Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 32: Sắp có biến
Chương 32: Sắp biến
Tiểu Nhung cảm giác được Tâm Thạch thay đổi thái độ thì khẽ nhướng mày. Nhưng sau đó, nàng lại khôi phục thần sắc ngay lập tức tiếp tục rèn chữ như chưa chuyện gì xảy ra.
Dù Tiểu Nhung quả thật hợp gu Tâm Thạch nhưng vẫn phân biệt được đâu là ngoài, nên trong suốt buổi rèn chữ, kh hỏi gì liên quan đến đạo thư. Hiện giờ đạo thư là bí mật lớn nhất muốn chôn giấu, chỉ sau việc là xuyên kh.
Buổi học cứ vậy tiếp tục đến giờ cơm chiều thì Tiểu Nhung cũng rời để hầu hạ Quỳnh Dao. theo bóng lưng nàng dần xa, Tâm Thạch kh tiếc nuối nhiều, hiện muốn nh chóng làm quen với pháp quyết, thứ ám ảnh suốt b lâu nay. Cái Tuyết th bộ dạng của Tâm Thạch thì nàng hỏi:
“Thạch ca thích Nhung tỷ a?”
Tâm Thạch nghe vậy thì suýt sặc, ho khan, cốc đầu cái Tuyết một cái nói:
“Khụ! Thích cái gì mà thích! Con nít kh hiểu chuyện lớn!”
Cái Tuyết ôm đầu, đôi mắt nàng ướt ướt, mang theo m phần ủy khuất. Nàng quả thật kh hiểu, này rõ ràng ca ca theo ta kh rời mắt, theo như Quỳnh Dao tỷ dạy nàng thì này là thích, hay còn gọi là “tương tư”. Nhưng hỏi thì Thạch ca lại kh nhận, khiến cho nhân sinh quan của nàng lần đầu chịu đả kích.
Sau khi dùng bữa, Tâm Thạch ra bên ngoài kiểm tra, sau khi chắc c kh ai ở gần, mới bắt đầu thỉnh giáo Lý Phu T.ử về m câu chữ tối nghĩa trong pháp quyết.
Lý Phu T.ử tuy tu tập kh thành c nhưng ít nhiều cũng nghiên cứu qua những này, Tâm Thạch thể dùng một số lý giải của để bản thân đỡ đường vòng. Theo phong cách giảng giải của thì kh cái gì huyền huyền bí bí như là “Đạo khả đạo, phi thường đạo…”. Chỉ cảm nhận thuần của đọc chữ mà thôi.
Tâm Thạch ngồi xếp bằng, ngưng tai lắng nghe, tâm thần dần thả trôi theo từng lời giảng của Lý Phu Tử:
“Tĩnh thì tâm an, tâm an đạo hiển. Ví tâm như giọt nước, đổ vào chén thì hình chén, đổ vào hồ thì thành hồ…”
Giọng của Lý Phu T.ử ôn tồn và từ tốn, khí chất của tuy kh tiên phong đạo cốt, nhưng nếu chữ nghĩa cũng tính là một đạo tu hành thì tu vi của cũng cao. Vì vậy mà giờ phút này, Tâm Thạch cảm th được dẫn dắt, hơi thở dần ổn định theo pháp quyết. vẻ như đang đúng hướng vì tâm thần như đang trôi nổi trong một kh gian bất định.
Cái Tuyết tr th cảnh này thì cũng hơi khó hiểu. Nàng th lớn cũng lạ, hoặc là chỉ ca ca của nàng là lạ. Thích mà kh dám nói, lại chỉ muốn ngồi xếp bằng kh làm gì. Làm lớn chán thế thì nàng nguyện kh làm đâu.
Còn Tâm Thạch lúc này thì cố tìm cái cảm giác một “luồng khí” như trong pháp quyết miêu tả, chỉ là càng tìm thì cái cảm giác đó dần mờ mịt , càng tìm thì càng bất lực, hai đầu l mày nhíu càng sâu.
“Thạch nhi! Thạch nhi!... “
Tâm Thạch bị tiếng gọi của Lý Phu T.ử đ.á.n.h thức. Hai mắt bật mở, vì cảm giác vô định ban nãy mà hít l hít để m hơi nặng nhọc. Lý Phu T.ử th thế thì mày hơi nhíu, nói với giọng muộn phiền:
“Thạch Nhi a, cái này… Ài…”
Cái thở dài của Lý Phu T.ử khiến Tâm Thạch bừng tỉnh, chớp chớp mắt, hít một hơi thật sâu nói với giọng kiên định:
“Gia gia yên tâm. Ta biết khi nào nên dừng.”
ra bên ngoài, trời lúc này cũng đã ngả tối. Điều này khiến Tâm Thạch chấn kinh vô cùng, hóa ra trong vô thức đã ngồi được khoảng nửa c giờ từ lúc nào kh hay. Nhận ra những này, lòng quyết tâm càng sâu. Vì theo pháp quyết,một trong những dấu hiệu của “tĩnh” đó chính là quên thời gian.
Nhưng Tâm Thạch cũng tự nhắc nhở , hiện giờ hai cái thân nhân. Cũng kh thể vào vết xe đổ của nguyên thân được. Vốn muốn hỏi thêm m quyển đạo thư khác mà Lý Phu T.ử từng dịch qua. Nhưng sau ngày hôm nay thì tạm gác lại ý định này, hiện mục tiêu của là “cảm” được khí cái đã.
…
Ở một gian phòng thuộc khu quản sự,
Phùng quản sự lúc này đang ghi chép một ít sổ sách. Hôm nay phân phát lương bổng xong thì lão cũng cần kiểm kê lại một hai. Thương đội dạo gần đây làm ăn sôi nổi, nguyên do là thương đạo h th, thương đội mở rộng quy mô cộng với một lô đan d.ư.ợ.c vừa đạt từ Hoàng Gia sắp nhập kho. ta cảm th miếng bánh Thạch Mã thương đội càng ngày càng to.
Hơn nữa con trai vừa gửi tin về từ ban chiều rằng Trác Gia chấp nhận nhường d ngạch võ cử.
“Làm nô cho Trác gia các hai mươi năm. Cũng đến lúc Phùng gia ta phất lên.” - Nghĩ đến những này, khóe môi của Phùng quản sự kh nhịn được mà nhếch lên một đường cong.
Nhưng nhớ đến thân phận làm nô, mặc dù chức vụ trong thương đội là quản sự. Nhưng thái độ lúc nào cũng khúm núm, hành xử cẩn trọng và sắc mặt của khác mà làm việc. Chỉ nghĩ đến những này cũng đủ làm trong lòng sinh ra một tia tà niệm.
Con trai lão tu vi võ đạo đã ngũ luyện, đến khi tham gia võ cử tệ lắm cũng thành cái huyện úy. Lúc đó là cỏ lúa ngang nhau với Trác Gia , cần gì cư xử khúm núm như trước?
Huống gì trước giờ kh thiếu những nịnh nọt , làm quen, thậm chí là cống tiền chỉ để cầu cái việc nhẹ. Cũng đã đến lúc lão cho cái gọi là đặc quyền.
Hình bóng Tâm Thạch cư xử kh khiêm nhường gì cả hiện lên trong đầu Phùng quản sự. Lão ta sau đó hừ lạnh một tiếng, trong mắt xoẹt qua một đạo tinh mang.
Địa vị nay đã khác, việc gì lão cần nể mặt Vương đội trưởng với Lý Phu T.ử nữa? Nhưng kh thể cứ thế mà muốn làm gì thì làm, trừ khử một nhiều cách lám, cũng nên chọn cái cách “đẹp” mà làm. Nếu hỏi vì muốn trừ khử Tâm Thạch thì đơn giản là cho bỏ ghét mà thôi.
…
Ngày hôm sau,
Tâm Thạch vừa đứng tấn vừa nghe đám tạp dịch bàn tán. Vì đa số bọn đều rời khỏi thương đội sau khi lĩnh lương bổng nên tin tức sẽ linh th hơn Tâm Thạch nhiều.
“Các ngươi nghe nói gì chưa? Trác tướng quân hôm qua vừa diệt phỉ trở về.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-32-sap-co-bien.html.]
“Ta chứng kiến đây! Chính Phùng Th Lang, con trai của Phùng quản sự áp giải tù binh đ.”
“Khặc khặc, Phùng quản sự lần này nước lên thì thuyền lên a! Biết thế hôm qua ta kh đ.á.n.h bạc, đem tiền cống cho Phùng quản sự lăn lộn cái quen mặt…”
Tâm Thạch nghe vậy thì biết được rằng, hôm qua Trác Quang Chính diệt phỉ trở về, nghe đâu lần này tg lớn, mà tổn thất cũng nặng nề. Thương binh t.ử sĩ vô số, quân do quá tải còn phân ra cho thương đội gánh vác một phần thương binh.
Đang lúc Tâm Thạch suy nghĩ những này, bỗng nghe được một cái tin khiến chú ý:
“Các ngươi xem chừng cái tên Lâm Sở Kh, ta nghe nói hôm qua chặn đường trấn lột lương bổng của m đệ.”
“Cái gì? dám? Này là thương đội của Trác Gia a!”
“Àì! kh cướp trong thương đội, cướp ở gần m cái sòng bạc! Nơi đó ngư long hỗn tạp, cũng kh thuộc quản lý của thương đội. Thế mới kh ai xử được a.”
Tâm Thạch nghe vậy thì thầm cảm th may mắn, bề ngoài là chỗ dựa. Với cả bạc đã đưa cho gia gia giữ hộ nên cũng cảm th an tâm. Nhưng mãi như này kh là cách, kh thể lợi dụng d tiếng của Vương đội trưởng mãi được. Còn Lý Phu T.ử cũng kh trong thương đội, kh thể giúp cái gì trong này.
Quan trọng là Phùng quản sự con trai là đội phó dưới trướng Trác Quang Chính, cái tin này lần đầu nghe tới. Tâm Thạch nhớ lại thì hình như bản thân cũng kh đắc tội Phùng quản sự cái gì, chỉ thái độ là hơi “cương” một chút mà thôi.
“Thiết nghĩ cũng cần đề phòng một chút! Này trong truyện tu tiên hay gọi là lão âm bỉ, chỗ dựa cứng thế còn tỏ ra khiêm nhường.” - Tâm Thạch trong lòng cảm thán.
Đang giữa lúc đám tạp dịch làm việc thì A Vũ quắc ba đệ Lưu Quan Trương lại nói chuyện tại một cái nhà kho. Bốn nói chuyện phiếm một hồi thì A Vũ bỗng nghiêm mặt, giọng trầm xuống hỏi:
“Này! Các ngươi ở cùng phòng với Hạo Nam ?”
Ba nghe vậy cũng là nhau đồng loạt gật đầu, cái này vốn kh chuyện gì mới lạ, A Vũ cũng biết việc này nên khi hỏi thì ắt là chuyện khác. Lúc này, Lưu Bi là lên tiếng đáp lại:
“Vị đài này gì muốn hỏi? Bọn ta cũng kh thân với lắm, chỉ ở cùng vì Phùng quản sự sắp xếp như vậy thôi.”
A Vũ nghe ba bọn họ kh thân với Tâm Thạch thì trong lòng thầm mừng. Việc coi như hoàn thành một nửa, lúc này dùng giọng ệu lôi kéo ba :
“Các ngươi muốn theo Phùng Quản Sự lăn lộn? Yên tâm, ngài chắc c kh để các ngươi chịu nửa ểm thiệt thòi.”
Ba nghe vậy thì trong lòng ngờ vực. Việc muốn theo phe phái lúc nào cũng cần ều kiện kèm, kh khơi khơi mà ta cho các ngươi vào dưới trướng. Lưu Bi biết là ều kiện hẳn liên quan đến Tâm Thạch, nheo mắt lại, chất vấn A Vũ:
“Bọn ta kh đắc tội nổi Hạo Nam. quen biết với Vương đội trưởng với làm học đồ tâm phúc của phu tử, ngươi cũng biết chuyện này a?”
A Vũ nghe vậy thì cười lạnh, ánh mắt gian trá, mồm thì khẳng định chắc như nh đóng cột:
“Hừ, ngoài được Vương đội trưởng dẫn tiến một lần, lão Vương qua mặt lần nào? Huống gì nếu quen biết thì cần gì vào đây làm cái tạp dịch?”
Ba đệ nghe vậy cũng như được khai sáng, thái độ bắt đầu phần chuyển biến. A Vũ tinh mắt, phát hiện thần sắc ba như thế, liền bồi thêm:
“Phùng quản sự con trai dưới trướng Trác Tướng Quân. Nói về chỗ dựa, ai cứng hơn ai? Các ngươi cân nhắc cho kỹ.”
Cả ba đệ nghe vậy cũng th m phần đạo lý. Đi theo Phùng quản sự chưa biết là sẽ lợi ích gì, nhưng trước tiên cái chỗ dựa, này là ều ai cũng cần. Kh th m cái tạp dịch thân cô thế cô bị đám Lâm Sở Kh bắt nạt à? Cũng may bọn cả ba là đệ thân thiết nên kh dễ trở thành đối tượng của Lâm Sở Kh mà thôi.
Nhưng cứ cái đà Lâm Sở Kh càng kết nạp thêm nhiều đàn em, thì sớm muộn mục tiêu cũng là bọn . Thậm chí, bọn còn nghe được đoàn của Lâm Sở Kh bắt đầu trấn lột lương bổng của tạp dịch. Tin tức này khiến đám bọn cảm th vô cùng cấp bách, muốn tìm cái chỗ dựa.
Lưu Bi cân nhắc cùng hai một lúc nói với giọng chút gấp gáp:
“Được, nói . Muốn chúng ta làm gì?”
A Vũ nghe vậy thì dơ lên một ngón trỏ nói với giọng nham hiểm:
“Một chuyện. Đúng một chuyện. Như này…” - Nói , ghé sát vào ba , hạ giọng đủ để bọn cùng nghe.
Ba đệ nghe xong thì mày lập tức nhíu chặt. Việc A Vũ nhờ bọn làm chút nguy hiểm. Lúc này, Trương Phì chợt nhớ ra ều gì, thốt lên:
“Đại ca, ta nhớ vào ngày đầu chúng ta dọn đến. Dưới sàn nhà nhiều bụi đất bám lại.”
Lưu Bi nghe vậy cũng lục lại ký ức, quả thật dưới sàn vài mảng đất cát vương lại. Cộng với biểu hiện của Tâm Thạch, thái độ ôm khư khư l cái chiếu mà kh chịu đổi chỗ. càng hoài nghi.
A Vũ nghe Trương Phì nói vậy cũng là vỗ tay một cái “chát”, nói thêm:
“Đ, ta cùng Phùng Quản Sự đã nghi ngờ ngay từ đầu. Cái bao vải của hôm đó to lắm, qua hôm sau thì kh th gì ngoài bộ quần áo. Chuyện lạ tất yêu. Với cả, nếu kh giấu thì chúng ta giấu giùm .”
Nói , đưa ra một cái lệnh bài bằng gỗ, đề chữ “Hắc Sa”.
P/S: Đúng hẹn lại lên, dù kh hẹn. Ta cảm th buồn vì Guma rời T1, chắc m ngày sau ra chương chậm lại để bù đắp tổn thất tinh thần.
Chưa có bình luận nào cho chương này.