Hàn Noãn
Chương 7:
31
Rút xong xấp ngân phiếu, ta bôn ba chạy hết thành Tây lại sang thành Đ. Chỉ trong một buổi sáng đã chốt xong ba cửa hiệu, lập tức bắt tay vào việc thu mua than đen đồng loạt.
Đến giữa trưa, tại tửu lâu sang trọng bậc nhất thành Đ, Triệu Hằng Diệu hào phóng thiết đãi bọn ta một bữa rượu thịt linh đình. Ăn uống no nê căng bụng, vừa leo lên xe ngựa mí mắt ta đã díp lại.
Trên đường về phủ, ta co ro vào một góc xe, ngủ say như c.h.ế.t. Xe ngựa lắc lư xóc nảy, ta lim dim mở mắt thì phát hiện đang dựa vào vai Triệu Hằng Diệu. Ta nhích một chút, tìm tư thế thoải mái hơn lại tiếp tục ngủ khò.
Đến khi xe dừng bánh, ta mở mắt ra lần nữa.
Ơ hay… thế quái nào ta lại đang gối đầu lên đùi Triệu Hằng Diệu, mà một bàn tay của còn nâng đỡ đầu ta nữa chứ?
Ta giật ngồi bật dậy, tai đỏ bừng như gấc chín. Ngẩng lên liền bắt gặp nụ cười cợt nhả đầy gian xảo của ca ca đang ngồi đối diện.
ca ca lù lù ở đây, Triệu Hằng Diệu chắc hẳn kh gan làm chuyện gì quá phận đâu nhỉ? Nghĩ vậy, ta cố giữ vẻ mặt bình thản:
“Đa tạ ện hạ đã chiếu cố.”
Nhưng th đang nhăn mặt xoa bóp bắp đùi, trong lòng ta lại dâng lên chút áy náy. Ta gãi gãi đầu: “Hay là… để ta xoa bóp đùi cho ngài nhé?”
“Thôi… thôi khỏi. Nghỉ một lát là hết tê thôi mà.”
Triệu Hằng Diệu vừa nói vừa loạng choạng bước xuống xe ngựa. Lúc lướt ngang qua ta, ta tinh mắt th chóp tai đỏ ửng.
Ca ca liếc xéo ta, mắng xối xả: “Sự đoan trang thùy mị lúc mới ra khỏi cửa của vứt cho ch.ó ăn à? Bộ dạng bây giờ cứ như đang khát khao dâng mỡ tận miệng mèo vậy.”
Ta lập tức nổi cáu: “Thế nãy trợn mắt ra làm gì, kh bay qua đỡ ? lại để cho ngài hớt tay trên?”
Ca ca vỗ vỗ lưng , than thở: “Ôi trời ơi, ca ca chạy xe đường dài xương cốt rệu rã cả . Ta còn đang muốn tìm chỗ dựa đây này, cái trò tốn sức ta sức đâu mà tr với Thái t.ử ện hạ.”
Ta nghẹn họng.
Liếc th cái lò sưởi vẫn ôm khư khư trong tay, ta đành tặc lưỡi bỏ qua, lững thững bước xuống xe. Đứng vững , ta vẫn kh nhịn được đưa tay ra đỡ ca ca một phen.
Nào ngờ vừa đặt chân xuống đất, ca ca đã láo liên đảo mắt một vòng, hai mắt sáng rực. nhét vội cái lò sưởi vào tay ta quay chạy biến.
Ta men theo hướng đó sang.
Úi chà.
Đằng trước là một vị nương t.ử vận đồ đỏ rực, kh ai khác ngoài Tần Minh Châu.
Được thôi.
“A Tài, còn đứng ngây ra đó làm gì, mau đuổi theo bảo vệ ca ca ta!”
A Tài lập tức co giò chạy bám theo.
Lúc này ta mới sực nhớ, A Bảo đã lo hậu sự cho A Hồng . Vậy nên lúc này, bên cạnh ta… chỉ còn lại mỗi Triệu Hằng Diệu.
32
Ta và Triệu Hằng Diệu sóng vai rảo bước, chẳng ai chịu mở lời trước. Đi đến đầu con phố đang mở hội đền, khung cảnh hai bên đường bỗng trở nên náo nhiệt hẳn lên. Tiếng rao hàng l lảnh vang kh dứt bên tai.
Nào là kẹo hồ lô, tò he, chong chóng gió… Đi ngang qua quầy nào ta cũng ghé lại ngó nghiêng một phen.
Đủ loại đồ chơi, đồ ăn vặt mà ở miền Nam ta chưa từng th bao giờ. Thế nhưng lượn lờ nửa buổi, ta vẫn chẳng mua l một món, chỉ vòng vòng ngắm nghía cho đã mắt.
Đến chỗ múa rồng biểu diễn xiếc, ta đứng xem mê mẩn, vừa vỗ tay vừa hò hét ầm ĩ.
Định quay lại gọi Triệu Hằng Diệu xem cùng, nào ngờ vừa ngoái đầu đã bắt gặp một cảnh tượng khiến ta sững .
đứng phía sau, tay trái cầm một con tò he, tay xách xiên kẹo hồ lô. Đằng sau lưng là hai tên thị vệ đang ôm khệ nệ một đống đồ lỉnh kỉnh cao ngất.
“Nàng muốn nếm thử cái nào trước?”
đưa cả hai tay về phía ta.
Ta nhận l xiên kẹo hồ lô, c.ắ.n thử một viên. Lúc đầu th ngọt ngọt, nhưng vị sau lại hơi chua, chẳng hợp khẩu vị chút nào.
Ta liền nhét lại xiên kẹo vào tay , nhận l con tò he l.i.ế.m một cái. Dòng mật ngọt dịu lan ra nơi đầu lưỡi, ngọt ngào thấm tận đáy lòng.
Vẫn là món này ngọt nhất.
Triệu Hằng Diệu ngạc nhiên: “Kẹo hồ lô dở lắm ?”
cũng c.ắ.n thử một viên, nhướng mày lên lập tức nhăn mặt: “Ui… chua lè.”
ta, chợt gật gù: “Vậy là nàng thích ngọt, kh ưa chua.”
Ta ngậm con tò he, khẽ gật đầu.
bỗng nói chậm rãi: “Vậy thì… sau này ta sẽ kh để nàng ăn giấm chua nữa.”
Ta nhướng mày.
Ăn giấm chua… chẳng là ý chỉ ghen tu ?
Ta rút con tò he ra, ngẩng lên hỏi: “Ý ngài là… sau này ngài sẽ kh nạp trắc phi? Kh thu thêm tỳ ?”
Yết hầu Triệu Hằng Diệu khẽ chuyển động, giọng nói cũng trầm xuống vài phần: “Ta chỉ cần một Tri Noãn là đủ.”
Ta lại l.i.ế.m con tò he một cái.
Ngọt thật.
Khóe môi vô thức cong lên, ta giơ một bàn tay ra đập đập: “Ngài đã hứa đ nhé. Đập tay thề .”
Ánh mắt Triệu Hằng Diệu lập tức sáng rực: “Ý nàng là… nàng đồng ý làm Thái t.ử phi của ta ?”
Ta vội đưa bàn tay vừa giơ lên bịt chặt miệng lại: “Ta vẫn đang mặc đồ nam nhân đ. Bao nhiêu đang kìa. Ngài muốn ta lại bị bệ hạ ban thêm một chén trà nữa hay ?”
khẽ lắc đầu.
Ta vừa định rút tay về, nào ngờ đã nh tay đập tay thề với ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta kéo chạy thẳng về phía xe ngựa.
Ta giãy giụa hai cái kh xong, đành bước nh theo kẻo bị kéo lê.
Vừa chui vào trong xe ngựa, mới chịu bu tay ra.
“Bây giờ kh còn ai nữa. Nàng trả lời ta được chưa?”
Giọng khàn khàn, chút nghèn nghẹn.
Ta tròn mắt : “Chẳng… chẳng lẽ ngài thật sự mắc bệnh đoạn tụ?”
“Ban đầu thì nhất kiến chung tình với ca ca ta. Bây giờ ta mặc nguyên một thân đồ nam nhân, ngài lại kích động như vậy…”
Triệu Hằng Diệu rõ ràng sững lại một nhịp.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Nếu ta nói… mười năm trước, lần đầu gặp ca ca nàng, y đang mặc đồ nữ nhi thì ?”
“Nàng còn th khó chịu nữa kh?”
Đến lượt ta c.h.ế.t sững.
Ta cố nén cơn sóng gió trong lòng, chậm rãi hỏi: “Vậy nên… hôm yến tiệc giao thừa, ta mặc đồ nữ nhân, ngài mới ta chằm chằm, còn sững sờ là thế ?”
Triệu Hằng Diệu nhướng mày: “Chứ nàng nghĩ ? ta thích chính là Mộ Tri Noãn nàng. Mặc nam hay mặc nữ thì vẫn là nàng thôi.”
còn chưa dứt lời đã tiến sát lại gần.
Hơi thở nóng hổi phả lên mặt ta.
“Mộ Tri Noãn… cái nụ hôn nàng nợ ta, định khi nào mới chịu trả đây?”
Ký ức đêm say khướt nọ bỗng ùa về.
Khi đó cũng ghé sát như thế này… ta mới tiện miệng “cạp” một cái.
Ta lập tức phản bác: “Ta lúc đó uống say ! Ai bảo ngài đưa mặt lại gần làm gì?”
“Đã kh đẩy ra thì thôi, còn hùa theo nữa. Bây giờ lại định ăn vạ à?”
Triệu Hằng Diệu bật cười mờ ám: “Vậy thì cứ coi như ta nợ nàng.”
“Giờ ta trả lại cho nàng, được kh?”
Ta ngẩng lên.
Ánh mắt đen sâu như mực, yết hầu liên tục lên xuống.
Tim ta bỗng đập thình thịch như trống hội.
33
chống tay lên vách xe cúi xuống, ta hoảng hồn liền chui tọt qua dưới cánh tay để trốn. Nhân lúc xoay quay lại, ta lập tức phản đòn, ép chặt lên vách xe ngựa.
Ta đang định mở miệng hăm dọa, cấm giở trò tay chân lộn xộn, thì bên ngoài bỗng vang lên một giọng nữ trong trẻo:
“Đồ đạc cứ ném hết lên xe ngựa là được đúng kh?”
Tim ta lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng.
Còn chưa kịp rút tay lại, cửa sau của xe ngựa đã bị bật tung. Ánh nắng chiều xiên vào trong, ta nheo mắt lại. Bên tai lập tức vang lên giọng nói đầy nghi hoặc của một cô nương:
“Ngươi là Thế tử? Vậy cái bám theo ta suốt đoạn đường vừa là ai?”
“Kh… kh đúng. Ngươi kh yết hầu… ngươi là quận chúa!”
Ta mở to mắt ra ngoài.
Quả nhiên, Tần Minh Châu đang mặc một thân y phục đỏ rực, trố mắt ta chằm chằm.
Ánh mắt nàng lại chuyển sang Triệu Hằng Diệu, giọng đầy kinh ngạc: “Biểu ca? Ngài giữ th sạch kh gần nữ sắc bao nhiêu năm… hóa ra lại thích bị đè thế này à?”
Ngay lúc đó, ca ca cũng thò đầu qua ké: “Chậc chậc, đúng là một đôi bích nhân.”
bỗng quay sang Tần Minh Châu bằng ánh mắt long l như cún con:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“ ều… ta cũng thích kiểu này lắm.”
“Ta cũng muốn được đè như vậy. Thề sống c.h.ế.t kh phản kháng luôn!”
Tần Minh Châu lập tức ném phịch đống hộp gấm cùng túi vải lớn nhỏ lên xe ngựa, lườm ca ca một cái cháy xém quay bỏ thẳng.
Lúc này ta mới rút tay lại, tủm tỉm cười nói: “Ca ca à, còn dám chê . thế này mới gọi là dâng mỡ miệng mèo đ, hiểu chưa?”
“Minh Châu ơi, đợi ta với!”
Ca ca mặc kệ ta nói gì, ba chân bốn cẳng chạy đuổi theo chiếc xe ngựa của phủ Tần Quốc c.
Ta đưa tay xoa trán, che mặt kh muốn nữa.
Thảm họa.
Đúng là t.h.ả.m họa.
“Ta th… ta cũng nên học theo Tri Hàn một phen.”
Nghe giọng khàn khàn của Triệu Hằng Diệu vang lên, ta lập tức nhớ ra… vẫn chưa thoát khỏi hang cọp.
Quả nhiên, một tay đóng sập cửa xe, tay kia vòng ra sau gáy ta.
“Món nợ từ năm ngoái… sang năm nay kiểu gì cũng trả thôi.”
“Tri Noãn, nàng th ?”
Ngẩng lên khuôn mặt tuấn tú tuyệt trần của , ta chợt nghĩ… lời này nghe cũng lý quá.
Ta đường đường là đích nữ của giàu nhất thiên hạ, thể mang tiếng quỵt nợ được?
“Trả thì trả, sợ gì.”
Nói xong, ta nhắm tịt mắt lại, mặc cho vụng về cúi xuống hôn.
Một nụ hôn sâu vừa được nửa chừng…
Cửa xe ngựa lại bị kéo mở toang.
“ ! Tần Minh Châu bơ ta luôn , làm đây?”
“Ớ… làm phiền . Hai cứ tiếp tục nhé.”
Cửa xe lại “rầm” một tiếng đóng sầm lại.
Đầu óc vốn đang mụ mị của ta lập tức tỉnh rụi.
Triệu Hằng Diệu còn muốn tiếp tục dây dưa, ta vội vàng đẩy ra: “Ngài thôi cho ta nhờ. Ca ca ta vẫn đang đứng ngoài kia hứng gió lạnh đ.”
đành miễn cưỡng bu tha.
Nhưng trước khi rời ra, vẫn giơ ngón tay cái nhẹ nhàng lau khóe môi cho ta, mới đứng dậy mở cửa xe.
34
Bỏ ngoài tai ánh mắt ai oán của ca ca, Triệu Hằng Diệu vẫn kiên quyết nằng nặc đưa ta về tận cổng phủ. Thậm chí còn sai khuân hết đống đồ vừa mua hồi nãy bày la liệt trên bàn ở sảnh chính, mới lưu luyến kh nỡ bước lên xe ngựa của Đ Cung.
Ta ung dung ngồi chễm chệ trên ghế chủ tọa trong sảnh, tiện tay nâng cốc trà A Tài vừa rót thêm nhấp một ngụm. Nãy giờ vòng vòng ngoài phố khát khô cả cổ, nhưng xui thay nước trà lại còn nóng hổi, dù khát đến m cũng chẳng thể uống ừng ực được. Đành nhấp nhẹ một chút đặt xuống.
Đúng lúc A Bảo dẫn A Hồng bước vào sảnh.
“Nô tỳ A Hồng, thỉnh an c tử.”
Ta khẽ g giọng: “Đứng lên . Từ nay về sau giống như A Bảo, cứ gọi ta là chủ tử, kh cần gọi c t.ử nữa.”
A Hồng vẫn còn ngơ ngác, chẳng hiểu vì đổi cách xưng hô, nhưng vẫn ngoan ngoãn vâng dạ.
“A Hồng, sau này ngươi dự định gì chưa?”
A Hồng lập tức phủ phục xuống đất dập đầu: “Đời này kiếp này nô tỳ chỉ nguyện làm trâu làm ngựa cho c tử… à kh, cho chủ tử. Dẫu nhảy vào vạc dầu cũng kh từ nan.”
Ta rũ mắt, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót.
Đây kh là tương lai ta mong muốn cho A Hồng.
Ta đành dịu giọng, dùng giọng nữ trầm ấm khuyên nhủ: “Chẳng lẽ đời ngươi kh còn mong ước nào khác ? Cứ nói thật , ta sẽ kh trách.”
A Hồng chậm rãi ngẩng đầu lên ta, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa do dự. Một lúc sau con bé mới rụt rè nói nhỏ: “Ta… muốn báo thù cho cha.”
Giọng A Hồng càng lúc càng nhỏ, đầu cúi gằm xuống.
“Nhưng nói ra thì ích gì đâu… ai thèm giúp ta chứ? Đối phương… dù cũng là tôn t.ử nhà quyền quý bậc nhất kinh thành…”
“Ta giúp ngươi.”
Ta hạ giọng, nói dứt khoát.
A Hồng lập tức ngẩng phắt đầu lên ta, đôi mắt bỗng lóe sáng. Con bé vội vàng móc từ trong áo ra một tờ gi nhàu nhĩ, run run nhét vào tay ta:
“Ta vẫn giữ tờ gi nợ mà Bách Lý tiểu Hầu gia ép cha ta ểm chỉ. Chủ t.ử xem thử… thể dùng làm chứng cứ kh?”
A Bảo nhận l xem xét kỹ càng một hồi, thở dài: “Chủ tử, đúng là gi nợ thật… nhưng lại kh ghi ngày trả nợ.”
M đầu ngón tay ta gõ lóc c trên thành ghế. Ta cúi đầu suy nghĩ một lát, mới trầm giọng nói: “Chuyện này kh thể nóng vội.”
“A Hồng, ngươi chịu được gian khổ kh? sẵn lòng học thêm bản lĩnh kh? Chờ đến ngày ngươi đủ mạnh để tự tay trừng trị kẻ hại cha ?”
Hai tay A Hồng siết chặt đặt trên đầu gối.
“A Hồng kh sợ khổ. A Hồng nguyện học!”
“Được.” Ta gật đầu.
“Vậy để A Tài dẫn ngươi đến cửa tiệm than lớn nhất kinh thành phụ việc. Xem nhiều, học nhiều. Đợi đến khi ngươi cảm th đã hiểu hết mọi mánh khóe trong nghề, hãy nói với ta, ta sẽ cho ngươi sang nơi khác học tiếp.”
“A Hồng tuân mệnh! Đa tạ ân tái sinh của chủ tử!”
Giọng A Hồng nghẹn ngào run rẩy. Nói xong lại dập đầu xuống đất, hai vai run lên từng hồi.
“Được , ta mệt . Lui ra .”
“Nếu gặp khó khăn gì thì cứ tìm A Tài hoặc A Bảo.”
A Bảo dìu ta về phòng nghỉ. Vừa khép cửa lại, nàng liền hạ giọng hỏi nhỏ: “Chủ tử, hôm nay ngài bị làm vậy? Tự dưng lại ưu ái cưu mang một tiểu cô nương xa lạ đến thế?”
Ta chỉ là… muốn chìa tay kéo chính bản thân của kiếp trước một lần mà thôi.
Nhưng lời định nói lại nuốt ngược vào trong. Một lúc lâu sau ta mới khẽ đáp:
“A Bảo, lẽ chúng ta sẽ còn cắm rễ ở kinh thành lâu.”
“ mau chóng bồi dưỡng thêm vài tâm phúc mới được.”
35
Ngày mười ba tháng Giêng, kinh thành hứng trọn một trận bão tuyết xối xả, kéo dài lê thê mãi đến tận ngày Rằm. Yến tiệc Thượng Nguyên trong cung vẫn được tổ chức như thường lệ, xe ngựa dự tiệc hằn sâu những vệt bánh xe trên lớp tuyết trắng phủ kín khắp nẻo đường.
Ta và ca ca đều bọc trong m lớp áo l chồn dày cộp, đổi sang một cỗ xe ngựa rộng rãi hơn. Chính giữa xe đặt một chậu than cháy rực, tỏa nhiệt hừng hực xua tan cái lạnh thấu xương.
Xe ngựa đến cổng cung thì buộc xuống bộ vào trong.
Dẫu là nơi uy nghiêm như hoàng cung, lớp tuyết đọng từ hôm trước còn chưa kịp dọn sạch thì tuyết mới lại tiếp tục ào ào trút xuống, phủ chồng lên từng tầng. Con đường vì thế trơn trượt vô cùng. Ta bám c.h.ặ.t t.a.y ca ca, gồng chống chọi với gió tuyết, từng bước lê chậm chạp.
May thay Hoàng thượng cũng khá chu đáo, sai chuẩn bị sẵn một dãy kiệu nhỏ trong cung để đón khách, ưu tiên cho già, phụ nữ và trẻ nhỏ. Nhờ vậy mà mọi được khiêng thẳng vào đại ện dự tiệc, tránh cảnh trượt chân ngã sõng soài giữa sân.
Triệu Hằng Diệu cũng ều kiệu của Đ Cung tới, tự lội tuyết ra tận nơi đón ca ca và ta vào ện.
Chỉ là… bầu kh khí trong đại ện lại chẳng l một chút vui vẻ của ngày hội.
Ghế chủ tọa vẫn còn bỏ trống. Đám quần thần phía dưới tụm lại rì rầm bàn tán:
“Cứ tưởng qua Tết là sang xuân , ai ngờ m hôm nay lại lạnh buốt ruột buốt gan thế này.”
“ đ. Nhà ta m hôm nay đốt than suốt ngày, kho giờ cạn sạch , chẳng còn nổi vài cân.”
“Thôi đừng nhắc nữa. M hôm nay giá than trong kinh thành tăng ên . Than loại thường mà cũng hét tới bốn ngàn đồng một ngàn cân.”
L mi ta khẽ rung.
Nếu trí nhớ ta kh nhầm, lúc trước khi ta nâng giá thu mua lên hai phần, giá cũng chỉ mới khoảng một ngàn hai trăm đồng mà thôi.
Một tia vui sướng vừa kịp dâng lên trong lòng, nhưng khi nghe những lời bàn tán phía sau, tâm trạng ta lại bỗng chốc trầm xuống.
“Nghe nói vùng ngoại ô kinh thành c.h.ế.t rét nằm la liệt…”
“Suỵt! Nói nhỏ thôi. Chuyện này còn chưa biết ai dám tấu lên hay kh đâu.”
Chẳng bao lâu sau, Hoàng thượng, Hoàng hậu và Thái t.ử bước vào đại ện an tọa. Mọi vừa hàn huyên được đôi câu, Hoàng thượng đã lập tức chuyển sang hỏi tình hình chống chọi với bão tuyết.
Một buổi yến tiệc Thượng Nguyên vốn linh đình náo nhiệt, vậy mà vì trận thiên tai này lại biến thành buổi nghị triều của vương c quý tộc.
Thế nhưng vì thiếu vắng những vị ngự sử th lưu vốn nổi tiếng thẳng t, cái cảnh c.h.ế.t rét ngoài đường kia, hồi lâu vẫn chẳng ai dám nhắc đến nửa lời.
Ta đưa mắt sang Triệu Hằng Diệu.
khẽ nhíu mày, hàng l mày khóa chặt, im lặng như hến.
Ta lại liếc sang ca ca. chỉ khẽ lắc đầu, ra hiệu ngăn ta lại.
Ta rũ mắt chằm chằm vào mâm sơn hào hải vị trên bàn án, nhưng ruột gan cồn cào khiến ta chẳng nuốt nổi thứ gì. Cảm giác đói rét của kiếp trước dường như lại ùa về, quấn chặt l ta. Ta bất giác run lên m lần.
Đúng lúc , Triệu Hằng Diệu lén liếc ta một cái.
bỗng đứng bật dậy, khom tấu: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần khẩn thiết xin chỉ. Xin được đích thân đến các vùng phụ cận kinh thành phát chẩn cứu đói.”
Ta ngước mắt .
Dường như trong cả đại ện rộng lớn này… chỉ là hiểu rõ tâm tư của ta nhất.
Chưa có bình luận nào cho chương này.