Gen Z Tại Tu Tiên Giới
Chương 34: Hi vọng
Chương 34: Hi vọng
Phùng quản sự đang tận hưởng tư thế bề trên thì bỗng cảm th một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Lão vô thức quay đầu lại thì th Tâm Thạch đang lão với ánh mắt đằng đằng sát khí. Cảnh tượng này khiến tâm thần lão chút hốt hoảng, đôi chân loạng choạng lùi lại nửa bước. Sau đó, cảm xúc sợ hãi dần bị cơn phẫn nộ thay thế.
Con sâu cái kiến mà thể bóp trong tay, mới ban nãy còn hả hê Tâm Thạch tuyệt vọng. Bây giờ lại khiến sợ hãi thì kh phẫn nộ cho được?
Phùng quản sự đang muốn cho đàn em dạy Tâm Thạch một bài học thì bỗng từ đằng sau phát ra một tiếng hừ lạnh, theo sau đó là một cỗ khí thế ập đến. Khiến động tác của Phùng quản sự hơi khựng lại một chút.
“Hừ! Ta nhớ nhiệm vụ lục soát kh chức trách của một cái quản sự đâu nhỉ?” - Vương đội trưởng lúc này tiến đến cùng với một nhóm hộ vệ, vừa vừa dùng giọng chất vấn.
Phùng quản sự tr th đoàn hộ vệ tiến đến thì lão lập tức khôi phục thần sắc. Cố gắng đứng vững trước áp lực đến từ Vương đội trưởng. Dù trên bề mặt, Phùng quản sự vẫn dưới Vương đội trưởng một đầu, nhưng vị thế nay đã khác là ều ai cũng biết. Tuy vậy, Phùng quản sự vẫn với tư thái cẩn trọng làm việc, lão chắp tay nói với giọng cung kính m phần miễn cưỡng:
“Vương đội trưởng! Ta phát hiện chuyện khả nghi, e là nội gián trà trộn vào thương đội. Vì nôn nóng bắt nghi phạm mà tự ý cho rà soát. Lỗi này ta nhận hết.”
Thái độ cung kính ngoài mặt của Phùng quản sự khiến Vương đội trưởng kh cớ mà bắt bẻ. sau đó cũng thu lại khí thế, nhường Phùng quản sự thời gian hít thở. Lão sau đó lập tức bổ sung:
“Nhưng là quy củ quan trọng hay an nguy thương đội quan trọng hơn? Nếu nội gián chạy mất thì e rằng… Vương đội trưởng cũng kh chịu nổi phần trách nhiệm này đâu a.”
Nói đến câu sau, giọng ệu của Phùng quản sự còn mang theo vài phần châm chọc.
Vương đội trưởng nghe vậy thì hừ lạnh, giọng trầm xuống:
“Tốt! Nói tốt lắm! Vậy ngươi soát được cái gì?”
Phùng quản sự nghe vậy thì vuốt râu, ý vị thâm trường mà về phía Tâm Thạch trả lời:
“Đang lục soát. Nhưng là cũng ểm khả nghi!”
Theo ánh mắt của Phùng quản sự, Vương đội trưởng tr th Tâm Thạch. Ông nhớ này, cách đây khoảng một tháng thì lão dẫn tiến này vào thương đội theo lệnh của Quỳnh Dao. Ý chỉ Tâm Thạch khả năng cao là của Trác tiểu thư. Nhưng Phùng quản sự giống như nắm được ểm yếu gì của Tâm Thạch mà lão kh biết. Nghĩ nghĩ, Vương đội trưởng phất phất tay nói:
“Quy củ là quy củ. Bây giờ do đội hộ vệ tiếp quản, bắt đầu lục soát lại từ đầu!”
Tâm Thạch tr th Vương đội trưởng sau đó thay đổi mệnh lệnh thì trong lòng dâng lên một chút hi vọng. Sự xuất hiện của Vương đội trưởng cũng làm ý định đồng quy vu tận của Tâm Thạch vơi phần nào.
Phùng quản sự tr th động tác của Vương đội trưởng thì kh nghi ngờ gì. Chỉ cho rằng Vương đội trưởng đang thị uy, hoặc muốn tìm cách bao che Tâm Thạch. Lão ta bên ngoài kh thể hiện ra biểu lộ gì nhưng trong lòng thì thầm cười lạnh:
“Hừ! Để ta xem! Cái lão Vương ngươi chống lưng cho làm thoát kiếp này.”
Phiên lục soát cũng kh khác ban đầu là m, một lúc sau thì cũng dần đến phiên của phòng Tâm Thạch. Càng đến gần, Vương đội trưởng th thần sắc Tâm Thạch dần thiếu thêm vài phần huyết sắc. Vương đội trưởng trong lòng liền ẩn ẩn cảm th gì đó kh ổn.
Đúng lúc này, đội hộ vệ cũng mở cửa gian phòng của Tâm Thạch ra. Tuy chưa căn phòng cuối cùng, nhưng bầu kh khí dần căng thẳng lên th rõ. Cũng chỉ m như Tâm Thạch với ba đệ Lưu Quan Trương là cảm giác được sự trầm trọng. Hai tên hộ vệ sau khi dỡ tấm chiếu lên thì phát hiện dấu vết đào bới của ba để lại.
Một tên trong số đó ra bên ngoài báo cáo với Vương đội trưởng:
“Báo! Phòng này khả nghi. Xin đội trưởng cho phép đào lên!”
Vương đội trưởng nghe vậy thì liếc Phùng quản sự một cái. Lão ta lúc này bộ dáng gợi đòn vô cùng, tay vuốt vuốt râu, miệng cười tủm tỉm, thiếu ều viết câu “ ngon thì đào!” lên trên mặt lão.
Vương đội trưởng gật gật đầu, xác nhận cho đào lên kiểm tra. Sau khi đào lên, tên hộ vệ cũng hít một ngụm khí lạnh. Bên trong hai th đại đao chuẩn quân đội, một trường cung sáu thạch cùng năm mũi tên sắt. Đáng nói hơn còn một miếng lệnh bài đề chữ “Hắc Sa”.
Ở tầng lớp của một cái võ giả như thì đã tiếp cận được một tí th tin ngầm . Muốn sở hữu quân khí cũng kh chuyện gì khó. Quân khí cũng cấp bậc, dù trong bao vải chỉ là cấp bậc thấp nhất nhưng tội này cũng đủ để mang ra c.h.é.m đầu thị chúng. Những này là chuyện ở phía sau, hiện tại là nguyên một cái lệnh bài của Hắc Sa Bang ở trong này. sống qua được kiếp nội gián hay kh? Đầu còn để mà c.h.é.m hay kh cũng kh nói được.
này sau đó mang bao vải ra cho Vương đội trưởng xác nhận, bộ dạng như đang cầm thứ gì nóng bỏng tay. Tâm Thạch tr th cái bao vải thì hai chân mềm nhũn, trong đầu một hồi ong ong, tim đập dồn dập. biết rằng, kh phép màu nào giúp cả. Trời đã kh giấu, kh mang .
Vương đội trưởng nhận l bao vải từ tay hộ vệ. Phùng quản sự lúc này cũng sang, chưa cần Vương đội trưởng làm ra phản ứng, Phủng quản sự đã làm bộ mặt hết sức kinh ngạc, diễn một cái gọi là tuyệt đối ện ảnh, giọng cảm thán sợ hãi thốt lên:
“Quân khí! Còn tín vật lệnh bài của Hắc Sa Bang! To gan. Các ngươi to gan tày trời a!”
Đám tạp dịch xung qu nghe vậy thì lập tức hít vào một ngụm khí lạnh. Cũng vì thế mà bầu kh khí dần nóng lên, xung qu bắt đầu bàn tán.
“Trời ạ! Này là phòng của Hạo Nam ?”
“ được Vương đội trưởng dẫn tiến a! Còn là học đồ tâm phúc của phu t.ử dạy chữ! Chắc kh đâu!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/gen-z-tai-tu-tien-gioi/chuong-34-hi-vong.html.]
“ kh? Nếu vậy thì chả nhẽ là tận ba cái nội gián a?”
Sự chú ý của đám đ cũng đổ dồn về 4 Tâm Thạch và ba đệ Lưu Quan Trương. Cảm nhận được ánh mắt của đám đ, ba đệ đồng loạt quỳ xuống, vội vàng th minh:
“Bẩm Vương đội trưởng! Bọn ta kh biết a. Bọn ta đến sau Hạo Nam hai ngày. Chính ngài dẫn tiến nên ngài cũng biết a.” - Lưu Bi vẻ mặt sầu khổ, vừa dập đầu vừa nói.
Trương Phì lúc này sụt sùi bật khóc, nước mắt nước mũi tèm lem. Giọng gào đau khổ:
“Đúng a! Vương đội trưởng minh xét! Ba đệ chúng ta cho ngài dập đầu. Đây kh liên can đến bọn ta a.”
Quan Vu cũng là sắc mặt sầu bi, cùng nhập bọn:
“Vương đội trưởng thể hỏi m đệ tạp dịch khác xem. ngày hôm đó chính Hạo Nam mang cái bao vải này vào hay kh là mọi chuyện sáng tỏ a!”
Đến đây, tưởng như mọi chuyện kh thể tệ hơn được nữa. Nhưng là cuộc đời mà, chuyện xui nó hay đến cùng một lúc. Mà khi ngươi vấp ngã, thì sẽ khối kẻ muốn đưa chân ra dẫm thêm một cái để ngươi kh ngóc đầu lên được.
Đúng lúc này, hai cái nam t.ử từ đâu chui ra, tiến tới cùng dập đầu với đệ ba . Một trong số đó nói với giọng cung kính:
“Ta thể làm chứng cho bọn họ! Quả thật… Hạo Nam ngày hôm đó nhập thương đội mang theo chính cái bao vải ngài đang cầm.”
Hai mới xuất hiện khiến Tâm Thạch hơi bất ngờ một chút, ngưng mắt lại, th hai này chút quen quen. Mất một khoảnh khắc để nhớ lại một đoạn ký ức kh vui, ngọn lửa nóng trong lòng Tâm Thạch vừa nguội chưa được bao lâu lại bùng lên lần nữa.
Từ đằng xa, một nam t.ử cao lớn đang kho tay đứng , ánh mắt mang theo m phần hả hê. này chính là Lâm Sở Kh, sự hiện diện của Tâm Thạch đã đủ làm chướng mắt, nhưng Tâm Thạch lại chỗ dựa nên cũng kh dám làm gì quá phận. Nay lại th Tâm Thạch bị khác tố cáo, cả vật chứng như này thì kh ngại nhân cơ hội mà giơ chân ra đạp một cước. Hai vừa hỗ trợ làm chứng cho đệ Lưu Quan Trương đích xác là đàn em của .
Tất cả đều đã biện minh, chỉ còn một Tâm Thạch đứng ngây ra đó. Phản ứng này của Tâm Thạch lập tức khiến đám hoài nghi đến cực ểm. Phùng quản sự cũng nhân cơ hội này, lập tức chỉ tay về phía Tâm Thạch hô lên:
“Bắt ! Tàng trữ quân khí là t.ử tội! Mau bắt áp giải cho Nha Môn!”
M tên hộ vệ nghe vậy thì cũng một hồi ngơ ngác. Phùng quản sự cũng kh là cấp trên của bọn họ, mà là Vương đội trưởng cơ. Nhưng tất cả nhân chứng vật chứng đều chĩa về hướng Tâm Thạch, mà Vương đội trưởng lại chưa mệnh lệnh gì cũng khiến bọn khó hiểu.
Tâm Thạch lúc này biết chắp cánh khó thoát, nhưng cũng muốn tr thủ cái cơ hội biện minh. Chỉ là chuyện mang theo bao vải cũng m cái tạp dịch th. Thậm chí chính Vương đội trưởng cũng từng động qua ý định kiểm tra, cuối cùng bị Bạch trưởng lão cản lại. Nhưng mà nhớ trong những thứ nhặt được từ lũ thổ phỉ, kh cái gì là tín vật lệnh bài của Hắc Sa Bang cả.
Nắm bắt chi tiết này. Tâm Thạch lướt qua ba đệ một lượt. Trong khoảnh khắc, ánh mắt sáng lên như nhận ra cái gì. vội khom , chắp tay:
“Bẩm Vương đội trưởng! Ta nghi ngờ ba bọn vu oan cho ta. Trên tay bọn còn bùn đất, hẳn là vừa chôn thứ này xuống.”
Dứt lời, Tâm Thạch về phía Phùng quản sự, lời nói mang theo m phần ý vị thâm trường:
“Phùng quản sự lúc nãy ngài cũng kh th bọn làm việc ?”
Câu nói của Tâm Thạch ngay lập tức kéo lại một phần khí thế giữa hai bên. Ba đệ Lưu Quan Trương thì trong lòng lộp bộp một cái, sắc mặt trắng bệch, như bị bắt quả tang, vô thức muốn phủi lớp bụi trên tay xuống. Phùng quản sự th thế, liền ho khan ra hiệu cho ba đệ ngừng lại động tác.
Dù bị Tâm Thạch chỉ ra ểm mấu chốt, nhưng Phùng quản sự kh vì vậy mà tỏ ra thất thố. Cái này đã được lão tính trước, lão là quản sự nơi này. Ai làm việc hay kh làm việc chính lão nói mới tính. Đang định thay ba đệ này th minh thì bỗng lão nghe được tiếng bước chân dạt ra hai bên của đám tạp dịch.
Bầu kh khí đang căng thẳng lúc này đột nhiên nguội lạnh xuống. Sau đó là tiếng bước chân chậm rãi đến gần, đầu tiên là một vị thúc thúc dáng long hành hổ bộ, thể th là một võ giả tu vi cao thâm. Sau đó là tiếng guốc gỗ của nữ nhân gõ dưới nền đất, chậm rãi mà đều đặn.
“Tránh ra! Tránh ra! Nhường đường cho tiểu thư!” - Một cái hộ vệ hét to, vội vàng chen hàng mở đường cho ba đằng sau.
Ba này theo thứ tự xuất hiện chính là Trác Quỳnh Dao, tiểu Nhung và Bạch Trưởng lão. Bạch trưởng lão lúc này sắc mặt nghiêm nghị, khoác võ phục nhẹ nhàng linh hoạt, nhưng khí thế tỏa ra lúc này mới gọi là đè ép toàn trường đến nghẹt thở. Trác Quỳnh Dao, một một bộ trường sam, gương th lệ vốn nay cộng thêm sự lãnh đạm từ chối ngoài ngàn dặm, khiến ai vào cũng thốt lên câu “Đường vào tim em ôi băng giá”.
Nhưng tất nhiên là kh ai hát câu đó giờ này. Tất cả đều nín thở để xem diễn biến tiếp theo.
Phùng quản sự lúc này sắc mặt trắng bệch. Lão vừa sợ hãi, lại vừa phẫn nộ. Này lão kh biết là chuyện gì thì cũng quá uổng phí 20 năm lăn lộn trong thương đội. Rõ rõ rành rành là Vương đội trưởng kéo dài thời gian để Trác Quỳnh Dao đến. Nhưng vì đợi nàng đến thì Phùng quản sự chịu .
Vương đội trưởng ném một ánh mắt tán thưởng cho tên hộ vệ. Này đến cũng quá đúng lúc lão đang khó xử, kh biết xử cho vẹn toàn. Vương đội trưởng vội vàng tiến đến cúi chắp tay với Quỳnh Dao nói:
“Gặp qua tiểu thư!”
Quỳnh Dao qua khung cảnh toàn trường một lần gật gật đầu. Nàng hỏi với giọng lãnh đạm:
“Vương thúc, đây là chuyện gì xảy ra?”
P/S: Ta thể viết dài hơn nhưng thích ngắt giữa chừng như này nhé. Đố độc giả biết Quỳnh Dao cứu Tâm Thạch kiểu gì luôn. Đoán trúng được
Chưa có bình luận nào cho chương này.