉ mù mờ mà hành động theo phán đoán. Lần này xem như một phen mở rộng tầm mắt:
“Cũng giống như làm cái gọi là khảo sát thị trường ” - Tâm Thạch nghĩ nghĩ.
Đi trên đường sá nhộn nhịp, kh còn cúi đầu né tránh như trước. Vốn dĩ chẳng gì kiêng kị; gặp cần tránh thì tránh, còn lại cứ thong dong. Sau một phen c.h.é.m giết, trong lòng cũng cảm th đã thêm m phần dũng khí.
Được quan sát kĩ, th văn hóa nơi đây kh quá khác biệt với tưởng tượng của về một thế giới cổ đại. Phong cách ăn mặc đủ loại, thô sơ mộc mạc, kẻ vận trường bào, lại kẻ mặc áo ngũ thân đơn sắc kh hoa văn.
Tâm Thạch cũng chẳng để tâm nhiều. vốn kh giỏi trưng diện, chỉ muốn mau chóng hoàn thành những việc cần làm.
Hôm nay kh mang theo cung tên, mà gửi lại cho ếm chưởng quỹ cất giữ. Cung tên này tuy kh dị bảo gì, nhưng với n phu hay thợ săn thì đã là vật quý, coi như thế chấp vì vẫn còn nợ tiền trọ. Huống chi, trong thành chưa chắc đã kh đồng bọn thổ phỉ. Nhỡ kẻ nhận ra vũ khí kia vốn thuộc về chúng, thì đúng là phiền phức kh nhỏ.
Ở thành thị, cung tên vốn kh cấm, đao kiếm cũng thể mang theo để phòng thân, chỉ là dùng vải bọc kín.
“Nghe nói trong thành cũng m đại hiệp kéo nhau ra lôi đài tỷ võ đâu này. Còn cả Cổ Lư bảng gì nữa! “ - Tâm Thạch nghĩ nghĩ trong lòng.
Đi ngang một gian hàng bán nón lá, Tâm Thạch bất giác nhớ về Trần Gia Thôn. Thứ mà dân làng làm vốn rẻ mạc, chẳng đáng bao nhiêu. Vậy mà bây giờ, lại bỏ tiền ra mua để che giấu thân phận. Nón lá thêm miếng vải bu xuống che mặt thì gọi là đấu lạp. Đổi cái tên thôi mà giá đã đắt gấp đôi, kỳ kèo mặc cả mãi mới xuống còn năm mươi đồng.
Đội đấu lạp lên đầu, trong lòng cảm thất thêm m phần an toàn.
Bước qua m con phố, Tâm Thạch th được m cái nam tử cao to đứng c. Kh quân phục, đơn giản là bang chúng của bang phái nào đó thôi. Cũng tu vi trong nên Tâm Thạch đành né .
Nhớ tới nguyên thân từng mua “đạo thư” từ m quầy sách lề đường. Tâm Thạch xúc động muốn ghé vào thử.
“Biết đâu nhặt được cái gì thần c cái thế! Bọn nhân vật chính trong truyện cũng hay tầm bảo giá rẻ này! Ta cũng xuyên qua thì thử một phen.” - Tâm Thạch thầm nghĩ trong lòng.
Nhưng sau khi Tâm Thạch ghé vào m quầy sách bên đường thử, kh khỏi lắc đầu ngán ngẩm. Thứ gì cũng , từ nhật ký đến ghi chép khùng khùng ên ên. còn chưa biết quá nhiều chữ, mà trong mớ sách đôi khi còn chèn m thứ tiếng kh hiểu rõ. Tâm Thạch tiếc nuối rời , cảm th hơi bất c với Gen Z.
“Vẫn là thôi . Bọn tầm bảo được là nhờ ký ức kiếp trước với lão gia gia kề thân. Ta một thân khố rách áo ôm thì tầm cái gì bảo?
Tính ra nguyên thân mới là đào được bảo chứ chẳng ta. Ta chỉ chiếm tiện nghi của mà thôi” - Tâm Thạch nghĩ nghĩ, bèn bỏ ý định làm nhân vật chính.
Trở lại với mục đích ban đầu, ghé hẳn vào m cửa tiệm mua bút ký với thư tịch chính cống, ấn phẩm. Đa phần là một ít ký sự, luật pháp. Cũng sách nói về cảnh giới luyện võ mà mong cầu b lâu. Ký sự về giang hồ hay luật pháp cũng là sách bán chạy nhưng kh rẻ. Cả bộ bay của Tâm Thạch một lượng rưỡi. trề môi ghét bỏ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-11-c-gioi-vo-dao-12-chau.html.]
“Ai nói nghèo thì học văn đâu này?”
Ôm mớ thư tịch về khách ếm. Tâm Thạch lâp tức vào phòng lật thư tịch ra tìm hiểu. Chữ nghĩa kh đủ, nhưng m cái cần thiết để thường dân đọc hiểu cũng được dùng những chữ kh quá phức tạp. Tâm Thạch chỉ cần nhặt nhạnh vài câu chữ, dùng đầu suy đoán ngữ cảnh cũng là hiểu ra vài thứ.
Cũng đừng trách đọc quyển ký sự giang hồ trước. Kh cần giải thích cái gì là luật pháp đặt ra cho kẻ mạnh thống trị kẻ yếu. Đơn giản là thích, cần lực lượng nhưng cũng tò mò. Để mạnh như Dần Cửu hay đội trưởng đội hộ vệ mạnh cỡ nào?
Mò mẫm lúc lâu cùng đoán ngữ cảnh. Tâm Thạch thể hiểu được thế giới này kh cái gì gọi là tiên thiên hậu thiên võ giả giống truyện tr trên mạng đọc ở kiếp trước. Chỉ đạo lý đơn thuần, võ kỹ là kỹ thuật hạ gục địch thủ một cách nh nhất với cái giá trả thấp nhất. Võ giả đạt được lợi thế trong chiến đấu nhờ c pháp, võ kỹ, kinh nghiệm cùng “Cảnh giới”.
Đúng! đúng là cảnh giới phân chia. Võ c ở đây giống như phương pháp rèn luyện thân thể hơn. Kh tập dưỡng sinh, mà là luyện thể thật sự. Hiện chỉ phân biệt một số cảnh giới đầu tiên. Gồm :
Luyện thể : Cửu luyện
Luyện kình : Chia làm nội ngoại kình.
Cũng kh thư tịch chỉ b nhiêu, nhưng là chưa học chữ nhiều. Chỉ hiểu sơ phần [Cửu luyện] . Cửu luyện như tên, chia làm chín phần rèn luyện. Theo lý thuyết là sẽ cửu luyện nhưng giang hồ ghi chép chỉ đến đệ lục luyện. Vì đến đệ lục luyện đã thể sinh ra khí kình. Kh cần luyện đủ cửu luyện mới sinh ra khí kình. Dù vậy, Tâm Thạch chỉ phân biệt được bốn luyện đầu:
Luyện bì
Luyện cơ
Luyện Gân
Luyện Cốt
Còn tiếp nhưng chịu . “Đọc kh nổi a.”
Nhưng là chú ý được, hai luyện đầu chẳng khác m với tập gym của kiếp trước đâu.
“Chỉ là hai luyện sau, làm thế nào để luyện được cốt đâu này?”
Đọc đến cuối sách, mặt tối sầm lại.
“M cái cục cưng này! Ai nói cổ đại kh biết làm ăn đâu?”
Ở phần cuối, chẳng tổng kết gì cao siêu, mà lại là m dòng “quảng cáo”. Đại khái muốn học võ thì tới võ quán của các gia tộc đăng ký tuyển sinh.
“Đù ngựa!” - Tâm Thạch chỉ biết cảm khái. lại tự nhủ:
“Cũng thôi a. cũng này kia. Đâu ai cũng chỉ biết c.h.é.m chém g.i.ế.c giết. lẽ ta cũng nên bớt khinh thường cái thế giới này.”
Thu lại suy nghĩ, Tâm Thạch đổi sách, xem tới luật pháp. cũng kh làm việc gì trái lương tâm. Nhưng là cái Gen Z, tư duy ngược. Luật lệ là để khác tuân theo, cũng là để lợi dụng. Bộ máy chính quyền cũng kh phức tạp. Nhưng là Tâm Thạch đọc xong kh khỏi thở dài :
“Cũng là kh trách, Ngu Quốc chia làm 12 châu, gồm :
Đỗ Động Châu
Ngô Xá Châu
Bố Hải Châu
Đường Lâm Châu
Phong Châu
Tam Đái Châu
Tây Phù Châu
Cảm Ứng Châu
Vạn Xuân Châu
Thái Bình Châu
Hoa Lư Châu
Hồng Châu
Mỗi châu lại chia thành năm sáu huyện. Huyện Nghĩa Hoài thuộc Châu Tam Đái. ghi chép Huyện Nghĩa hoài gồm Th Trúc Sơn đã rộng ba nghìn dặm vu. Tính tổng ra Ngu Quốc rộng lớn. Luật vua thua lệ làng, cũng kh quản được nhiều nơi thổ phỉ hoành hành.”
Đứng đầu một huyện là huyện lệnh, với huyện Nghĩ Hoài là Lâm Văn Quỳ, “trụ sở hành chính” gọi là nha môn. Cấp dưới của m Tâm Thạch kh biết, chỉ biết mỗi Trác Quang Chính - chính là đã xuất binh rời thành đến Trần Gia Thôn, này là huyện úy, trên gi tờ là cấp dưới của Lâm tri huyện. Tổng lượng binh lính đóng tại thành Cổ Lư là ba nghìn, cũng kh cả huyện Nghĩa Hoài chỉ nhiêu đó, mà là binh lính được chia ra ở các thành lân cận để phụ giúp trấn giữ.
Đọc tới đây, Tâm Thạch ngộ ra:
“Vậy Thành Cổ Lư là huyện thành của huyện Nghĩa Hoài !” - Tâm Thạch gật đầu, tự tán thành với ý kiến của bản thân.
P/S:Tác phẩm này hoàn toàn là sáng tác hư cấu, kh nhằm tái hiện hay phản ánh chính xác lịch sử Việt Nam.
Các địa d, nhân vật, sự kiện xuất hiện trong truyện được l cảm hứng từ văn hóa, lịch sử và được hư cấu và biến thể lại cho phù hợp với bối cảnh tiên hiệp - giả tưởng.
Vì vậy, xin quý độc giả vui lòng kh đối chiếu, so sánh hay coi đây là tài liệu lịch sử.
Đọc đến 12 châu thì chị em độc giả nghĩ đến một sự kiện nào trong lịch sử nước nhà kh.
Chưa có bình luận nào cho chương này.