Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 12: Sáng tỏ nghi vấn
Chương 12: Sáng tỏ nghi vấn
Cũng vì Lý Phu Tử từng dặn dò tuyệt kh để lộ chuyện đạo thư nên khi mua sách, Tâm Thạch kh cố truy tra gì thêm, tránh để lộ sơ hở. Dù vẫn còn chưa bước lên con đường tu hành.
“Châu thổ Ngu Quốc cũng là rộng lớn. Kh biết thư từ do chim đưa hay vẫn là ?” - Ý nghĩ vẩn vơ thoáng qua, liền lắc đầu, ép trở lại.
Tâm Thạch tập trung tất cả tinh thần để ghi nhớ những luật lệ mà hiểu được. chung thì tất cả đều kh khác m so với lý niệm pháp luật hiện đại. Chỉ là xã hội phân chia giai cấp phong kiến nên cách hành xử với quan lại cứ ra ngô ra khoai. Còn lại chỉ cần kh trái lương tâm, kh nghịch đạo lý thì đã coi như kh sợ đao phủ sờ đầu.
Khép lại sách luật, mắt mỏi nhừ vì cố gắng nhớ từng chữ ghép vào ngữ cảnh mà suy đoán. lại cuốn kỳ văn dật sự, kh khỏi ngán ngẩm một chút. Toàn bộ sách đọc ở kiếp trước cộng lại cũng kh bằng hôm nay.
Nhưng là kh thể kh như vậy. Quyển thư tịch cuối cũng cần đọc qua, nó sẽ giống như là tổng hợp các bài báo địa phương thành một cuốn “tạp chí” giang hồ. Ít nhất nó ghi chép khá rõ về một số tin tức địa phương.
Nào là thiên kiêu võ đạo khiêu chiến nhau. Thậm chí chuyện tiếu lâm như hôm nay đại hiệp X luyện c tẩu hỏa nhập ma, chạy khắp phố phường gào “ta là thiên hạ vô địch” bị nha môn bắt lại.
tếu táo một hồi thì cũng th tin hữu ích.
Nơi Tâm Thạch ở coi như huyện thành. Tuy chỉ mới thành lập hơn trăm năm nhưng vì là huyện thành nên được đầu tư xây dựng khá quy củ.
Lâm gia: Gia chủ là Lâm Văn Quỳ, hiện giữ chức Tri huyện Huyện Nghĩa Hoài. Vì là quan văn nên khôn khéo trong việc đối nhân xử thế.
Trác gia: thể nói là thế lực yếu thế nhất tại Cổ Lư Thành. Gia chủ Trác Quang Chính vốn là quan võ, cả đời chỉ chú tâm vào việc bồi dưỡng quân binh. Tính cách bảo thủ nên hầu như bị các nhà khác cô lập. Được cái, thư tịch ghi chép rõ, nhấn mạnh rằng là cương trực c chính. Thương đội Thạch Mã do quản lý tuy quy mô nhỏ nhưng lại được lòng giang hồ.
Ngô gia: Là gia tộc lâu đời, vốn kh thuộc Huyện Nghĩa Hoài. Do sa cơ thất thế nên khi Cổ Lư Thành được lập, Ngô gia di dời từ nơi khác đến đây hòng chiếm chỗ đứng. Trăm năm qua, họ đầu tư mạnh vào khai khẩn ruộng đất, hiện nắm giữ nhiều ruộng cho thuê.
Hoàng gia: Xuất thân từ gia tộc chuyên giao thương buôn bán, thế lực lan rộng khắp nơi. Chi ở Cổ Lư Thành chỉ là chi thứ. Đến đây để phát triển riêng, tránh cạnh tr với mạch chính. Tuy là chi thứ, nhưng Hoàng gia vốn liếng tự lập, bề ngoài kh kết minh với bất kỳ thế lực nào, làm ăn giữ uy tín đúng kiểu thương gia.
Con em các gia tộc đều cách ăn mặc và tín vật riêng, như ngọc bội hay quần áo đặc thù. Để m đại hiệp kh ngu ngơ khiêu chiến nhầm con em gia tộc mà kết thù với địa đầu xà.
Ngoài ra, thế lực giang hồ cũng kh thiếu như Hắc Sa bang, Th Hùng bang, Hồng Trạo hội và Bạch Yến lâu đều căn cứ và sản nghiệp trong thành.
“Trác Quang Chính hẳn là Trác tướng quân mà hôm trước xuất thành ” - Tâm Thạch gật gật đầu tự đồng ý.
Nhưng là cũng kh thể tin hoàn toàn vào những gì được ghi chép trong thư tịch. Sống qua thời đại internet sẽ hiểu những th tin trên mặt báo chỉ là những thứ ta muốn th. Kh hoàn toàn là sự thật.
Sau khi qua th tin của Lâm Văn Quỳ, Tâm Thạch lại cảm th kh hiểu lắm. Th tin quá ít, cũng kh chắc chuyện vũ khí quân dụng lọt cho bọn thổ phỉ là do quan võ hay quan văn làm hoặc cũng thể là cả hai th đồng. Vì đặt trên mặt bàn thÌ Trác gia vẻ hơi đuối với các thế lực còn lại trong Thành, túng quẫn quá mà bán chút vũ khí quân dụng cũng là chuyện thể làm. Với cả xét về “gi tờ” thì Lâm Văn Quý là cấp trên của Trác Văn Chính nên chuyện cấp trên bảo cấp dưới làm cũng là thể.
Nghĩ tới đây. Tâm Thạch cho ra cái kết luận như kh:
“Chuyện thổ phỉ vũ khí quân dụng kh thể thoát khỏi liên quan đến tất cả các thế lực này” - thà vơ đũa cả nắm chứ kh nguyện đặt niềm tin sai chỗ.
Kh lửa làm khói. Tâm Thạch cũng kh tin các thế lực này trong sạch. vào bố cục lực lượng đã th mùi.
“Trong Thành bốn gia tộc, bốn bang hội. Kh chuyện trùng hợp đến vậy đâu nha!”
Suýt nói cái suy nghĩ của cũng kh tệ, ít nhất đoán đúng m phần. Chỉ là cái gọi là thế lực nó phức tạp hơn những gì nghĩ thôi. Đùa gì vậy? Đọc m quyển truyện Tàu đòi hiểu thấu chuyện giang hồ? Tâm Thạch cũng kh thiên tài đến mức độ này.
Đang đọc dở giữa chừng. Tâm Thạch nghe tiếng bước chân dồn dập ngoài hành lang. Cu Tí với Cu Sửu x vào trong phòng mà kh gõ cửa. Cũng kh xem xem Tâm Thạch đã về hay chưa. Khi th được Tâm Thạch đang ngồi đọc sách, hai cái thiếu niên gấp gáp báo cho Tâm Thạch cái tin động trời :
“Thạch ca, Thạch ca. Tìm được Dần Cửu .” - Cu Tí thở hổn hển vẫn giành nói chuyện trước.
Tâm Thạch nhướng mày, tâm tình cũng biến trầm trọng.
“ gì từ từ nói!” - Tâm Thạch dùng giọng ềm tĩnh trấn an cu Tí.
Cu cũng gật đầu, hít ra thở vào vài hơi bắt đầu kể lại, cu Sửu tuy kh nói nhưng cũng tập theo l hơi thở đều.
“Chuyện…chuyện là lúc đệ thăm dò trong chợ Bắc, bàn tán rằng hôm qua cái lão đầu khắp vết thương gục trước phủ soái của Trác huyện úy”.
Tâm Thạch nghe vậy đôi mày hơi cau, trong lòng sinh ra một tia nghi hoặc:
“Hẳn là Dần Cửu bị thương thành c giữ lại mạng sống đến phủ soái báo án . Nếu sự thật đúng là như vậy thì mọi chuyện liền thể giải th”.
Cũng đừng hỏi vì Tâm Thạch với hai cái thiếu niên vội kết luận cái bị thương là Dần Cửu, ít nhất cũng đã chắc c 7 8 phần. nọ sau khi đến phủ soái kh lâu thì Trác huyện úy xuất binh đến Trần Gia Thôn. Kh chuyện tướng lĩnh đại thành “tình cờ” xuất binh được.
Trầm ngâm trong khoảnh khắc, vẫn là hỏi ra vấn đề quan tâm.
“ nọ bây giờ ở đâu, còn sống hay đã chết?”.
“Đệ nghe m thẩm trong chợ nói là được đưa vào phủ soái thì kh trở ra nữa.” - Cu Sửu sau một lúc l hơi thì cũng vội vàng đáp lại.
Tâm Thạch nghe vậy lại rơi vào trầm mặc. Trong đầu hiện lên cái suy đoán: Dần Cửu chọn báo với Trác huyện úy là nguyên do. Vì muốn vào được Trác phủ thì Dần Cửu qua cổng thành cái đã. Kéo theo cả đầy thương tích, chỉ khi đến Trác phủ mới gục ngã. Chứng tỏ đã cố lẩn tránh và kh m tin tưởng thủ vệ cổng thành.
cũng chỉ thể làm ra một vài phán đoán. Kiến thức của Tâm Thạch cũng kh đủ nhiều để tầm rộng hơn tới thế cục. chỉ biết Dần Cửu chưa ra khỏi phủ soái thì kh vội tin Trác huyện úy được.
Tâm Thạch vò đầu bức tai thầm mắng: ”M lão đ tây này cứ chơi hắc bạch lưỡng đạo mới chịu cơ”.
cố gắng trấn tĩnh bằng cách đọc nhẩm câu chú: “Muốn nh thì từ từ. Kh gấp.”
Nghĩ lại, vẫn là đợi thêm một hai ngày gì đó, tiền túi vẫn còn chống đỡ được. Tâm Thạch về phía cu Tí với cu Sửu nói.
“Vẫn là đợi thêm một hai ngày nghe ngóng xem tin tức gì mới!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-12-sang-to-nghi-van.html.]
Cũng kh thể vì Dần Cửu chọn tin Trác huyện úy thì cũng chọn . Kh biết bây giờ bao nhiêu đang về phía Trác phủ đâu. Ngơ ngơ ngác ngác ngươi một cái thiếu niên mười bảy tuổi muốn đến soái phủ làm gì nha?
Cũng kh lượt hồi sinh để liều mạng đánh cược. Tâm Thạch còn kh biết liệu sau khi c.h.ế.t ở thế giới này thì còn xuyên kh đến nơi khác kh. Vẫn là cẩn thận, kh m động càng ổn thỏa.
Nhưng là ba bây giờ cũng trở nên trầm lặng hơn nhiều. Dù thể tìm được tung tích của Dần Cửu nhưng kh rõ sống c.h.ế.t cũng khiến m cái thiếu niên thêm nhiều suy nghĩ kh yên lòng.
Tâm Thạch thì kh muốn lãng phí thời gian quá nhiều chỉ để lo lắng. Hết đọc sách, đến tự vận động để hao thể lực với cả thời gian. Bây giờ chỉ muốn thời gian trôi qua nh chút.
…
Lâm Phủ,
Trác Quang Chính cưỡi ngựa đến trước phủ đệ thì bị hai tên thị vệ giơ đao chặn lại. Ông chỉ hít một hơi thật sâu xuống ngựa, đưa cương cho một kẻ khác dắt . Loạt động tác chứng tỏ đã quá quen với việc bị đối đãi thế này.
Đi theo bước chân thị vệ, Trác Quang Chính tiến vào đình viện. Xa hoa đập ngay vào mắt: tường ngọc, vườn hoa quý, sư tử đá ngậm châu tinh xảo. Đất lành chim đậu, chỉ là chưa đến mức tiên khí lượn lờ mà thôi. Thoạt , nơi này giống phủ của một võ tướng hơn là của một quan văn.
Chính giữa đình viện bày bộ bàn đá. Bốn nha hoàn giương sẵn ô che nắng. Một bên ghế đã ngồi, chính là Lâm Văn Quỳ - tri huyện Nghĩa Hoài. Dù thân phận cao quý, vẫn tự tay rót trà đón khách, đôi mắt cong cong, chòm râu cá trê rung nhè nhẹ, nụ cười đặc trưng của chốn quan trường.
Kh cần ngồi vào ghế đã chuẩn bị sẵn. Trác Quang Chính đã hừ lạnh một tiếng, áp lực của võ tướng lập tức đổ dồn về phía Lâm tri huyện. Lâm Văn Quỳ tuy tu vi võ đạo trong nhưng kh thể sánh bằng một võ tướng. Mặc dù vậy, vẫn ngồi vững trước khí thế đó.
Hai nha hoàng lập tức bu ô, tiến ra phía trước chống đỡ áp lực cho vị tri huyện. Hóa ra hai cái nữ tử tr chân yếu tay mềm cũng là hai vị võ giả hóa kình cảnh giới. Tuy kình lực kh thể so với Trác Quang Chính nhưng cả hai phối hợp đã thể đối chọi với vị tướng quân.
th vẻ mặt khó coi của Trác Quang Chính. Lâm Văn Quỳ quyết định phá vỡ trận chiến tr lạnh trong chốc lát này:
“Chuyện cũng là lỗi của bổn quan. tường nào mà kh lọt gió a! Trác Tướng Quân kh nên để bụng.”
“Kh để bụng? Chuyện này bị tấu lên triều thì nhà nào kh rơi đầu?” - Trác Quang Chính nghiến răng đáp trả.
Lâm Văn Quỳ liền lắc lắc đầu phủ định: “Kh Trác thống lĩnh kh biết a.Trời sập đỡ” - Vừa nói, gã tri huyện vừa dùng ngón tay chỉ thiên.
“Hừ, ngươi gọi là đại nhân che được trời?” - Trác Quang Chính tiếp tục dùng lời lẽ c kích.
Nhưng đời nào một cái quan văn lại chịu thua mồm mép với một võ tướng?
Hai chòm râu cá trê khẽ run, Lâm Văn Quỳ quát lớn với giọng the thé chói tai:
“Trác Quang Chính, bổn quan cho ngươi mặt mũi đừng nghĩ bản thân thật bản lĩnh . Hạ quan phỉ bán thượng quan. Ngươi đã tâm tạo phản a?”
Trác Quang Chính nghe đến đây thì lửa giận ngút trời. Vì cái gì kh muốn lăn lộn quan trường đâu? Thể chế của quốc vương đã vậy, võ tướng đúng là binh quyền nhưng đều bị chia nhỏ để tránh tập trung binh lực mà tạo phản. Chịu sự hạn chế của quan văn cấp trên. Văn mạnh võ yếu là thế tất sẽ hình thành sau khi một quốc gia đã vào quỹ đạo trị quốc.
Trấn lại khí thế của huyện úy cấp dưới, Lâm Văn Quỳ thừa tg x lên:
“Xử cái dân đen kia chẳng là xong chuyện. Đừng tưởng ta kh biết đang trong tay ngươi là muốn gây bất lợi cho bổn quan.” - Lâm Văn Quỳ nhắc đến Trần Dần - đã được Trác Quang Chính cứu sống.
Hóa ra Trác Quang Chính cũng kh kh biết gì ở chốn quan trường. Ông cũng biết cái gọi là ểm yếu, chỉ là kh quá thâm sâu mà thôi. Việc Trần Dần tự chọn đến phủ soái chẳng khác nào trao cho Trác tướng quân thẻ đánh bạc.
Nhưng là đối tượng đánh bài của lớn lắm. Kh chỉ là quan tri huyện, còn là tri châu, tri phủ… Nhưng thế lớn, kh việc một cái nhân chứng là xoay chuyển thế cục.
Huống hồ, khư khư giữ một là “ểm yếu” của quá nhiều thế lực, cũng là tự chuốc phiền phức. Kh th một tên tri huyện cũng đã m cái nữ tỳ tu vi hóa kình bảo vệ ?
Trác Quang Chính chỉ muốn tr thủ một chút lợi ích cho gia tộc. Về sau bu tha này mặc kệ sống chết. Kh liên quan đến gia tộc và lãnh thổ của . Kh ai ngủ ngon giấc khi ểm yếu của bị khác nắm cả. Dù là cương chính c trực cũng chỉ là cương chính c trực đối với thể mà thôi.
Lâm Văn Quỳ cũng làm quan bao nhiêu năm. Đương nhiên ra Trác Quang Chính muốn gì. Đều vì làm lợi gia tộc cả thôi. Ai kh gia tộc để chăm lo? là tạm kh thả được nhưng sẽ tránh được Trác Quang Chính chó cùng rứt dậu.
Bầu kh khí dần bình tĩnh xuống. Hai đàn cũng bắt đầu dùng lợi ích để trao đổi. Trác Quang Chính đưa ra con số, Lâm Văn Quỳ mặc cả. Trao đổi sản nghiệp hệt như mua rau ngoài chợ. Cuối cùng hai bên gật đầu với cái giá đã thỏa thuận. Đạt được mục tiêu bản thân muốn. Trác Quang Chính hài lòng ra về. Ông nhận lại cương ngựa từ thị vệ mà kh thể hiện thái độ. Thong dong cưỡi ngựa mà về.
“15 cái khách ếm với mở rộng thương đạo? đây là đổi tính nha. Kh khư khư ôm ba phần đất nữa” - Lâm tri huyện lầm bầm khó chịu.
15 cái khách ếm cũng kh con số lớn đối với toàn bộ thế lực trên huyện Nghĩa Hoài. Nhưng là mở rộng thương đạo lại động chạm đến con đường làm ăn của kh ít nhà. Hắc Bạch lưỡng đạo đều . Kh ai cũng thực sự làm con buôn. Mang tiếng là thương hội nhưng l.à.m t.ì.n.h báo hay buôn bán cũng kh số ít. Mở rộng thương đạo cũng kh đơn giản muốn mở là mở. Ngươi động vào con đường làm ăn của bao nhiêu nhà là chặn đường tài lộ của b nhiêu . Họ tập hợp lại chỉ cần đợi hàng của nhà ngươi vận chuyển, đến nơi nhảy hết ra đồng th nói câu “Đường này do ta mở..” để thu phí thì ngươi làm thế nào bây giờ?
Ít nhất làm cái tri huyện vẫn là chút tiếng nói. Thời gian đầu vẫn là sẽ cho m phần mặt mũi nhưng về sau thì kh chắc . Thương đội bị cướp chỉ trách bản lĩnh kém chứ trách được a!
Thương đạo là gì đâu mà nhà nhà đều đổ nhau cùng làm? Thương đạo cũng kh m con đường đất. Cũng là binh lực trấn giữ, nha lại thu thuế, bang hội chiếm cứ từng đoạn lộ tuyến. Cũng kh ngẫu nhiên mà Trác Quang Chính đòi hỏi mười lăm cái khách ếm. Muốn mở thì mở a, cần gì xin phép đâu này?
Dù khó chịu nhưng Lâm Văn Quỳ cũng là hạng cáo già. Việc cần làm vẫn làm.
“Tiểu Nhung!”
Vừa dứt tiếng gọi thì một tên tỳ nữ từ một góc ra. Đây là kiểu mật thám mà thế lực nào cũng bồi dưỡng. Ngươi của ta, ta của ngươi. Ai cũng thế là huề thôi. Kh chỉ Tri huyện mới được quyền chơi trò này.
“ thuộc hạ!” - tỳ nữ này quỳ một gối, cúi đầu chắp tay đáp lại.
“Tra xem Trác Gia cái quân sư nào mới nổi. Ta cũng kh tin chuyện một cái vũ phu lại th minh đột xuất”
Chưa đợi tỳ nữ đáp lời. Lâm Văn Quỳ lại bồi thêm một nhiệm vụ.
“Tìm xem Trác gia giấu cái dân đen kia ở đâu”.
“Thuộc hạ tuân mệnh!” - Nói xong, tỳ nữ này chỉ cần một vài động tác khinh c đã rời đình viện. Để lại Lâm Văn Quỳ ngồi thưởng trà.
P/s : Đọc tới chương này độc giả nghi vấn gì kh? Ta chưa đọc qua truyện quan trường nào nên xây dựng sẽ hơi gượng ép, nhưng tại phàm giới thì đúng là cái này hấp dẫn thôi. Ta sẽ cố research để viết chắc tay phần này. Nhưng nếu gì cần góp ý cũng bình luận giùm ta. Ta hứa nghe lời. Cảm ơn độc giả.
Chưa có bình luận nào cho chương này.