Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 24: Trần Hạo Nam - Ngày đầu làm việc

Chương trước Chương sau

Chương 24 Trần Hạo Nam - Ngày đầu làm việc

Ngày hôm sau,

Dù sắc trời vẫn còn tờ mờ sáng nhưng một nam tử mập mạp đã thức giấc từ sớm. ta sau đó mang theo một cái chiêng to cỡ 2 nắm tay, dọc qu dãy nhà ở của đám tạp dịch và hậu cần thuộc thương đội Thạch Mã.

Keng! Keng! Keng!

“Thức dậy đê! Tập hợp! Tập hợp! Ai chậm chạp kh đến lập tức trừ nửa tháng bổng lộc!”

“Tập hợp đê! Tập hợp đê!”

Tiếng khua chiêng cộng với tiếng hét chát chúa đúng kiểu khó nghe, nhưng đây lại là cách hiệu quả nhất để đánh thức một tập thể. Với cả thân phận của đám này cũng chả gì cao siêu nên ta cũng chẳng ngần ngại bu ra m câu tục tĩu:

“Giờ này còn ngủ thì khác gì lợn? Tập hợp đê!”

Bầu kh khí của khu sinh hoạt cứ thế mà được này đẩy cho khẩn trương lên. Trong m gian phòng bắt đầu tiếng lầm bầm tỏ vẻ kh hài lòng, sau đó là đám thay đồng phục tạp dịch thi nhau đồng loạt mở cửa. kẻ tay chân còn loạng choạng vẫn cố bước ra.

Két! Két!

Những âm th này đồng loạt vang lên, dù là kẻ ngáy ngủ cũng sẽ bị đánh thức.

Trong gian phòng, Tâm Thạch vì tối hôm qua thức để c đám tuần mà ngủ kh đủ giấc. Sau khi nghe tiếng quát chói tai của nam tử mập mạp thì miệng Tâm Thạch nói mớ theo bản năng dù mắt vẫn nhắm nghiền:

“Năm phút nữa…”

nói tới hôm qua là ngày ngủ kh đã nhất từ lúc xuyên qua. Lịch trình di chuyển của ngày hôm qua cộng những bài khảo sát cũng đã bào mòn thể lực ít nhiều, hai cẳng chân bây giờ vẫn còn cảm giác tê âm ỷ chưa dứt. Bỗng từ bên ngoài vang lên tiếng dập cửa:

Bịch! Bịch!

“Này! Nhóc mới tới! Còn kh mau tập hợp thì bị phạt nha!”

Bên ngoài là đám hôm qua muốn chào hỏi Tâm Thạch. Bọn hôm nay quyết định thức sớm để tiên hạ thủ vi cường, lăn lộn quen mặt trước với Tâm Thạch. Nếu Tâm Thạch quả thật quen biết với Vương đội trưởng thì thể dẫn tiến bọn một hai.

Nơi này là Thạch Mã thương đội thuộc Trác gia, tuy kh quân đội nhưng kỷ cương kh khác quân đội là m. Trong mắt bọn họ, kẻ được Vương đội trưởng dẫn tiến hẳn chút chỗ dựa, nên mới dám thong thả thế này.

Tâm Thạch nghe th tiếng đập cửa thì bật tỉnh dậy, vỗ vỗ mặt cho tỉnh táo. Cũng may vì đã thay đồng phục từ hôm qua nên lập tức bước ra mở cửa.

Két!

Cửa mở ra, th một nhóm nam tử tầm tuổi đôi mươi, ai n đều khỏe khoắn và cao hơn ít nhất nửa cái đầu. Nổi bật nhất là nam tử đứng giữa, này giống như là kẻ cầm đầu đám , sau khi Tâm Thạch chịu mở cửa thì này ngó nghiêng xung qu căn phòng như đang tìm cái gì đó.

Tâm Thạch một chút. Dù Tâm Thạch vẫn chưa tỉnh táo lắm nhưng động tác này đã bị bắt được. Tâm Thạch lập tức dâng lên mười phần cảnh giác. nhíu nhíu mày, hỏi nhóm đối diện:

“M vị đài làm cái gì lại tập hợp trước cửa nhà tại hạ? Ta cũng mới đến nên hẳn là kh thiếu nợ ai a?”

Nghe th câu hỏi cùng thái độ của Tâm Thạch, này biết là do hành động lỗ mãng của bản thân nên lập tức thu hồi ánh , tay lại gãi đầu cười xòa nói:

“Ài, là ta lỗ mãng! Kh biết tiểu đệ này mới tới tên họ như nào cho tiện xưng hô?”

Tâm Thạch nghe này hỏi thì suy nghĩ một chút, vào đây là nhờ Trác Quỳnh Dao bảo lãnh. Nhớ lại thì giống như Vương đội trưởng cũng chưa tra hỏi tên bao giờ. Rút kinh nghiệm từ lúc khảo thí, Tâm Thạch muốn cho bản thân cái giả d, việc đến từ Trần Gia Thôn sớm muộn cũng sẽ biết thôi nên kh thể giả họ. Đầu nhảy số liên tục nhưng lại chả nghĩ ra cái tên gì vừa hay lại vừa hợp ngôn ngữ thời đại này. Bỗng trong khoảnh khắc, trong đầu chạy qua một cái tên. sau đó chắp tay, sống lưng thẳng tắp tự giới thiệu:.

“Ta từ Trần Gia Thôn, tự Hạo Nam. Kh biết vị đài này gì cần chỉ bảo?”

Giọng lúc này hào hùng, lúc thốt ra tên lại mang theo m phần lực đạo. Từ trong hư vô mờ mịt, ẩn ẩn cảm th trên như được tăng thêm một cỗ khí phách. Đám nam tử sau khi nghe xong cái tên này cũng một hồi nổi da gà. đối diện với Tâm Thạch lúc này mới chắp tay đáp lễ:

“Trần Hạo Nam! Tên hay! Hảo khí phách!” - Vừa nói này vừa gật đầu tấm tắc khen. Sau đó lại nói thêm, giọng ệu mang thêm vài phần thiện ý:

“Cứ gọi ta A Vũ là được. Ài! Kh dối gạt gì tiểu đệ. Chẳng qua là th ngươi cũng là mới, muốn cùng đệ chào hỏi một hai!”

Tâm Thạch nghe vậy thì cũng mỉm cười gật đầu, chắp tay chào hỏi từng trong đám. Đương nhiên là làm cho thôi, biết lý do đám này tới hẳn là liên quan tới chuyện ngày hôm qua được Vương đội trưởng dẫn tiến. “Th sang bắt quàng làm họ” mà thôi, Tâm Thạch kh chưa th qua. Thứ gì lạ cho thì đừng lập tức nhận ngay, Tâm Thạch lại trả lời khiêm tốn:

“Ài! Như nói , ta là mới, cứ gọi m vị đài là cho đúng thân phận. Tiểu đệ mong được chiếu cố nhiều hơn.”

A Vũ nghe thế thì vội vàng chìa tay về một hướng nói:

“Qua bên kia nói! Kẻo chậm trễ bị phạt lại oan!”

Tâm Thạch nghe vậy liền gật đầu, lặng lẽ theo. Vì lòng cảnh giác chưa bu xuống, Tâm Thạch vẫn chú ý khoảng cách của và đám , kh để tạo thế bao vây, cứ kè kè một bên mà thôi.

Vừa , A Vũ vừa giới thiệu sơ qua cho Tâm Thạch về tình hình của khu tạp dịch hậu cần:

“Ở đây a, bọn ta chia làm nhiều nhóm. kéo xe, bếp núc, gánh hàng, cho ngựa ăn với dọn phân ngựa…”

Nói chung khu này cũng giống như một cái xã hội thu nhỏ. Từng nhóm c việc sẽ một đầu lĩnh, chịu trách nhiệm phân c với quan sát. Ăn chia cũng khác nhau. Tâm Thạch nghe thì chỉ gật đầu, kh tỏ thái độ để tránh khác ra ều gì. A Vũ thần sắc tâm Thạch như thường thì tiếp tục:

“Thường thì tạp dịch muốn thăng lên làm hộ vệ ngoài cần trẻ tuổi còn lăn lộn trong đây tầm hai ba năm gì đó…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-24-tran-hao-nam-ngay-dau-lam-viec.html.]

Nói đến đoạn này, giọng A Vũ trở nên hào hứng nhiều. Nghe tiếp thì Tâm Thạch mới biết là A Vũ đã làm tạp dịch được hai năm, cũng coi là quen mặt trong đây. Sắp tới sẽ được xét tuyển thăng lên làm hộ vệ nên hào hứng là chuyện bình thường.

Mỗi lần nói xong một chủ đề thì A Vũ cũng sẽ lén lút quan sát Tâm Thạch một chút. Việc một thăng chức nh hay chậm cũng thể hiện chỗ dựa đó cứng hay kh. Nhưng bức bối vì sắc mặt của Tâm Thạch vẫn đơ như khúc gỗ, kh đọc vị được gì nếu chỉ sắc mặt của thôi.

Còn Tâm Thạch sau khi nghe đến cần vài năm để thăng lên làm hộ vệ thì chỉ suy nghĩ đăm chiêu.

“Thường thì m loại nhân vật chính sau khi làm đệ tử tạp dịch thì hệ thống mới xuất hiện. Kh là kh , chỉ là ta đến chậm thôi cũng kh chừng.”

Gần đến thao trường, A Vũ khẽ hạ thấp , kéo gần khoảng cách với Tâm Thạch, nói với giọng nửa đùa nửa thật:

“Nghe nói ngươi được Vương đội trưởng dẫn tiến. Này hiếm lắm nha! mới như bọn ta trước giờ đều do Phùng quản sự sắp xếp mà thôi.”

Nói đến đoạn Phùng quản sự, A Vũ len lén quan sát thần sắc của Tâm Thạch. Tâm Thạch nghe vậy thì đôi mày nhướng lên, miệng chỉ “Ồ” một cái. Đơn giản là hiếu kì về Phùng quản sự thôi, nhưng hành động của Tâm Thạch lại khiến A Vũ hơi bối rối.

Th Tâm Thạch hơi khó chơi, A Vũ cùng động bọn đành lơ Tâm Thạch. Vì đoàn lúc này đã đến thao trường rộng lớn, chính là một phần của Trác Gia Võ Tràng mà Tâm Thạch đã tham dự khảo thí. Hôm nay cũng là ngày chiêu tuyển nhưng do đám Tâm Thạch đến đây sớm để tập hợp nên quá trình chiêu tuyển cũng chưa bắt đầu.

Từ phía trước Tâm Thạch đã nghe th tiếng cước bộ đều đặn của một đoàn . Bên cạnh đó là những tiếng hô hào đầy khí thế quân kỷ.

“Hây! Hây! Hây!”

Tâm Thạch cố gắng nhón chân lên quan sát, th được một đoàn binh lính đang nối đuôi nhau chạy qu thao trường. Động tác đều đặn, khí huyết của đoàn binh lính như muốn ngưng thực. Bỗng một nam tử mập mạp từ một bên bước ra trước mặt đám tạp dịch, đó l ra một cuốn sổ nói to:

“Tất cả vào hàng ểm d. Kẻ nào kh mặt trừ nửa tháng lương bổng.”

Nói này ểm tên từng . Tất cả đều đ đủ, gần đến cuối thì này liếc về phía Tâm Thạch. Dò xét một hồi thì này hỏi:

“Ngươi là mới ! Tên gì?” - Nam tử mập mạp nói với giọng hững hờ như kh để tâm lắm.

Trong lúc này dò xét Tâm Thạch thì Tâm Thạch cũng quan sát . này trạc tuổi Dần Cửu nhưng hẳn là sống trong ều kiện tốt nên da dẻ hồng hào, gương mặt nét phúc hậu nhưng lại để râu cá trê lại hiện lên m phần dà dặn. Trang phục này may bằng gấm vóc dắt tiền nhưng họa tiết đơn giản, bên h treo một lệnh bài đầu ngựa, dề chữ “Phùng”. Một ý niệm chạy qua trong đầu Tâm Thạch.

này hẳn là Phùng quản sự .” - Tâm Thạch thầm cho ra cái kết luận.

sau đó chắp tay, đầu hơi cúi nhưng kh sâu đáp:

“Bẩm quản sự, tiểu nhân Trần Hạo Nam. Đúng là mới được ều đến từ hôm qua.”

Phùng quản sự nghe thế thì khẽ hừ lạnh một tiếng nói:

“Trần Hạo Nam a? Nghe nói hôm qua ngươi được Vương đội trưởng tự tiến cử?”

Câu nói tưởng chừng tùy ý, nhưng Tâm Thạch lại nghe ra ẩn ý rõ ràng. suy nghĩ trong khảnh khắc lập tức trả lời:

“Đúng là Vương đội trưởng lòng tiến cử, nhưng tiểu nhân chỉ mong làm tốt phần việc của . Kh muốn mang tiếng dựa dẫm ai.”

Trả lời như thế này lại khéo. Vừa nói bản thân chỗ quen biết, vừa cho th bản thân kh dạng ỷ thế lớn mà làm càn. Tâm Thạch quả thật nhận vơ việc Vương đội trưởng dẫn tiến. Nhưng sau khi quan sát thì cảm th Vương đội trưởng hẳn chức vị cao hơn Phùng quản sự, giống như gã này chỉ quản lý khu vực tạp dịch hậu cần mà thôi. Mà Vương đội trưởng lại chịu nghe theo lệnh của Trác Quỳnh Dao - đã bảo lãnh cho . Dù kh chắc c về thái độ của nàng nhưng cứ nhận rằng bản thân chống lưng cái đã.

Chơi cờ thú thì biết vì con voi sợ con chuột kh?

Một số khi ta tỏ ra nhường nhịn thì họ sẽ lập tức được đà mà lấn tới, Tâm Thạch biết Phùng quản sự hẳn đang muốn thăm dò chỗ dựa của . Kh cần biết mục đích là gì, cứ phòng thủ trước đã tính tiếp.

Phùng quản sự nghe thế thì khẽ cười một tiếng nói:

“Tốt a! Nơi này kh chỗ cho kẻ ngồi mát ăn bát vàng. Cứ làm tốt thương đội sẽ kh bạc đãi ngươi.”

Dứt lời, Phùng quản sự khép lại sổ sách quay chậm rãi rời . Đi ra một khoảng cách, sắc mặt này trầm xuống nhưng kh thay đổi cước bộ.

Đám tạp dịch xung qu quan sát lúc này đều hít sâu một hơi, thu cảnh tượng vào tầm mắt.

Còn Tâm Thạch thì khẽ thở phào trong lòng. cảm th bước ra xã hội vẫn là hơi khó, làm cái tạp dịch cũng kh yên ổn. Sau này còn lên hộ vệ thì tr tr đấu đấu như thế nào?

Theo như thời gian biểu đã được Vương đội trưởng giới thiệu. Tâm Thạch cùng đám hậu cần chạy vài vòng qu thao trường sẽ đứng tấn một c giờ. Sau khi đoàn hoàn thành vòng chạy thì Tâm Thạch theo đoàn tập trung về m cái lôi đài. Nơi này vốn được dùng cho tỷ võ và kiểm nghiệm thực lực võ giả. Tâm Thạch thể th được m cọc gỗ quen thuộc dùng để khảo thí lực tay ở một số võ đài.

qua lại Tâm Thạch chọn một cái võ đài ít để thực hiện bài đứng tấn. Lúc Tâm Thạch bước lên võ đài thì đã một tên binh lính đứng đó làm mẫu, Tâm Thạch th thế cũng hít sâu một hơi, bắt chước làm theo.

giậm mạnh một bước, hai chân mở rộng ngang vai, đầu gối hạ thấp, mũi chân hướng thẳng, sống lưng thẳng như cán thương. Hai nắm tay đặt ngang h, vai kh rung, ánh mắt về trước.

Tất cả những này Tâm Thạch đều tự quan sát mà làm theo thôi. Kh nơi nào cũng cầm tay chỉ việc. Cũng may là sau khi trải qua m ngày sinh tồn ở thế giới này thì Tâm Thạch cũng tự giác hơn nhiều.

Trong quá trình đứng tấn thì Tâm Thạch quan sát xung qu một chút. Đám bọn đều là tạp dịch, ểm khác nhau giữa hậu cần và tạp dịch thì sau khi khu hậu cần xong vòng chạy sẽ bắt đầu vào việc bếp núc. Đám tạp dịch như mới đứng tấn để rèn luyện thân thể.

Ban đầu, th việc đứng tấn cũng kh gì hơn thế này, nhưng khoảng hai khắc đồng hồ về sau. bắt đầu hít thở dồn dập, tiếng gân xương vang lên răng rắc, cơ bắp của bắt đầu căng đến mức cảm giác tê tê. Mồ hôi chảy từ trán xuống, nhỏ tí tách trên mặt đất.

Tên binh lính làm mẫu lúc này cũng đã rời khỏi vị trí, bắt đầu vòng vòng để quan sát động tác của đám tạp dịch. Đúng lúc , ánh mắt này dừng lại trên Tâm Thạch.

P/S: Ở một số nền tảng ta th họ cho phép đăng truyện sắc. Với hiện trạng kinh tế của ta thì ta th cũng nên bắt trend chứ kh lại đói. Nhưng lại thì truyện cũng mới tới chương 24, chưa đâu vào đâu đã tính tới truyện sắc.

Ta sẽ tìm hiểu về luật pháp một chút tính. Nhưng mà đúng là truyện sắc cũng thú vị, đọc giải trí, đôi khi nó thể hiện một khía cạnh khác của nhân vật nữa. Nếu sẽ cài giá với gắn mác (18+). chị em độc giả nghĩ thế nào? thể bình luận cho ta biết, ta xin đa tạ.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...