Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 18: Gen Z tìm việc làm (3)

Chương trước Chương sau

Chương 18: Gen Z tìm việc làm (3)

đều đều giữ nhịp. Tiếng bước chân đằng trước dần thưa. Nhiều bắt đầu loạng choạng. Nhưng Tâm Thạch chỉ cảm th thân thể như đang nóng lên, dần quen nhịp chạy, hơi thở bắt đầu ổn định.

“Thì ra m thằng bạn hay đá bóng kh lừa ta… Thở mũi đúng là dễ l lại sức hơn nhiều.”

Mặc dù Tâm Thạch dần bị bỏ lại phía sau, nhưng cũng kh gấp. Đường dài mới biết ngựa hay. Ánh mắt liếc về đám phía trước lại kh mang theo thần sắc gấp gáp, mà chỉ sự quyết tâm.

Thời gian dần trôi, một khắc đồng hồ qua . Tâm Thạch dần th vài đã bắt đầu dừng lại ho khan, cũng kẻ khác tiếp tục chạy nhưng trạng thái lúc này đã thở bằng lưỡi . Kh chỉ Tâm Thạch mới biết chiến thuật này, cũng vài như . Khởi đầu chậm chạp nhưng bây giờ đã vượt kha khá . Những kẻ chỉ thể th bóng lưng của càng ngày càng nhiều.

Bài thi chạy cứ thế nhẹ nhàng vượt qua. Trở về vạch đích, Tâm Thạch kh đứng yên một chỗ mà qua lại để ổn định nhịp tim.

“C nhận kiến thức hiện đại vẫn dễ dùng nhiều.” - Tâm Thạch nghĩ thầm, miệng giương lên một đường cong.

Hai khắc đã hết, lại ba hồi trống báo hiệu vang lên. Tổng cộng hai trăm vượt qua bài thi này. Những kẻ kh kịp vượt qua vạch đích trước khi hết thời gian thì thở dài tiếc nuối. kẻ vừa đủ vượt qua thì cười trên nỗi đau của khác. Những kh vượt ải khảo thí thì lủi thủi rời khỏi võ tràng.

Tâm Thạch xung qu, th dự thi vẫn còn nhiều đến vậy thì hơi thất vọng.

“Nhưng cũng đúng mà thôi, chạy thôi mà, ai hai chân là chạy được.”

Kh để bản thân thất vọng quá lâu, vì biết, bài khảo thí thể lực chưa dừng lại ở đây. Quân đội mà, chạy chỉ là khởi động thôi, kh nghe th tên võ tướng nói bọn chạy ba vòng như vậy mỗi sáng ?

Đám binh sĩ bắt đầu thu dọn dây mốc, thay vào đó là những khối đá lớn, cọc gỗ dựng sẵn.

Trước mặt mọi là hàng chục tảng đá tròn được đánh dấu bằng vôi trắng, đều đề số tám mươi. Đề khảo thí bắt buộc nâng qua nửa , giữ l ba hơi thì coi như qua ải.

Khi th cảnh này, Tâm Thạch cảm th trong lòng đắng chát. cảm th nếu cầu đồng bào tổ quốc thì cũng kh phép màu nào xảy ra, khi xin Niu-tơn một ít mặt mũi thì may ra qua ải.

Đám thí sinh xung qu cũng biết là sẽ tới tiết mục gì nên cũng kh ai bất ngờ. Nhưng thần sắc của mỗi , kh ai cũng tự tin vượt qua bài này. Bởi cả một tảng đá như vậy đã tám mươi cân nặng. Nếu là một trưởng thành khỏe mạnh thể sẽ đủ sức để nâng. Nhưng đa phần những ở đây là số khổ, ai cũng muốn được truyền võ đổi đời, giờ lại ra bài khảo thí như thế này lại vẻ làm khó bọn họ quá.

M xung qu lại nhỏ giọng bàn tán:

“Này kh chiêu tuyển võ giả vào dạy võ ?”

“Đành chịu thôi! Ta sớm biết kh chuyện gì dễ ăn.”

Còn những kẻ cao to lúc này thần sắc như thí sinh bốc trúng bài tủ. Ai n đều kho tay tỏ vẻ tự tin.

Vị võ tướng cũng kh nói nhiều. Chỉ ra hiệu cho đọc tên bắt đầu khảo thí. Tên của từng được vang lên. Ai n đều cắn răng dồn lực, tay nổi gân x, mắt đỏ tơ máu, nhưng đa phần chỉ đủ để khiến tảng đá nhúc nhích. Những kẻ cao to dù nâng được lên độ cao nửa nhưng cũng chẳng dễ dàng gì.

“Lâm Sở Kh.”

Lúc đọc đến tên này thì từ trong đám , một nam tử cao to bước ra. Ánh mắt đầy tự tin, bước từ tốn đến gần tảng đá cứ như đây là giây phút trọng đại trong đời . Sở Kh xung qu, bắt gặp được Tâm Thạch đang đến. nở một nụ cười lạnh khiêu khích hướng đến Tâm Thạch.

Tâm Thạch đến bây giờ mới biết được tên của kẻ gây hấn với . Trong ba kẻ từng gây chuyện, tên cầm đầu chính là - thân hình cao to, vai rộng, mặt chữ ền. Giờ đây lại hiên ngang khiêu khích .

“Hóa ra là Sở Kh a, cha mẹ đặt tên khéo thế kh biết?” - Vừa nghĩ, Tâm Thạch vừa gửi một ánh mắt trìu mến đến đối phương. Kh những thế, còn làm một cái ngón tay giữa trao .

Hành động này của Tâm Thạch lại khiến Lâm Sở Kh bối rối. cảm th ngón tay giữa tượng trưng cho ều gì đó kh tốt đẹp nhưng kh thể chứng minh. Giám thị khảo thí tr th Sở Kh đứng ngơ ra một hồi mà vẫn chưa nâng tạ bèn quát:

“Còn kh mau nâng tạ! Lề mà lề mề ra thể thống gì?”

Lâm Sở Kh bị tiếng quát chói tai đánh tỉnh, hận hận về Tâm Thạch tiếp tục khảo thí. Đương nhiên cũng kh bất ngờ gì xảy ra, thành c vượt qua. Lâm Sở Kh nở nụ cười đắc chí hướng đến Tâm Thạch thì lại th Tâm Thạch lại giơ ra ngón giữa đợi sẵn. Đang lúc hai so chiêu từ xa thì bỗng nghe:

“Trần Tâm Thạch.”

Nghe đến tên , Tâm Thạch hít sâu một hơi, thu hồi “ngón giữa đại pháp”. Né tránh ánh mắt của Lâm Sở Kh. Mắt kh th, tâm kh phiền. Bước của lúc này vững vàng, giống như biết bản thân cũng chẳng vượt qua nên cũng kh muốn thua về khí thế.

Bước đến tảng đá, Tâm Thạch hít sâu một hơi, dồn trọng tâm thấp xuống, hai tay dang rộng ôm tảng đá vào lòng. cắn răng, gân x nổi lên khắp cánh tay, mặt đỏ bừng. Nhưng quả nhiên, tảng đá khẽ nhích lên được chừng m tấc - “rầm” một tiếng, trở lại mặt đất. Niu- tơn cũng kh hiện ra cứu như lời cầu.

Cả Tâm Thạch như bị hút sạch khí lực. thở hồng hộc, mồ hôi nhỏ giọt xuống nền đất.

“Ài, vẫn là quá yếu một chút” - Tâm Thạch thở dài trong lòng.

“Ha ha ha… Phế vật!” - Lâm Sở Kh th cảnh này liền cười sang sảng, hòng chế nhạo Tâm Thạch. Hai tên đàn em th thế cũng cười theo.

Tâm Thạch kh để ý đến bọn , vốn sau khi th m hòn đá tảng mang ra thì trong lòng đã chuẩn bị tâm lý thất bại. cũng kh mơ mộng, kh hề nghĩ sẽ phép màu nào diễn ra. Nhưng đúng lúc này, nghe tiếng ai hỏi:

“Ngươi là Trần Tâm Thạch kh?”

Tâm Thạch hơi khựng lại một chút, lại ngước lên , th giám thị khảo thí . vô thức gật gật đầu xác nhận. Tên giám thị th thế thì chỉ tay về một hướng nói:

“Đến bãi phía tây đợi một chút”

Tâm Thạch nghe thế thì hơi bất ngờ. Trong lòng xác định nếu thất bại thì thôi, tệ quá thì kiếm cái bang hội vào lăn lộn cũng được. Nhưng nghe tên giám thị thì vẻ như còn bước khảo thí hay cái gì đó ở phía sau.

“Kh lẽ khảo thí còn phát cơm hộp mang về?” - Trong đầu Tâm Thạch chạy qua dòng suy nghĩ.

Th Tâm Thạch kh bị đuổi về như bản thân tưởng tượng, Lâm Sở Kh hậm hực hừ mũi coi thường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-18-gen-z-tim-viec-lam-3.html.]

“Hừ, hẳn là bị đẩy xuống làm cái hạ nhân đê tiện. Xách nước bổ củi mà thôi.” - Nói xong kh để ý đến Tâm Thạch nữa.

Bọn vốn là du côn ngoài chợ, nhưng ngoài đ nhiều nhân sĩ giang hồ, kh dễ chèn ép. Đến đây khảo thí cũng vì muốn học võ c Trác Gia, nhân lúc gặp Tâm Thạch thì th non nớt dễ bắt nạt mà gây hấn. Th Tâm Thạch bị đưa về một nơi khác thì Lâm Sở Kh nghĩ rằng Tâm Thạch được giữ lại để làm một tên hậu cần. Hậu cần trong thương đội cũng kh khác hạ nhân là m, nếu thế thì bọn còn thể chà đạp Tâm Thạch dài dài.

Còn Tâm Thạch lúc này thì vừa di chuyển, trong đầu lại hơi rối rắm. xúc động muốn lẻn trốn khỏi võ tràng nhưng sau khi về bãi phía Tây thì đôi mày hơi nhướng lên.

Trước mắt là một khoảng đất dài, hai bên dựng đầy giá gỗ, trên mỗi giá đều treo cung tên và ống đựng tiễn. Cách xa tầm hai mươi trượng, những bia gỗ hình tròn dựng thẳng hàng, mũi tên cắm chi chít xung qu, cái xuyên trúng hồng tâm, cái cắm xiêu vẹo ra ngoài.

Tâm Thạch quan sát một vòng, liền nhận ra ở đây đã m đứng sẵn - toàn là những kẻ vừa trượt khảo thí nâng tạ giống . Th thế, thở phào nhẹ nhõm.

“Hẳn là còn khảo thí b.ắ.n cung . Còn phần nâng tạ giống như là tuyển thẳng, cái này coi như vé vớt.” - Tâm Thạch nghĩ nghĩ, tự tìm lý do bổ não.

Đợi chừng nửa c giờ, một đoàn khoảng năm mươi được dẫn về phía bên bãi Phía Tây. thân thể đám này gầy yếu, tốt hơn thì thân hình thon gọn một chút nhưng hẳn đều tạch vòng nâng tạ.

Một tên binh sĩ đứng ra chắp tay với đám Tâm Thạch nói:

“Chư vị qua hẳn cũng đoán được. Đây là bãi khảo thí cung thuật. Thạch Mã thương đội kh muốn lãng phí nhân tài, nên mới mở thêm một vòng khảo thí. Khoảng cách ngắm b.ắ.n là mười lăm trượng, chỉ cần b.ắ.n trúng năm mũi trên mười thì coi như đạt tiêu chuẩn.”

Nói xong, phất tay ra hiệu. Một binh sĩ khác ôm một quyển d sách bước ra, bắt đầu đọc tên từng . Động tác của bọn họ nh gọn, khiến đám vừa hoang mang vừa chút khẩn trương.

Phần lớn trong số họ vốn là thợ săn, nhưng cung gỗ trong tay họ chỉ b.ắ.n được tầm mười trượng trở lại. Thậm chí nếu vượt qua khoảng năm đến sáu trượng thì sát thương của mũi tên đã giảm nhiều. Huống gì, bây giờ bọn họ ngắm b.ắ.n ở khoảng cách mười lăm trượng.

Giám thị vẫn ềm nhiên, kh hề để tâm đến thần sắc của bọn phía dưới. Thực ra, đây đã là mức khảo thí được hạ xuống - theo quy định vốn dĩ là hai mươi trượng. Nhưng thương đội nhận được lệnh giảm bớt tiêu chuẩn để tìm thêm nhân thủ cho nh mà thôi.

Từng kẻ được gọi tên tiến lên, nhận l cung và bó tên. Khi vừa chạm tay vào, phần lớn đều sững . Loại cung này dài, nặng, dây dày như thừng - khác hẳn thứ họ quen dùng. M ướm thử dây cung thì thần sắc chợt hiểu, hóa ra đây là trường cung quân dụng, được thiết kế giúp lực b.ắ.n mạnh hơn, tầm b.ắ.n tối đa vượt xa nhiều so với cung thường mà bọn họ dùng để săn bắn.

Tâm Thạch quan sát trường cung trên tay đám thì đồng tử mở to. đã ngời ngợi khi th m cây cung được treo từ đằng xa, cảm giác khá quen như đã gặp ở đâu đó. Đến khi đứng gần quan sát thì mới phát hiện loại cung này kh khác m so với cung mà bọn thổ phỉ sử dụng trong lúc truy sát bọn .

Kh chừa thời gian cho đám kịp thích nghi với vũ khí mới, tên binh sĩ phất cờ ra hiệu bắt đầu ngắm bắn. Đám th cờ hiệu liền lật đật cài tên, động tác vụng về như chưa từng b.ắ.n cung bao giờ. Loạt tên đầu tiên bay xiêu vẹo, phần lớn đều cắm xuống đất trước bia ngắm - bởi lực kéo chưa đủ mạnh, còn tầm b.ắ.n thì vượt xa kinh nghiệm săn b.ắ.n của họ.

Sau vài loạt tên, đám mới dần làm quen được với độ nặng của trường cung. Nhưng lúc thì đã quá trễ - đa phần chỉ trúng được hai, ba mũi hết tên trong tiếc nuối.

Mỗi chỉ được cấp mười mũi, tương đương chỉ năm lần được phép sai. Vì lãng phí những loạt đầu để làm quen, gần như tất cả những thí sinh đầu tiên đều trượt khảo thí.

Giám thị quan sát hồi lâu lại cất giọng:

“Tâm Thạch, Hồng Đại, Kiệt Tuất, Đam Sa, Lưu Hiệp. Vào hàng khảo thí!”

Cả nhóm năm bước ra. Vì tổng số thí sinh chỉ khoảng năm mươi nên đến lượt Tâm Thạch cũng chẳng đợi lâu.

nh chân tiến lên, nhận l trường cung từ tay vừa thi xong. qua tưởng vẻ vội vàng, thực ra là muốn tr thủ thời gian thử ướm lực kéo.

Cảm giác quen thuộc ập đến đôi bàn tay làm nổi da gà. Từ độ nặng đến lực kéo y hệt. Đây chính là trường cung mà lũ thổ phỉ sử dụng, chỉ một chi tiết nhỏ khác biệt là hai đầu của cung khắc chữ “Trác” biểu hiện cho vật dụng thuộc sở hữu Trác Gia mà thôi.

Tâm Thạch biết đây kh là lúc để bận tâm những chuyện khác. lắc đầu, dọn dẹp suy nghĩ để tránh bị ảnh hưởng.

hít sâu, đứng vào hàng. Trước mặt là bia gỗ cách chừng mười lăm trượng. Với cung săn bình thường, tầm b.ắ.n hiệu quả chỉ khoảng năm, sáu trượng. Trường cung trong tay ướm thử thì vẻ như tầm b.ắ.n tối đa là ba mươi trượng. Nhưng Tâm Thạch lực kéo còn yếu, dù dây cung căng hết cỡ thì nhắm chừng cũng chỉ đủ khoảng 15 trượng khoảng cách.

Cờ hiệu lại lần nữa giơ lên cao.

Tâm Thạch hít sâu một hơi, cài tên lên dây. Ánh mắt híp lại, tập trung đến mức dường như cả âm th qu đều biến mất, cố tưởng tượng những tấm bia gỗ là những tên thổ phỉ để l thêm động lực. Tâm Thạch kéo cung hết khả năng thể. Cánh tay run rẩy, gân x nổi lên. Mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Cờ hiệu hạ xuống, thả dây cung.

Vút! Vút! Vút!...

Tất cả mũi tên đều trượt mục tiêu. Nhưng Tâm Thạch kh nản chí. Vốn đã sở hữu loại trường cung này từ đám thổ phỉ. Nhưng vì sợ lãng phí mũi tên nên kh tập luyện nghiêm túc mà thôi. Giờ cơ hội, nh chóng tìm được cảm giác quen thuộc sớm hơn những khác.

Chỉ trượt thêm ba mũi. Đến mũi thứ năm, Tâm Thạch đổi tư thế, lực kéo, chỉnh góc ngắm. Cung căng lên, dây bật ra.

Phập!

Mũi tên găm vào tấm bia gỗ vang lên tiếng động, khiến m thí sinh cùng lượt khảo thí với đồng loạt qua. Mũi tên ghim sâu vào mép bia gỗ. Dù chỉ trúng vòng ngoài nhưng cũng đủ khiến cả bãi b.ắ.n khẽ xôn xao.

vẻ mặt non nớt của Tâm Thạch, nhóm bất ngờ kh thôi. Một tên thiếu niên kéo dây cung còn kh đến mức giới hạn, nhưng lại là đầu tiên b.ắ.n trúng bia gỗ trong nhóm bọn .

Tên giám thị th cảnh này thì khẽ gật đầu. Nói thầm:

“Sức kém một chút, vẫn còn trẻ. thể đào tạo thêm.”

Tâm Thạch mặc kệ cho đám ngạc nhiên. cứ tiếp tục cài tên kéo dây, tập trung hết sức lực. vẻ như mũi tên đầu tiên trúng đã cho một chút buff sức mạnh tinh thần, khiến dũng khí dâng trào. Lúc này, Tâm Thạch cảm th cảm giác “sướng” khi sử dụng trường cung. Thử tưởng tượng ám sát kẻ địch từ khoảng cách năm mươi mét mà bọn chẳng thể làm gì được mà xem. sướng kh?

“Đây hẳn là cảm giác của bọn thổ phỉ ?” - Tâm Thạch thầm nghĩ trong lòng.

Phập! Vút! Phập!

Từng mũi tên nối nhau lao , găm chắc trên bia gỗ.

Khi mũi tên cuối cùng rời tay, giám thị cất tiếng:

“Đủ năm trên mười. Đạt chuẩn.”

Đám xung qu sững lại, còn Tâm Thạch khẽ bu một hơi thở phào nhẹ nhõm. Dù chỉ là kéo tên nhưng thân cung này nặng hơn nhiều so với cung gỗ của . Việc kéo dây cung một lúc lâu cũng khiến tay mỏi nhừ. Dù vậy, cảm giác chiến tg đã đủ làm thỏa mãn tất cả.

chính là đầu tiên vượt qua khảo thí trong nhóm năm mươi này. phần may mắn, cũng phần nhờ kỹ năng mà nguyên thân để lại. Nhưng trăm triệu hạt mưa, kh hạt nào rơi nhầm chỗ. Thử hỏi nếu Tâm Thạch kh rơi vào cảnh ngộ bị truy sát, phản sát mà đoạt được trường cung từ lũ phỉ thì lợi thế trong phần thi này kh?

Trao cung cho thí sinh tiếp theo, Tâm Thạch rời trong ánh mắt hâm mộ của những kẻ thất bại. Cũng bắt đầu kẻ học theo Tâm Thạch ướm thử trước lực kéo. Những thí sinh về sau dần rút kinh nghiệm nhiều hơn nên tỉ lệ qua ải dần tăng lên.

Sau khi qua ải khảo thí. Tâm Thạch được chỉ dẫn đến một cái lều trại được dựng ngoài võ tràng.

P/S: Bật mí chương sau hai xuyên việt giả gặp nhau lần đầu. chị em cao kiến gì đề xuất để ta thêm vào kh? Viết xong chương này ta nhẹ nhõm nhiều. 8 ngàn chữ chỉ để viết một buổi sáng của nhân vật. Giá như thời gian cũng chậm như vậy lại hay.

Dạo này chị em đọc báo th nhiều nhân vật bị bắt khởi tố kh? Thiết nghĩ cho ta một phần mười số tiền đ thôi ta nguyện dành phần đời còn lại viết truyện. Con cũng lạ, tiền còn d tiếng cơ.

Chúc chị em độc giả sức khỏe! Đa tạ!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...