Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 25: Ngày đầu làm việc
Chương 25: Ngày đầu làm việc
Tên binh lính quan sát một lúc lâu thì th đôi chân Tâm Thạch run rẩy. sâu đó bước đến gần Tâm Thạch, hai tay vẫn chắp sau lưng hỏi:
“Mới đến?”
Câu hỏi kh đầu kh đuôi khiến Tâm Thạch hơi ngỡ ngàng một chút. Nhưng vẫn bắt kịp gật đầu trả lời:
“Tiểu nhân… quả thật mới đến vào… hôm qua.”
Câu trả lời của Tâm Thạch hơi chút đứt quãng bởi vì còn duy trì tư thế đứng tấn. Tên binh lính nghe vậy thì gật đầu, mặt kh đổi sắc, khẽ dùng mu bàn tay ểm nhẹ m chỗ trên Tâm Thạch nói:
“Như này sai ! Lưng thẳng, kh cong về đằng sau…”
Tâm Thạch cố gắng làm theo lời tên binh lính để chỉnh sửa lại động tác. Nhưng khổ nổi cơ bắp của bây giờ đã mỏi nhừ, cố cắn răng, gân x nổi khắp tứ chi, chỉ gắng gồng cho qua đợt này.
Tên binh lính th vậy cũng kh trách mắng, mặt vẫn lạnh cho cái đánh giá:
“Hơi kém một chút, gần đến trung nhân chi tư…”
Dứt lời, tên binh lính quay đầu quan sát các tạp dịch khác để lại Tâm Thạch một mặt ngơ ngác. Trong lòng dâng lên một tia mờ mịt:
“Cái gì là trung nhân chi tư? Đù ngựa nó nói rõ một chút hẵng a…”
Nhân lúc tên binh lính kh chú ý, Tâm Thạch thả lỏng cơ bắp, dành sức suy nghĩ. cũng kh kẻ ngốc, ít chữ nghĩa trong nên cũng suy luận ra ý từ trong lời nói của tên binh lính.
“Còn chưa đến trung nhân chi tư. Kh lẽ ta là hạ nhân chi tư? Tư chất bản thân kém dến vậy à? M cái truyện chó má gì cứ xuyên kh là tư chất nghịch thiên đâu?
Kh hệ thống, kh tư chất, kh xuất thân, địa vị… Này khác gì ta lúc chưa xuyên đâu này? Đù ngựa!” - Tâm Thạch trong lòng thầm mắng.
Từ lúc xuyên qua đến giờ, thực tế dường như hơi ưu ái Tâm Thạch mà cho gương mặt m bạt tay. chỉ thể tự an ủi trong lòng:
“Ài, kệ thôi. Ta đạo thư, quà tân thủ được chưa? Cày chay thôi mà, Việt làm được.”
Nghĩ xong những này, Tâm Thạch lại thêm động lực đứng tấn.
Một c giờ trôi qua, mặt trời cũng dần đến đỉnh. Một tiếng trống vang lên, báo hiệu bài đứng tấn đã kết thúc.
Tùng!
Tiếng trống vừa dứt, hàng loạt âm th nối đuôi nhau vang lên. tiếng ngồi bệt xuống đất, hay là tiếng thở dồn dập l lại sức. Mặt ai n đều đỏ bừng nhưng lại kh đủ sức mà kêu ca.
Tâm Thạch lúc này cũng hai tay chống gối mà hít l hít để bầu kh khí. Đúng là thân thể này sức chịu đựng hơi tốt nhưng đây cũng là ngày đầu đứng tấn. Hai chân của như muốn rụng rời, cảm giác nếu ai cho một cước thì lập tức gãy đôi kh hề nghi ngờ. Tâm Thạch cố gắng xoa bóp bắp chân để sức lại, vì sau khi đứng tấn sẽ là giờ ăn. vẫn chút mong chờ xem bữa cơm trong thương đội là cảnh tượng gì.
Sau khi nghỉ ngơi được chốc lát, tiếng gõ chiêng vang lên. Tâm Thạch lại nghe được tiếng của Phùng quản sự hô hào:
“Đến nhà ăn đê! Khẩn trương một chút! Đến chậm hay chen hàng phạt nhịn đói! Khẩn trương! Khẩn trương!”
Vừa dứt lời, Phùng quản sự như kh đợi được mà về phía dãy nhà gỗ.
Sau khi nghe hiệu lệnh, đám tạp dịch gần như phản xạ mà đứng bật dậy. nào n tay chân còn run, vậy mà vẫn cố bước cho nh, sợ bị khác giành phần trước. Tâm Thạch theo đoàn , th họ rẽ vào một dãy nhà gỗ thấp nằm ở rìa thao trường. cũng lật đật cùng đám tạp dịch di chuyển đến nhà ăn.
Nơi được gọi là nhà ăn là một căn lầu gỗ dài khoảng hai mươi trượng, hai tầng, một tầng cho hộ vệ, tầng cao hơn dành cho quản sự với tiêu sư. Trong tầng trệt, hàng trăm xếp thành từng hàng dài, mùi hương bánh bao nóng tỏa ra khiến đám tạp dịch càng hăng hái. Một đám hậu cần, đầu bếp hô to trong lúc phân phát đồ ăn, đôi lúc pha thêm m câu chửi mắng:
“Mẹ kiếp, hai cái là hai cái! Cút!” - Một nam tử mập mạp đầu đội khăn quát lớn.
Tâm Thạch cùng đám tạp dịch xếp hàng chờ đến lượt. Do bụng lúc này cũng cồn cào vì từ hôm qua cũng chẳng ăn gì m, nên trong lúc chờ thì Tâm Thạch thử nghe ngóng đám xung qu nói chuyện một chút để tạm quên cảm giác đói. Nghe một lúc lại chỉ toàn là chuyện phiếm, nào là nào sắp thăng lên hộ vệ, hay nào chuẩn bị rời thương đội vì sắp đủ tiền cưới bà nương. Th kh th tin gì hữu ích, lắc đầu tạm dừng hóng hớt.
Đến lượt nhận phần ăn, một tên hậu cần gật đầu chào hỏi Tâm Thạch:
“ mới a? Ăn nhiều một chút! Sau này làm lớn nhớ kéo theo đệ.” - Vừa nói, này dúi cho Tâm Thạch hai cái bánh bao.
Động tác vừa dứt, liếc mắt xung qu hạ giọng nói cho Tâm Thạch đủ nghe:
“Ta họ Trương. Sau này việc cứ tìm ta ở kho lương!”
Tâm Thạch th thế thì cũng gật đầu, mỉm cười đáp lễ. Tên họ Trương th vậy thì tiếp tục phân phát đồ ăn như thể chưa chuyện gì xảy ra.
Tay cầm một cái bánh bao, một cái còn lại Tâm Thạch vội nhét vào khe áo, tiếp tục qua quầy khác để nhận phần ăn. cũng kh thật tin rằng bản thân sẽ sớm thăng tiến. Đơn giản biết bản thân đang tiếng là quen Vương đội trưởng, biểu hiện khiêm nhường chỉ khiến khác hoài nghi mà thôi. l thêm hai củ khoai luộc với chén c tìm một góc đứng ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-25-ngay-dau-lam-viec.html.]
Mục đích là để quan sát thêm, nhà ăn cũng bàn ghế, nào đồng bạn sẽ tụ tập ngồi chung, vừa ăn vừa chuyện phiếm. Nhưng kh ít kẻ như , chọn một góc ăn một , thường là kh đồng bạn hoặc kh nằm trong bè phái nào. Hành động đứng ăn một của Tâm Thạch cũng thu hút ánh của một số . Nhưng chỉ là thôi tiếp tục chuyện phiếm cùng đồng bạn.
Tâm Thạch cũng kh thể ngay lúc này kêu gọi lập phe phái ngay được.
Thứ nhất, là mới, dù mang tiếng quen biết nhưng cũng chỉ là quen biết mà thôi. Kh đủ sức hiệu triệu như cũ. Thứ hai, trên răng dưới đóng khố. Kh lợi ích để nuôi dưỡng cấp dưới, l gì để ta theo. Cuối cùng, Tâm Thạch cũng ghét phiền phức, còn nhớ lý do vì bản thân thất nghiệp ở kiếp trước, đồng dạng một lý do là bè phái. Tóm lại, Tâm Thạch quyết định quan sát, lăn lộn để hiểu thêm tính bước tiếp theo.
…
Tầng ăn dành cho quản sự cùng tiêu sư.
Tại một bàn ăn đặt gần cửa sổ, Phùng quản sự cùng m quản sự khác vừa ăn vừa cười nói. Bàn ăn ở tầng này thì phong phú hơn nhiều. Kh đến mức sơn hào hải vị mà vua chúa hay ăn nhưng cũng kh kém là m. Thịt cá đầy đủ, cả con heo sữa quay ở chính giữa bàn tôn lên sự xa xỉ.
Đúng lúc , tiếng bước chân nhẹ vang lên từ cầu thang gỗ. Một tên nam tử mặc y phục tạp dịch khúm núm lên, cúi thật sâu khi đến gần bàn của Phùng quản sự.
“Bẩm quản sự, phòng … kh gì khả nghi, cũng kh th bao vải đâu.”
Phùng quản sự nghe thế thì hai đầu l mày hơi nhíu, quay đầu về phía tên tạp dịch. Hóa ra, tên tạp dịch chính là A Vũ. Phùng quản sự suy nghĩ trong chốc lát nói:
“Vẫn là một chút .”
Vừa dứt lời, Phùng quản sự phất tay ra hiệu cho A Vũ lui ra. A Vũ th thế liền gật đầu, khúm núm nhón chân bước xuống cầu thang, như thể sợ làm ra tiếng động sẽ bị trách phạt.
Một gã ngồi cùng bàn với Phùng quản sự th cảnh này liền hỏi:
“Là tên mới đến à? thật là quen của Vương đội trưởng kh?”
Phùng quản sự nghe thế thì khẽ lắc đầu, mặt trầm xuống trả lời:
“Kh biết! Nhưng là nên để mắt một chút! Lão kia hơi khó ưa.”
Cả bàn nghe thế thì nhau khẽ bật cười tiếp tục ăn uống. Kh ai để lộ suy nghĩ hay toan tính ều gì.
…
Sau khi ăn xong phần của , Tâm Thạch trả lại cái bát đã được phân phát cho m tên hậu cần mang rửa. Này là c việc của hậu cần, còn tạp dịch như sẽ tập hợp ra thương đội để làm việc.
thuộc phân khu của Phùng quản sự. Nên cũng do Phùng quản sự phân c cho việc làm. đến một kho hàng, khu này nằm sát khu tường phía đ của nhà ăn, chồng chất thùng gỗ, rơm khô lót đầy lối . Kh biết là do lâu ngày kh dọn dẹp hay mà mùi ẩm mốc bốc lên cộng với thời tiết ban trưa khiến kh khí trở nên oi bức lạ thường. Đợi tr chốc lát thì Phùng quản sự cũng khoan thai bước đến. bộ dàng này của , Tâm Thạch xúc động búng cái bụng bự một cái nhưng vẫn là kiềm được.
Theo sau Phùng quản sự là A Vũ cùng với m kẻ ban sáng đến chào hỏi , Tâm Thạch th cảnh này thì trong lòng ngời ngợi. Kh biết cả đám này hay kh cùng một ruột. Thực ra chỉ A Vũ là tay chân của Phùng quản sự mà thôi, đám còn lại quả thật ý muốn kết giao với Tâm Thạch là thật. Chỉ là cùng một khu, mà A Vũ lại là chân chạy vặt của Phùng quản sự nên mới hiện tượng chung như này.
Phùng quản sự khi th Tâm Thạch đã ở kho đợi từ trước thì hơi bất ngờ. ta sau đó bước lại gần Tâm Thạch, vừa vuốt chòm râu vừa nói với giọng ra lệnh:
“Mới đến thì làm cho quen việc! Rèn luyện thân thể về sau sẽ th việc nhẹ ! Ai muốn thăng lên hộ vệ cũng làm qua những này. Kh ngoại lệ.”
Vừa dứt lời, ta quay về phía đám tạp dịch nói:
“Đi! Giúp tiểu đệ này làm quen. Về sau là cùng tổ, gì chiếu cố lẫn nhau.”
Nói xong những này, Phùng quản sự bắt đầu phân c việc làm cho từng . Tâm Thạch được giao cho nhiệm vụ phân loại hàng và khuâng hàng lên xe chở. Tâm Thạch lúc này cũng kh quan tâm nhiều lắm, miễn kh dọn phân ngựa thì mọi thứ với đều ổn cả.
Phùng quản sự sau khi giao xong việc thì cứ cái dáng khoan thai bước , như thể thực sự để lại kh gian làm việc cho đám tạp dịch. Tâm Thạch bắt tay vào việc làm, Thạch Mã thương đội tuy thuộc quản lý của Trác Gia nhưng quy mô nhỏ yếu. Hàng hóa vận chuyển chủ yếu bao gồm lương khô, muối ăn, vài loại dược liệu phổ th thường được tìm th dưới chân Th Trúc Sơn cộng thêm một số loại vải rẻ tiền. qua cũng kh khó phân biệt lắm, Tâm Thạch chỉ sơ qua vài lần là hiểu cách mà sắp xếp làm ngay.
Tâm Thạch thì hì hục hăng say làm việc, kh để ý đến cặp mắt của A Vũ đôi lúc liếc . Bộ dạng giống như đang quan sát thái độ làm việc của Tâm Thạch vậy.
Thời gian chẳng m chốc trôi qua, cũng gần đến giờ dậu, chính là giờ cơm tối. vẻ như d tiếng của Vương đội trưởng dùng cũng khá tốt nên kh ai qu rầy làm việc, đều ai làm việc n. Giờ gần ểm thì Phùng quản sự cũng khoan thai bước đến, sâu đó đám về mớ hàng hóa với khu chuồng ngựa. Quan sát một hồi thì gật gật đầu, lại tiếp tục đọc tên ểm d.
Tâm Thạch th cảnh này thì trong lòng dâng lên một cảm giác quen thuộc:
“Này là chấm c .” - thầm nghĩ trong lòng.
Sau khi chấm c, Tâm Thạch cùng đám lại đến nhà ăn. Ngày làm việc đầu tiên cứ vậy trôi qua êm đềm. Đương nhiên, Tâm Thạch biết chỉ là tạm thời. Đến lúc đợt chiêu tuyển cũng gia nhập vào thương thì lại trở thành đồng nghiệp với m thể loại như Lâm Sở Kh mà thôi.
P/S: Thề là ta kh giỏi thì ngoài tự làm khó bản thân. chị em độc giả nào th m chương này chán chán thì yên tâm nha. Sắp tới ta time skip cho tới tới plot twist sớm. Với viết như này ace nào bỏ chương đọc chương khác cũng kh bị mất nhiều th tin lắm.
Chưa có bình luận nào cho chương này.