Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Gen Z Tại Tu Tiên Giới

Chương 33: Biến cố

Chương trước Chương sau

Chương 33: Biến cố

Ba đệ tr th lệnh bài thì cũng là ba mặt nhau. Quan Vu lúc này mới vuốt chòm râu cá trê, mặt để lộ vẻ khó xử:

“Cái này…”

A Vũ th vậy lại kh biết là ba đệ này đang đòi hỏi thêm chỗ tốt. ta hừ lạnh một tiếng nói:

“Hừ, tham thì thâm! Làm cái hộ vệ cho thương đoàn cũng kh dễ đến vậy. Phùng quản sự muốn các ngươi c.h.ế.t cũng kh khó. Biết thế nào là bút sa gà c.h.ế.t kh?”

Ba đệ nghe vậy thì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng khiến cả ba rùng . Đúng như lời A Vũ nói, quyền lực muốn bọn c.h.ế.t cũng kh khó, dễ là đằng khác. Chỉ cần chuyến vận tiêu nào hung hiểm, Phùng quản sự duyệt ngươi , c.h.ế.t như thế nào còn kh biết. Thậm chí ở thời ểm này, một lời của lão Phùng, kh biết bao muốn trừ khử bọn thay Phùng quản sự.

Tâm Thạch thì khác , là chỗ dựa, muốn c.h.ế.t còn làm cái này, bày cái kia. Thậm chí bọn th Tâm Thạch cũng chả gì vượt trội, như vậy còn thể dựa dẫm khác để vênh mặt hất cằm thì việc gì bọn lại sợ?

Nghĩ tới những này, ba đệ cảm th một cỗ tâm huyết dâng trào, thể là ghen ghét kiểu như Tâm Thạch, hoặc đơn giản là cầu cái chỗ dựa vững chắc.

Lưu Bi chộp l cái lệnh bài gỗ, ánh mắt kiên định, gật gật đầu tỏ ý vụ này ba nhận làm. A Vũ th thế thì hài lòng gật đầu:

“Lựa chọn sáng suốt! Đi, Phùng quản sự đảm bảo cho các ngươi đủ thời gian.”

Nói , bốn chia ra hai hướng, ba đệ Lưu Quan Trương thì trở về khu sinh hoạt của tạp dịch để làm theo kế hoạch. Còn A Vũ thì tiếp cận Tâm Thạch để nói chuyện phiếm, đề phòng bất trắc gì. Tất cả cảnh tượng đều được Phùng quản sự thu vào mắt. Ánh mắt lão híp lại, miệng kh nhịn được mà giương lên một đường cong.

“Hạo Nam đệ! Dạo này tốt a?” - A Vũ vẫy tay, cất giọng chào hỏi.

Tâm Thạch tr th A Vũ bắt chuyện thì l mày khẽ nhướng. Ban đầu A Vũ tiếp cận với ý định làm quen, nhưng về sau Tâm Thạch tỏ ra chỗ dựa cứng, thế là hai cũng lạnh nhạt dần. Bây giờ A Vũ chủ động khiến Tâm Thạch cảm th khó hiểu. Bản năng nói cho biết gì đó kh đúng. Chỉ là kh biết là kh ổn ở đâu. Nhưng ta chủ động chào hỏi, Tâm Thạch cũng đáp lễ, định chuyện phiếm với vài câu cho lệ:

“Còn tốt! Còn tốt! Đa tạ Vũ quan tâm.”

Ba đệ Lưu Quan Trương lúc này đã trở về khu sinh hoạt của tạp dịch. Bước vào trong gian phòng chung, ba lập tức giở tấm chiếu nơi mà Tâm Thạch hay nằm. Cảnh tượng dưới chiếu khiến cả ba chấn kinh.

Sàn nhà vẫn còn dấu hiệu đục khoét, thảo nào Tâm Thạch cứ ôm khư khư chỗ này kh bu. Lại còn hay nói câu “ kh phạm ta, ta kh phạm ”, quả đúng hay nói đạo lý thì sống kh ra gì.

Ba đệ l ra m đoản đao đã được A Vũ cấp cho từ trước. Theo dấu vết mà Tâm Thạch để lại, bọn bắt đầu nạo khoét sàn gỗ. Tháo mảnh gỗ ra, bọn th được một hố đất đã được lấp kín, đào lớp đất lên thì bọn tr th một cái đầu túi vải. Ba đệ trong th cảnh này thì l làm mừng.

Đào lên túi vải mở ra. Phát hiện thứ bên trong khiến bọn hít vào một ngụm khí lạnh.

“Mẹ kiếp! thật biết giấu a! Hóa ra nằm cạnh đệ ta kh là cái tiểu t.ử gì trong sạch. Cũng may chúng ta kh đắc tội với .” - Quan Vu mím môi, nói với giọng m phần sợ hãi.

Mở bao vải ra mới th, bên trong là hai th đại đao. Tuy kh thần binh lợi khí nhưng cũng đạt chuẩn quân đội. Còn thêm cái trường cung tinh xảo, thứ này bọn đã th qua ở buổi khảo thí cung thuật. Nghe một số nói thì cung này lực kéo sáu thạch, là cái luyện bì võ giả mới đủ sức kéo căng.

Lưu Bi lúc này mới lên tiếng:

“Cái này… vẫn chối được. khi đổ chúng ta chôn những này vu oan cho thì cũng khó giải thích. Chi bằng chôn cái lệnh bài, vừa tàng trữ quân khí, vừa làm ám tử. chối bao nhiêu cũng là tội c.h.ế.t.”

Lời vừa dứt, Trương Phì liền vỗ đùi cái “bốp”, miệng tấm tắc khen:

“Hay! Quả kh hổ d đại ca.”

Bàn bạc xong, cả ba quyết định vứt cái lệnh bài gỗ vào bao vải chôn xuống hố đất, lấp sàn. Khôi phục lại hiện trạng ban đầu xong thì ba rời báo tin cho Phùng quản sự.

Tâm Thạch nói chuyện với A Vũ được một lúc thì cũng dần th phiền. Lúc này, cái cảm giác nguy cơ sắp đến dần mãnh liệt. Lần trước gặp phỉ cũng là cái cảm giác dạo gần đây quá yên bình quen thuộc này. Tâm Thạch liếc xung qu, tr th Phùng quản sự đang nói cái gì đó với ba đồng bạn cùng phòng với thì Tâm Thạch nhíu mày.

Phùng quản sự sau đó làm một việc khiến cảm giác bất an của Tâm Thạch càng sâu.

“Tất cả trở về khu sinh hoạt. Kiểm tra đột xuất, nghi ngờ nội gián!” - Sau một cái l hơi, Phùng quản sự hét to.

Tâm Thạch nghe vậy thì trong lòng lộp bộp một cái. Nhớ tới cái bao vải chôn dưới sàn nhà khiến chột dạ. Nếu quân khí bị phát hiện thì c.h.ế.t chắc. Nhưng bây giờ kh thời gian cho lo lắng, vì sau khi nghe được mệnh lệnh thì đám lập tức kéo nhau trở về khu tạp dịch.

Vừa di chuyển đoàn tạp dịch vừa bàn tán:

“Này, cái gì mà nội gián a?”

“Kh biết a! Nhưng mà thương đội ít chuyện kiểm tra đột xuất. Lần này e là lớn chuyện .”

Lúc này, Tâm Thạch kh th A Vũ đâu, cổ cảm giác bất an trong lòng càng đậm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-33-bien-co.html.]

A Vũ lúc này đang cung kính khom , thần sắc sợ hãi. Đối diện là Vương đội trưởng, sắc mặt lúc này khó coi.

Theo như lời A Vũ nói thì Phùng quản sự nghi ngờ trong tạp dịch nội gián. Vì vậy tự ý mà cho lục soát, thậm chí chưa kết quả kiểm tra đã yêu cầu đội hộ vệ sang hỗ trở chấp pháp.

Đừng nói, đến Vương đội trưởng còn bất ngờ. Phùng quản sự theo chân Trác Gia cùng thời ểm với , nhưng vì căn cốt kém, nhập võ trễ nên kh được tuyển chọn vào quân do. Vương đội trưởng thì may mắn hơn, căn cốt võ đạo kh tệ, cũng từng làm phó tướng, nhưng về sau theo kh kịp bước chân của Trác Quang Chính nên đành sang thương đội làm tiêu sư.

Chính vì sự khác biệt này mà phong cách đối nhân xử thế của Phùng quản sự phần khiêm nhường. Nếu gì thì đích thân sẽ báo cho Vương đội trưởng mới cầu chỉ thị. Bây giờ Phùng quản sự kh những chỉ phái cái đàn em đến báo cáo. Còn tự ý cho lục soát. Điều này khiến Vương đội trưởng vừa bất ngờ vừa phẫn nộ.

“Được a! Để lão phu xem xem, hôm nay giở trò gì?”

Vừa dứt lời, đang định cùng m cái hộ vệ sang khu tạp dịch thì Vương Đội trưởng nhớ tới cái gì. Ông thở dài một cái, sau đó lão vẫy tay với một cái hộ vệ nói:

“Đi th báo với tiểu thư một tiếng! Dạo này Trác tướng quân tin tưởng Tiểu Thư quản lý thương đội. Cũng nên th báo với nàng một hai, kẻo nàng trách phạt thì đệ lại đói.”

Này chỉ là hành động theo chức trách mà thôi. Vương đội trưởng cảm th địa vị trong Trác gia của Quỳnh Dao ngày càng lớn, cộng thêm lần bị Bạch trưởng lão dằn mặt khiến cảm giác được cái gì là mặt khác mà làm việc. Tr lão bây giờ cũng kh khác Phùng quản sự là m.

Sau khi trở về khu sinh hoạt. Đám chia nhau ra, phòng ai thì đó đứng trước phòng n. Tâm Thạch muốn vào căn phòng để làm một chút che giấu, nhưng bị ba cái đệ Lưu Quan Trương tạo thế bao vây. Đến đây, Tâm Thạch nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết, này là âm mưu chủ đích nhằm vào . Nhưng Tâm Thạch kh nhớ bản thân đã để lộ sơ hở ở đâu.

Nhớ đến cảnh tượng ba đệ nói chuyện với Phùng quản sự ban nãy. Trong lòng Tâm Thạch dâng lên một ngọn lửa nóng. Tay siết chặt, nghiến răng nghiến lợi hỏi ba đệ Lưu Quan Trương:

“Ta nhớ ta kh đắc tội với các ngươi ?”

Ba đệ nghe vậy thì hơi bất ngờ vì Tâm Thạch nhận ra nh như thế. Nhưng nhớ đến thân phận học đồ tâm phúc của phu tử, bọn cũng hiểu vì .

Lưu Bi lúc này sắc mặt sầu khổ, nói với Tâm Thạch, giọng ệu mang theo vài phần thương hại:

“Bọn ta kh muốn a! Nhưng là muốn ngươi c.h.ế.t! Bọn ta kh làm thì càng c.h.ế.t. Ngươi là th minh nên cũng hiểu những này ?”

Trương Phì lúc này hấc cằm, nói với giọng chút giễu cợt:

“Hạo Nam đệ a! Bọn ta là ba cái mạng, ngươi ! Ba lớn hơn một a! Dùng mạng ngươi đổi ba mạng bọn ta đáng giá?”

Quan Vu trong lòng tấm tắc khen hay. Lần đầu th tam đệ nói được một câu chí lý đến vậy. Nhưng ngoài mặt thì chỉ vuốt râu trầm ngâm. Bộ dáng chính nhân quân tử, kh buồn bỏ đá xuống giếng.

Tâm Thạch nh chóng bắt được ểm chính trong lòng nói của ba . muốn c.h.ế.t! Nghĩ nghĩ lại, cũng chỉ Phùng quản sự cùng A Vũ là hành động thăm dò từ trước. Thái độ của Tâm Thạch đối với hai này cũng chỉ nửa gần nửa xa, kh tôn kính cũng kh thất lễ. Nếu chỉ vì vậy mà muốn c.h.ế.t thì quá vô đạo bất lương.

Tâm Thạch lúc này lòng rối như tơ vò. Tu vi võ đạo chưa , tiên pháp chưa luyện xong. bây giờ cảm giác bất lực vô cùng tận. Càng suy nghĩ, lại càng kh trách ba đệ bọn họ, chỉ trách bản thân lúc này yếu kém đến đáng thương. Nhưng ai sẽ thương ?

Tâm Thạch thoáng nghĩ qua kết cục của bản thân. Tệ nhất theo ba nói là c.h.ế.t, c.h.ế.t một lần thì còn gì tệ hơn cái c.h.ế.t đâu? Nhưng vì cái gì nhân gia muốn c.h.ế.t thì c.h.ế.t? còn muốn sống, còn ước muốn chưa hoàn thành, còn thân nhân để bảo vệ.

Nhớ đến thân nhân, nụ cười ngây thơ của cái Tuyết, là ánh mắt lo lắng của gia gia. chưa làm gì để bảo vệ hai họ cả, hơn nữa là bây giờ sự tồn tại của còn thể liên lụy đến hai .

Cỗ chấp niệm trong lòng vô thức dẫn dắt Tâm Thạch. Ý niệm tự kết liễu để hai thoát khỏi liên lụy chạy qua trong đầu. vào đôi bàn tay còn non nớt, chính bàn tay này đã từng l m mạng thổ phỉ. Thành tích khiến tự hào, bành trướng. Trớ trêu thay, khả năng chính bàn tay này một lát nữa sẽ l cái mạng của bản thân.

Nghĩ đến cái c.h.ế.t, chưa chắc c.h.ế.t là hết. Biết đâu còn một lần xuyên kh thì ?

Trong lúc tuyệt vọng, suy nghĩ của Tâm Thạch cũng dần bình tĩnh hơn. Như hệt lúc đối mặt bọn phỉ, giữa sinh t.ử đại khủng bố. nhớ tới Quỳnh Dao, sự đặc cách hưởng bao lâu nay đến từ nàng. Nhưng kh biết giá trị của bản thân đến mức nào, đủ để nàng bất chấp cứu kh?

biết, quân khí kh nằm trong quân do đã là tội c.h.ế.t. Đằng này ở chỗ của còn hai th đao với một cây trường cung. Dù Quỳnh Dao cần đến số vũ khí này cho mục đích gì chăng nữa.Thì liệu nàng chấp nhận hi sinh lợi ích cá nhân để bảo đảm cho lưu trữ quân khí hay kh? Cái này thì Tâm Thạch kh biết .

Hi vọng duy nhất còn mong m đến thế khiến Tâm Thạch trong lòng dâng lên một tia quyết liệt. vốn chỉ muốn sống một cuộc đời bình bình đạm đạm, tu cái tiên cho thỏa kiếm tiêu dao. Đằng này chả làm được cái gì ngoài ăn bám. Nghĩ kĩ lại thì chỉ thành c hơn kiếp trước ở cái lĩnh lương biết đưa cho nhà giữ thay vì tiêu xài hoang phí.

Trong lúc Tâm Thạch đấu tr tâm lý thì Phùng quản sự đã cho đàn em bắt đầu lục soát từng gian phòng của tạp dịch. Ai n đều một mặt ngờ vực khó hiểu. Một trong đó dùng giọng ệu chút giễu cợt nói:

“Ta nói làm nội gián cũng là khổ a! Giờ chui vào sinh sống cùng đám tạp dịch bọn !”

“Nghĩ mà sợ! Vậy chẳng khác nào bao lâu nay chúng ta sống chung với cái nội gián mà kh hay biết.” - Một khác sắc mặt sợ hãi cảm thán.

Phiên lục soát càng gần gian phòng của Tâm Thạch, bầu kh khí cũng dần trầm xuống. Phùng quản sự lúc này nheo đôi mắt thành hình tam giác, liếc về phía Tâm Thạch. Tr th đang gương mặt thẫn thờ, thần sắc bàng hoàng, biểu cảm tuyệt vọng. Lão cảm th hả hê vô cùng. Phùng quản sự hừ lạnh một tiếng, kh nói gì thêm. Tiếp tục tận hưởng sự thống khổ của kẻ kh phục tùng.

Tiếng hừ lạnh của Phùng quản sự cũng kéo Tâm Thạch ra khỏi luồng suy nghĩ. trừng mắt, mang theo một cỗ căm hận khó tả. Hành động của Phùng quản sự xác nhận suy đoán của Tâm Thạch. Nhưng nếu nhắm vào chỉ vì thái độ thì cái thế đạo này cũng ch.ó má, bẩn tưởi quá. cũng chỉ muốn làm cái lương thiện, mà khó khăn.

Nghĩ đến hai cái thân nhân cùng với ước nguyện chưa thành. Tâm Thạch cảm giác kh cam lòng nồng đậm. Ý niệm xoay chuyển, muốn làm cú cuối cho đáng thân nam nhi. Dù là kẻ yếu cũng quyền được chọn cái c.h.ế.t.

Những ý nghĩ này tiếp thêm cho Tâm Thạch một cỗ dũng khí. cảm giác th đoản đao bên h vẫn còn. về phía Phùng quản sự cùng A Vũ, chính hai này, một nói chuyện để câu kéo để bu lỏng cảnh giác. còn lại thì đứng sau màn sắp đặt mọi thứ. Ánh mắt dâng lên một tia phẫn nộ cùng quyết tuyệt.

P/S: Nội tâm Gen Z phong phú nhể?. chị em độc giả th ? Sau vụ này bắt đầu lý do để tăng tốc tu hành các kiểu . Kh thiếu động lực phấn đấu nữa.

chị em th ta khai thác nội tâm triệt để thì cho xin cái bình luận khen hay. Kh khen là chap sau nhân vật chính một đổi một là hết truyện. Hẹ hẹ hẹ!

Lưu ý: Nội dung trong truyện chỉ là sản phẩm hư cấu! Kh cổ xúy cho bất kỳ hành động bạo lực nào!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...